Âm quan minh thê – chương 17

Chương 17 Người đần độn

Giang Hoài bị dính phải trọng thương,máu tươi không ngừng chảy ra từ trong miệng,ông ta bám vào tường tự đứng dậy,nhưng ông ta cố gắng thử mấy lần,vẫn ngã thảm hại ra mặt đất
“ trên thế giới này,hiểm ác nhất không phải là ma quỷ,mà chính là lòng người”
Dư Thiên Hòa lau vết máu đã biến thành màu đen trên khóe miệng,ông ta nhìn Giang Hoài bị trọng thương,không vội vã đánh đòn quyết định,mà cầm một ống tre được bịt kín,nhìn những linh hồn đang không ngừng tiến về phía mình
Dư Thiên Hòa mở nút trên ống tre ra,giống như là mở mộ chiếc hộp Pandora vậy,những linh hồn xung quanh lập tức kêu la thảm thiết,trong ống tre đó dường như có một luồng sức hút cực lớn,lần lượt hút những linh hồn này vào bên trong ống tre
Sau khi những linh hồn này bị thu vào trong ống tre,những hũ tro cốt chúng kí sinh ở trên tường,lúc này cũng lần lượt bị vỡ nát,tro cốt bên trong cũng hóa thành than tro
Cơ thể Hứa Thiến đã trở nên trong suốt một nửa,lúc này cũng đau khổ ôm chặt lấy đầu,cơ thở của cô ấy cũng dần dần trở nên mờ mờ ảo ảo,từ từ bay vào trong ống tre đó
ống tre của Dư Thiên Hòa,dường như là chuyên dùng để thu nạp linh hồn
“ lão Dư,cô ấy là vợ cháu,đừng thu cô ấy” nhìn Hứa Thiến sắp bị hút đi,tôi vội vàng hét với Dư Thiên Hoà
Dư Thiên Hòa kinh ngạc nhìn tôi : “ cậu bé,trước khi đến đây,cậu không nói với tôi,cậu còn có một minh thê”
Nhưng mà Dư Thiên Hòa vẫn kịp thời đóng nắp ống tre lại,lúc này Hứa Thiến mới không bị hút đi
Tôi hoảng hốt đi lên,muốn đỡ Hứa Thiến dậy,nhưng cơ thể của cô ấy đã lơ lửng như không khí,tôi mấy lần kéo lấy tay cô ấy mà đều chỉ bắt được không khí
“ Đỗ Minh,sao em không nghe lời của chị,em phải đi…đừng nên quay về” Hứa Thiến yếu ớt nằm trên mặt đất,trong miệng không ngừng lẩm bẩm
Hứa Thiến lúc này nhìn thấy nhưng không đụng vào được,khiến cho tay chân tôi nhất thời luống cuống không biết làm gì,trong sự bối rối,tôi nhìn thấy một vũng tro cốt trên mặt đất,lập tức nghĩ ra gì đó,vội vàng chạy qua,muốn thu dọn chúng lại
Đúng vậy,đây là tro cốt của Hứa Thiến,tôi chỉ cần dọn dẹp tro cốt của cô ấy lại,thì có thể đưa cô ấy rời đi rồi
Tôi nhìn Giang Hoài một cái,lúc này Giang Hoài đang ho liên tục,dường như trong thời gian ngắn sẽ không tạo nên được uy hiếp gì với tôi,lúc này tôi mới yên tâm cầm chiếc hũ bên cạnh lên,muốn thu dọn tro cốt của Hứa Thiến lại
Choang choang choang
Một âm thanh giống như có người đá vào tấm gỗ vang lên bên tai tôi,vừa cầm chiếc hũ lên thì tôi quay đầu,giật mình phát hiện cỗ quan tài để thi thể của bà Lý ở trong phòng,không biết vì sao đột nhiên lại phát ra âm thanh rung lắc kịch liệt,nắp quan tài hé mở,rất nhiều khói đên cùng với mùi hôi thối bay ra ngoài
“ cậu bé,cẩn thận”
Dư Thiên Hòa xông lên,đẩy tôi tránh sang một bên,nắp quan tài cũng gần như bay ra đồng thời
Động tĩnh của cỗ quan tài dọa tôi hết hồn,tôi ngẩng đầu nhìn,thì nhìn thấy một bàn tay gầy gò và nhầy nhùa thò từ trong quan tài ra,nắm chặt lấy cạnh của quan tài
Hự
Một âm thanh xé họng vang lên từ trong quan tài,lúc này tôi mới phát hiện,trong cỗ quan tài này,ngâm đầy những thi thủy ( ai đọc bích nữ chắc còn nhớ) màu đen ,mùi hôi thối khiến cho người ta phải ho khan đó lúc này càng thêm phần nồng nặc
Thi thủy ở trong quan tài không ngừng bật dậy,có một người từ từ đứng dậy
Những màn khói đen bao trùm thi thủy từ từ tan biến,khiến tôi dần dần nhìn rõ dáng vẻ của người này
Chỉ thấy một người mặc một bộ đồ vải hoa màu xanh trắng,mái tóc bạc trắng búi ra sau đầu,cắm thêm một cây châm cài được làm từ đũa,mắt trái của bà ta đã mù,bên trong nhét một con mắt chó đã ngấm nước ,lúc bà ta ngoảnh đầu thì rơi ra từ hốc mắt.
Người này không phải là ai khác,chính là bà Lý,là bà Lý đã chết,bà ta bây giờ đã sống dậy
“ lão Dư,chính là bà ta,chính là bà ta,bà ta lấy mạng của tôi,bà ta bây giờ đã sống” tôi hét banh cổ họng với Dư Thiên hòa ,hai chân đang không ngừng run rẩy
Đồng tử của Dư Thiên Hòa co lại,nhưng ông ta lắc đầu: “ không,bà ta chưa sống lại,bà ta cũng chưa chết,là cỗ quan tài đó,là khẩu âm quan đó,nó làm cho bà già này biến thành người đần độn”
Người đần độn,lẽ nào chính là cương thi trong phim
Lúc này,bà Lý mà Dư Thiên Hòa gọi là người đần độn đã đi từ trong quan tài ra,nhìn Giang Hoài đang nằm trên mặt đất nôn ra máu,sau đó lại nhìn tôi,cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người của Dư Thiên hòa,bà ta mở miệng,cười một tiếng giống như tiếng móng tay cào lên kính thủy tinh,sau đó đi về phía ông ta
“ không,vợ,mau quay về,dương khí của hăn ta vẫn chưa được cướp sạch,bây giờ bà không thể rời khỏi quan tài,nếu không sẽ biến thành ác quỷ”
Lúc này Giang Hoài cũng gào hét,cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt,tôi có thể cảm nhận được ông ta đang thực sự sợ hãi,ông ta muốn đứng dậy,nhưng cơ thể trọng thương lần này lượt khác ngã trên mặt đất
Bà Lý quay đầu nhìn Giang Hoài một cái,sau khi nhìn,thì tiếp tục đi về phía Dư Thiên Hòa
Đi được hai bước,bà Lý đột nhiên ngã xuống,Giang Hoài sau lưng cũng hét lên thống khổ gào xé tâm can
Giây tiếp theo,bà Lý lại đứng lên lần nữa,chỉ có điều thể xác của bà ta vẫn nằm trên mặt đất,còn linh hồn thì đứng dậy
Linh hồn của bà Lý lúc này lơ lửng giữa không trung,cúi xuống nhìn tôi và Dư Thiên Hòa,một trận gió lấy bà ta làm trung tâm tàn sát xung quanh,đèn lồng đỏ được treo trên tường từng cái bị thổi tắt,còn linh hồn của bà Lý cũng từ từ biến mất,cuối cùng là biến thành vô hình
Đèn lồng đỏ có thể thể hiện ra bóng dáng ma quyr,bây giờ đèn tắt,bóng dáng của Hứa Thiến cũng biến mất theo bà Lý
Loảng choảng
Một âm thanh vang lên,bát đũa vốn được đặt trên bàn không biết vì sao rơi xuống đất rồi vỡ tan tành,một chiếc dao gọt hoa quả treo trên tường dường như bị ai đó cầm lấy,lơ lửng trên không trung,sau đó bay về phía Dư Thiên Hòa
“ tránh ra”
Dư Thiên Hòa hét lớn,lập tức kéo tôi tránh sang một bên,lưỡi dao lướt qua mặt ông ta,cắm chặt vào tấm cửa gỗ bên cạnh
Tôi và Dư Thiên Hòa kinh hoàng,nhưng không đợi tôi hoàn hồn,thì nhìn thấy chiếc dao cắm chặt trong tấm cửa gỗ được rút ra,một cần nữa chém qua bên này
Chỉ có điều,làn này dao không hướng về Dư Thiên Hòa ,mà là xông về phía tôi
Con dao cách tôi rất gần,đến nỗi tôi rõ ràng nhìn thấy nó đang bay về phía tôi,nhưng hoàn toàn không kịp tránh
Tôi sợ hãi nhắm chặt mắt,nhưng một lúc sau vẫn không cảm thấy đau đớn do bị dao chém,ngược lại Dư Thiên Hòa bên cạnh lại kêu lên một tiếng đau đớn,quay đầu nhìn,Dư Thiên Hòa dùng tay bảo vệ phần đầu của tôi,con dao đã chém trúng cổ tay ông ta,máu tươi nóng rực tung tóe trên mặt tôi
“ lão Dư,ông” nhìn thấy Dư Thiên Hòa cắn răng nhổ con dao trên tay ra,âm thanh của tôi run rẩy
Dư Thiên Hòa hít thở sâu,mồ hôi hột không ngừng toát ra trên trán,ông ta nhìn tôi một cái,khổ sở nói : “ cậu bé,bộ đồ hoa trên người cậu,cởi ra đi”
Bởi vì đi đường vội vã,bộ đồ hoa bà Lý dùng để lấy mạng tôi vẫn chưa kịp cởi ra,nghe vậy,tôi vội vàng gật đầu,cởi đồ ra
Con dao nằm trong tay Dư Thiên Hòa lúc này bắt đầu run rẩy kịch liệt,dường như bất cứ lúc nào cũng có thể thoát ra khỏi bàn tay ông ta,Dư Thiên hòa nắm chặt lấy con dao,một dòng máu tươi bắn ra từ cổ tay ông ta,,dính lên con dao,con dao lập tức tỏa ra một trận khói đen,còn trong không trung cũng theo đó truyền đến một tiếng thét của một bà lão
Con dao gọt hoa quả giống như được sống lại có thể đâm người bất cứ lúc nào ,lúc này đột nhiên rơi lên mặt đất
Nhưng mà,tôi vẫn chưa kịp thở phào,thì giật mình phát hiện,cỗ quan tài tràn đầy thủy thi đó lúc này lơ lửng trên không trung,xông về phía hai chúng tôi
“ Dư…lão Dư,chạy mau,chạy mau”
Tôi kéo lấy Dư Thiên Hòa,hét với ông ta,nhưng Dư Thiên Hòa không quan tâm lời tôi nói,thậm chí còn không quay đầu nhìn cỗ quan tài sắp bay đến
Dư Thiên Hòa thấm máu tươi của mình chảy từ trong miệng,dùng ngón tay nhanh chóng vẽ một lá bùa được tạo nên từ máu tươi lên trên bộ đồ hoa,sắc mặt của ông ta cũng theo đó mà xanh xao
“ vô sắc vô tướng,vạn pháp tự nhiên,phá”
Sau khi vẽ xong lá bùa này,Dư Thiên Hòa nhanh chóng niệm thần chú,sau đó bàn tay phải thấm đầy máu tươi nắm thành nắm đấm,đập mạnh lên bộ đồ hoa.
Rầm
Một âm thanh vang lên,cỗ quan tài sắp bay đến lập tức mất đi sức mạnh,đột nhiên rơi từ trên không xuống,cả căn phòng truyền đến tiếng thét xé nát tâm can của bà Lý
Cho đến bây giờ,Dư Thiên Hòa mới thở phào một tiếng,ông ta xé một miếng băng trên miệng vết thương xuống,sau đó lôi một cây nến đã đốt cháy từ trong người ra
Trong ánh sáng tối mờ của nến,bà Lý vốn dĩ đã biến mất một lần nữa lại xuất hiện trước mặt tôi
Bà Lý đang ngã bên cạnh cỗ quan tài thống khổ kêu la,mái tóc bạc bay tứ tung,rất nhiều khói đen không ngừng tỏa ra từ trên người bà ta,còn khiến tôi giật mình là,lá bùa được vẽ bằng máu cùng với vết bàn tay dính máu được in lên áo hoa,lúc này lại xuất hiện trên linh hồn của bà Lý
Linh hồn của bà ta dường như rất yếu ớt,bà ta đang giãy dụa,muốn bò đến cạnh xác chết của mình
Dư Thiên Hòa đứng dậy,ngặn giữa linh hồn và xác chết của bà Lý,chặn đứng con đường bà ta đi
Bà Lý ngẩng đầu,đồng tử của bà ta lóe lên một tia sợ hãi,linh hồn của bà ta kêu lên một tiếng thét chói tai đau khổ
Bởi vì lúc nàyDư Thiên Hòa đã niệm pháp chú với bà ta
“ ……… khúc này niệm chú ….”
Sau khi Dư Thiên Hòa niệm chú xong,trong ánh nến tối tăm,tôi nhìn thấy hắc ám sau lưng bà Lý bị xé an,một con đường ánh sáng màu trắng rực rỡ xuất hiện ,một cảm giác ớn lạnh khiến cho cả người và hồn ma đều phải run rẩy tỏa ra

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan