Âm quan minh thê – chương 100

Chương 100

Tôi bây giờ,cũng coi như vô cùng hiểu về âm quan môn rồi,tôi là đệ tử của thẩm trường thu,lại thù hận Giang Hoài,còn tham dự trận mưa máu tanh trong nội bộ của âm quan môn,thậm chí tận mắt nhìn thấy môn chủ của âm quan môn
Nhưng so với âm quan môn,quỷ mộ môn tôi lại vô cùng lạ lẫm
Hôm này,thần bí trong chày giáng ma đã được thiên huyền quan giải đáp,nhưng đây chỉ là một trong những nguyên nhân tôi đến quỷ mộ môn,chuyện của thẩm trường thu tuy đã qua đi,nhưng không có nghĩa là đã kết thúc,tôi không chắc chắn âm qan môn liệu có thực sự tha cho đệ tử cuối cùng của thẩm trường thu là tôi không,không chắc Lưu Khởi Sơn bọn họ có tiếp tục truy sát tôi hay không,huống hồ,Giang hoài chưa chết,tôi đến quỷ mộ môn,có lẽ có thể có được sự giúp đỡ của họ,đây cũng là mục đích quan trọng nhất tôi đến quỷ mộ môn”
Cứ thế,tôi ngồi tàu lửa 1 ngày một đêm,rồi lại chuyển sang ô tô đường dài nửa ngày,cuối cùng gọi một chiếc xe ba bánh ,lúc này mới đến trước một ngọn núi mờ mịt
Quỷ mộ môn tọa lạc ở một mạch núi tên là núi Âm tiếu,có sự khác biệt vô cùng lớn với núi Long quyết
Núi long quyết vì được mở rộng du lịch,chí ít đường đi còn không trắc trở,nhưng núi Âm Tiếu cả một vùng là rừng sâu nước độc,gặp rất nhiều trở ngại về giao thông,đến nỗi đã sắp bước vào thời đại 4.0,xe bò vẫn là phương tiện giao thông chủ yếu của núi Âm tiếu
Sau khi xuống xe ba bánh,tôi nhìn tấm bản đồ mới mua một cái,trong lòng than khổ,quỷ mộ môn nằm ở phía bắc núi âm tiết,nhưng bây giờ tôi lại ở phía nam,mà phía nam lại cách phía bắc ít nhất cũng 90km,đồng thời ở giữa còn có nhiều thung lủng cùng vực sâu,dưới tình hình xe cộ không thể nào đi vào núi,trời mới biết lúc nào mới đến được mộ quỷ môn
Lúc này tôi vô cùng hối hận,lúc đó tôi nên hỏi số điện thoại của Tôn Nguyên hoặc Chu Loan,chí ít sau khi tôi đến,cũng có thể để họ đến đó,đáng tiếc tình hình bây giờ nói gì cũng vô dụng
“ chàng trai,cậu đến đây thám hiểm hay dạo chơi?”
Lúc tôi trả tiền xe xong,mang theo tâm trạng nặng nề chuẩn bị đi vào núi âm tiếu,thì tài xế xe ba bánh hỏi tôi một câu
“ có thể xem như đến dạo chơi ạ” tôi trả lời
Tài xế chau mày,ông ấy nhìn xung quanh một cái,sau khi xác địh không có người,mới nói với tôi : “ nếu như cậu đến dạo chơi,tôi khuyên cậu nên đi chỗ khác đi,tôi nói cậu nghe,chỗ này là tà môn,thời gian gần đây,những thôn cốc trong núi,1 tháng lại đây đã lần lượt có 10 người chết”
“gì cơ?” nghe vậy,trong lòng tôi lo lắng
Tài xế khuôn mặt sợ hãi gật đầu nói : “ hơn nữa những người chết,bọn họ ai nấy đều 17 18 như cậu đây.haizz…đáng thương biết bao,hoàn toàn không tra ra được nguyên nhân gì,chỉ nói là tự sát,nhưng cậu nghĩ xem,một tháng liên tục có mười người tự sát,ai tin chứ,tôi nghe có người nói,núi âm tiếu này có ma”
Chưa nói xong,tài xế đã nổ máy,sau đó lái xe rời đi,để lại tôi một mình không kịp phản ứng
Ma?
Từ sau khi tôi chính thức gia nhập đạo môn,gần như mỗi lần đến một nơi đều gajep những chuyện ma quỷ hại người khác nhau,đầu tiên là đường gia của thôn thông hồ,sau đó là những nghệ nhân của thôn tân mộc,sau đó là minh quỷ của chùa thừa duyên,bây giờ hai chân tôi mới đạp đến bên ngoài núi Âm tiếu,tài xế này lại nói với tôi ở đây có ma,đây rốt cuộc là tôi quá đen hay quá đỏ?
Nhưng mà,nên đi thì rốt cuộc vẫn phải đi,neus như thật sự có ma làm loạn ở đây,vậy thì thân là đạo sĩ như tôi,nên lo chuyện bao đồng cũng là lẽ đương nhiên
Mang theo suy nghĩ đó,tôi vác túi lên cầm bản đồ men theo đường núi hiểm trở đi vào trong núi
Núi âm tiếu,tên giống như núi,cây cối trong núi rất rậm rạp,từng đợt gió lạnh thổi qua,những cành cây lập tức xào xạc,nghe làm cho người ta nổi hết da gà
Tôi vừa xem bản đồ vừa đi,từ sáng đi cho đến chiều,đến khi bản thân đã đi cho đói mệt,nhìn bản đồ một cái,mới phát hiện ra bản thân chỉ mới đi được 10km,đường núi đan xen vào nhau,làm tôi đi vòng vèo rất nhiều
Trong trạng thái đói mệt,tôi lại tiếp tục đi một tiếng trong núi,cuối cùng đến một cái thôn tren bản đồ ghi là hòe lĩnh xung
Cùng với sự phát triển của thời đại,rất nhiều người trẻ giống như chúng tôi lần lượt ra ngoài làm việc,họ nhìn được sự phồn hoa nơi đô thi,cũng bắt đầu tách xa thôn xóm nghèo nàn,nhiều người sau khi ra ngoài,thì không về nữa,còn những người già không muốn con cái cũng giống như mình nên cũng một mình ở lại chịu khổ trong cái nghèo khó,nghĩ cách này cách khác để có thể đưa con cái ra khỏi núi đồi
Lâu dần,rất nhiều nơi xa xôi hẻo lánh cũng bắt đầu lác đác người,đến nỗi tôi đi trên đường của thôn này,đã nhìn thấy mấy ngôi nhà hoang,cho dù tiếng bước chân có hơi to một chút,cũng kinh động đến cả những chim muông hoang dại
Có điều,hôm nay là 13 tháng giêng,sự nồng nhiệt mà mùa xuân đem lại vẫn còn,rất nhiều người ra ngoài làm việc sau khi về quê,không hề vội vã rời đi,lúc tôi đi vào bên trong thôn,còn nhìn thấy bóng người,mấy ngôi nhà trong sơn cốc,cũng không ngừng truyền đến âm thanh huyên náo
Chỉ có điều,…
Chi thấy một ngôi nhà ngói đỏ từng được tu sửa qua lúc này đang tập trung rất nhiều người,những người đó đang đứng ở cửa mỗi người một câu bàn tán gì đó,tinh thần họ căng thẳng,tôi có thể cảm nhận được hơi thở đáng sợ bao trùm trong đám người
Trước ngôi nhà,tôi con nhìn thấy 3 chiếc mô tô cảnh sát đèn xanh đang nhấp nháy
Nhìn thấy chuyện này,tôi hiếu kì đi lên,thì nhìn thấy cửa lớn đông đúc người,lúc này đang đặt 2 thi thể,dân thôn lúc này đang bao vây hai thi thể bàn tán ồn ào,một cảnh sát da ngăm đen thân hình cao gầy mặc cảnh ohujc đang đứng bên duy trì trật tụ,còn một cảnh sát khác thì đang lôi máy ảnh ra chụp thi thể,đồng thời lôi bút giấy ra ghi chép gì đó
Tôi nhìn hai thi thể,thì phát hiện một trong đó,là một đạo sĩ người mắt đạo bào màu vàng,trên cổ còn có một vết thắt dài nhỏ vô cùng rõ ràng,hai mắt cũng vì nghẹt thở mà lồi ra ngoài hốc mắt,trên mặt vì máu tươi không lưu thông mà bắt đầu chuyển sang màu tím,trông vô cùng thê thảm
Bên cạnh đạo sĩ,là một cô gái tuổi xêm xêm tôi đang nằm,lúc này trên mặt cô ấy tràn đầy máu tươi,làm tôi nhìn không rõ dáng vẻ,trong thời tiết lạnh này,cơ thể cô ấy lại chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu hồng,cùng một chiếc quần bò ngắn,chân đimột đôi giày bình thường,trông vô cùng kì lj
Sau khi quan sát xong hai thi thể,tôi chau mày,thân là đạo sĩ như tôi,lúc này cảm giác được rất rõ,xung quanh ngôi nhà này,lan tỏa một tia âm khí dị thường,âm khí này không phải đến từ hai thi thể,mà là từ trong căn nhà
“ cảnh sát,ngài nhất định phải giair oan cho con gái tôi,nó không tự sát,nó không giết vị đạo trưởng đó,xin ngài tin tôi,nó bị ma hại chết”
Lúc này,tôi nhìn thấy trong nhà có một cảnh sát khác đi ra,bên cạnh còn có một phụ nữ trung niên sớm đã khóc không còn nước mắt
Cảnh sát âu sầu : “ thím lý,chuyện này kì lạ tôi cũng biết,nhưng cảnh sát làm việc phải theo chứng cứ,thím nói ma giết người cho dù tôi tin,nhưng cấp trên sẽ không tin ,huống hồ theo những gì vừa nãy tôi tra từ hiện trường,quả thực rất giống như con gái thím đã giết người ,sau đó tự sát”
Vị cảnh sát này vừa nói,vừa không ngừng lắc đầu,trên mặt đồng thời cũng tràn đầy sợ hãi

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan