Âm quan minh thê – chương 71

Chương 71 Hai phòng đơn

“ sư phụ,người từ lúc nào cũng thích đùa vậy?” tôi cười nói,không muốn tin câu nói này của Dư Thiên Hòa là thật
Dư thiên hòa không trả lời,chỉ quay lưng lại tôi không hé nửa lời
‘ Đỗ Minh,đừng nghịch nữa,mau xin lỗi sư phụ đi” nghe Dư Thiên Hòa muốn đuổi tôi,Thiệu Vũ Cẩn gấp gáp vội vàng nói với tôi
Còn Trương Đào cũng kéo lấy tôi : “ Đỗ Minh,một ngày là thầy cả đời là cha,con ma nữ này tuy là xinh đẹp,nhưng mà là một con ác quỷ,giao cho sư phụ xử lí cô ta đi,không cần đến mức sư đồ rạn nứt như thế”
Trong đầu tôi lúc này trống rỗng,vốn dĩ là một cuộc hội ngộ tốt đẹp,lại không ngờ sẽ vì Thẩm Băng Dao mà trở nên nghiêm trọng thế này
Dư Thiên Hòa cứ thờ ơ với tôi,tôi chưa từng nghĩ mình nếu như thật sự có ngày phải rời khỏi tiệm quan tài sẽ như thế nào,nhưng bây giờ,sư phụ lại đang ép tôi lựa chọn giữa sư phụ và Thẩm Băng Dao
Sư phụ,Thẩm Băng Dao? Tôi nên chọn cái nào
Dư Thiên Hòa đối với tôi ân nặng như núi,ông ấy đã cứu tôi và cả nhà,còn dạy hết những gì từng học truyền đạt hết cho tôi,trong 3 tháng ày,tôi gẫn như đã xem ông ấy là người nhà ngoài bố mẹ
Thẩm Băng Dao…là người trước khi chết Thẩm Trường Thu đã phó thác cho tôi,còn Thẩm Trường Thu lại vì giúp tôi tìm ra Hứa Thiến mà chết thảm trong tay của môn chủ Âm quan môn,đây là định mệnh cả đời này tôi nợ ông ta,cái chết của Thẩm Trường Thu còn chưa lạnh thi thể,tôi không thể trừng mắt nhìn Thẩm Băng Dao chết trong tay sư phụ mình
Nhân sinh là một thứ rất kì lạ,khi thành toàn cái này,thì nhất định phải từ bỏ một cái khác,chúng ta thường lựa chọn từ bỏ người gần gũi nhất với mình
Tình cảnh này dường như tôi đã từng trải qua,giống như lúc đầu tôi lựa chọn giữa cha mẹ và Hứa Thiến,cũng giống như ngày hôm nay vậy,rõ ràng biết Hứa Thiến là ma nữ,nhưng tôi nhất quyết không quan tâm đến sự phản đối của cha mẹ,cố chấp chạy đi ra sau núi tìm cô ấy
Tôi từ từ thả Thẩm Băng Dao xuống,sau đó quỳ lên mặt đất,dập đầu 3 cái về bóng hình của Dư Thiên Hòa
“ sư phụ,đồ đệ bất hiếu,xin người tha thứ,sau ngày người…có gì khó khăn,xin hãy nói với con một tiếng,con liều mạng cũng sẽ tìm đến..”
Nói xong câu này,tôi ôm lấy Thẩm Băng Dao đứng dậy,nhưng nuosc mắt sớm đã trào ra
Dư Thiên Hòa không trả lời,ông ấy vẫn quay lưng lại với tôi,nhưng cơ thể thì rõ ràng là có chút run rẩy
“ Đỗ Minh,sư phụ đã lớn tuổi rồi,đệ sao có thể nói với ông ấy như thế,đệ thật là…” Thiệu Vũ Cẩn và Trương Đào ở bên cạnh rất thất vọng lắc đầu
Tôi nhìn hai sư huynh bình thường hay chăm sóc mình,trên mặt miễn cưỡng nở một nụ cười : “ hai sư huynh,chăm sóc tốt cho sư phụ, đệ….đi trước đây”
Nói xong,tôi chùi nước mắt,sau đó đưa Thẩm Băng Dao rời khỏi căn phòng,đi xuống tầng hai,đến bên ngoài căn phòng
Tôi quay đầu nhìn tấm biển hiệu “ Linh Đạo Thọ Mộc Điện” ,trong lòng chua chát
Tôi đứng ở cửa rất lâu,lúc này mới ôm Thẩm Băng Dao lặng lẽ rời đi
“ tiên sư nó,Dư Thiên Hòa tôi rốt cuộc đã tạo nghiệp gì,lại dạy dỗ một đồ đệ không biết phải trái nhu vậy,tạo nghiệp mà..”
Lúc tôi rời đi,tôi nghe thấy trong cửa hàng,thấp thoáng truyền đến âm thanh bi đát của Dư Thiên Hòa,áy náy trong lòng lúc này dâng trào đến đỉnh điểm
Tôi bây giờ,ôm lấy Thẩm Băng Dao mờ mịt bước đi trên đường,tôi đã không thể quay về cửa hàng nữa,nhưng tôi cũng không dám về nhà,nếu như để cha mẹ biết,tôi vì một con ma nữ khác mà đoạn tuyệt quan hệ sư đồ với Dư Thiên hòa,bọn họ rốt cuộc sẽ nghĩ như thế nào
Trời đã không còn sớm nữa,Thẩm Băng Dao cũng cần được trị liệu gấp,tôi không dám chần chờ lâu thêm nữa,đi đi lại lại một lúc ở trên đường,tôi đã đi vào trong một khách sạn
“ ông chủ,cho tôi hai phòng đơn”
Tôi đặt chứng minh thư lên trên quầy,nói với nhân viên phục vụ
Nhân viên là một thanh niên 2 mấy tuổi,anh ta dùng một ánh mặt quái dị quan sát tôi và Thẩm Băng Dao,sau đó nở một nụ cười thâm sâu
“ anh à,anh ôm một người đẹp đến thuê phòng,một phòng chắc là đủ rồi chứ,hai cái không phải là quá lãng phí rồi sao?”
Nhân viên phục vụ rõ ràng hiểu nhầm tôi và Thẩm Băng Dao là người yêu,tôi cũng lười giải thích với anh ta,không nhẫn nại nói : “ tôi có tiền,thuê hai phòng tôi thích thế,không được à?”
“ đương nhiên là không vấn đề gì,nếu như anh muốn bao cả cái khách sạn này cũng được”
Nhân viên phục vụ cười ngượng ngùng,sau đó nhìn máy tính nói : “ thật ngại quá,phòng đơn chỉ còn mỗi một phòng nữa”
“ vậy phòng đôi có không?” tôi hỏi
Nhân viên gật đầu,sau khi giao tiền,thì đưa cho tôi một chùm chìa khóa
“ ôm lấy cô gái xinh đẹp như vậy đến khách sạn,kết quả con trai lại là một tên ‘bóng’ ,thật là quá kì lạ’
Lúc tôi ôm thẩm băng dao đi lên cầu thang,thì nghe thấy nhân viên lễ tân kia nói
Tôi không giải thích nhiều,sau đó mở cửa phòng đi vào trong
Đóng cửa lại,tôi đặt cơ thể của Thẩm Băng Dao lên giường,lúc này Thẩm Băng Dao chau mày nhăn nhó,sắc mặt vô cùng xanh xao
Cú đâm kiếm của Dư Thiên Hòa,bao chứa tất cả đạo hành của ông ấy,cho dù tu vi của Thẩm Băng Dao mạnh hơn ông ấy rất nhiều,nhưng sau khi nhận lấy nhát kiếm này,cô ta vẫn trọng thương
Tôi mở cổ áo Thẩm Băng Dao ra,thì nhìn thấy vùng ngực của cô ta lúc này đã hiện lên từng tầng màu đen,thỉnh thoảng lại có khói đen bay ra
Nhìn thấy điều này tôi chau chặt mày
Cô ta nên được trị liệu như thế nào đây,tôi không nghĩ ra được gì
Lúc bất lực nhìn vết thương đó,Thẩm Băng Dao đang hôn mê lẩm bẩm : “ máu..máu”
Máu?
Nghe thấy từ này,tôi lập tức hiểu ra,máu thuần dương của tôi có thể làm cơ thể cô ta không bị thối rữa,vậy thì theo lý,chẳng lẽ cũng là linh đan kỳ diệu chữa thương cho cô ta?
Nghĩ đến đây,tôi lập tức cầm cái kéo trên đầu giường lên,cứa một đường dài ở trên cánh tay,sau đó đặt tay bên miệng Thẩm băng dao,để cô ta uống máu của tôi
Máu từng giọt chảy vào trong miệng Thẩm Băng Dao,máu tươi tôi từ từ chảy vào cơ thể
Rất nhanh,một điều khiến người ta hoảng hốt đã xảy ra
Thẩm Băng Dao sau khi uống máu của tôi,vết thương trên ngực bắt đầu mọc da thịt mới,dùng tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt hồi phục
Nhìn thấy màn này,trong lòng tôi vui mừng,vội vàng nhịn đau ở chỗ vết rách trên tay,làm cho máu chảy nhanh hơn vào miệng cô ta
Cho đến khi vết thương trên ngực Thẩm băng Dao đã hoàn toàn hồi phục,tôi mới thở phào nhẹ nhõm,xử lí sơ qua vết thương của mình,rồi đắp chăn lại cho Thẩm băng Dao,sau đó cũng tự nằm lên trên giường bên cạnh ngủ
Vì cứu Thẩm Băng Dao,tôi đã hao phí quá nhiều máu tươi,trong đầu choáng váng,vừa nằm xuống giường ,tôi liền ngủ thiếp đi
Đợi đến lúc tôi tỉnh lại thêm lần nữa,thời gian đã là 12h tối
Thẩm Băng Dao tỉnh sớm hơn tôi một lúc,lúc tôi mở mắt ra,thì nhìn thấy cô ta đang ngồi bên giường cúi đầu nhìn tôi,máu tóc dài bay trong gió phất phơ trên mặt tôi,hơi ngứa
“ cậu tỉnh rồi?”
Thấy sắc mặt Thẩm Băng Dao lúc này đã khôi phục lại bình thường,tôi ngồi dậy khỏi giường,cũng thở phào nhẹ nhõm
Thẩm Băng Dao gật đật đầu,vẻ lạnh lùng thường ngày lúc này đã hoàn toàn biến mất,cô ta nhìn tôi,cẩn thận hỏi : “ hôm nay tôi…có phải đã gây ra họa lớn không?”
Nghe vật,trong lòng tôi cười khổ,tất cả đều đã qua rồi,tôi cũng không muốn cô ta tự trách mình quá
Tôi nói với Thẩm Băng Dao : “ không sao,sư phụ tôi chỉ là nhất thời tức giận,đợi sau khi ông ấy hết giạn,tự nhiên sẽ gọi tôi về cửa hàng thôi”
“ xin lỗi…” Thẩm Băng Dao gật đầu,có có chút áy náy nói
Trong ấn tượng của tôi,Thẩm Băng Dao chưa từng nói qua lời nhẹ nhàng,nhưng lúc này lời xin lỗi không báo trước này làm tôi thấy vô cùng kinh ngạc,đột nhiên thấy không quen
“ đã qua hết rồi,chuyện đã qua thì đừng nhắc nữa,chỉ cần sau này,cô đừng tùy ý giết người phóng hỏa nữa là được” tôi cười,nói với Thẩm Băng Dao
“ Đỗ Minh,có một chuyện tôi muốn hỏi cậu,cậu có thể trả lời không?’ cô ta nhìn tôi hỏi
“ cô nói đi”
‘ trong cảm giác của tôi,chắc cậu ghét tôi lắm,vì sao hôm nay lại muốn cứu tôi,thật sự chỉ vì ông nội tôi thôi sao?” Thẩm Băng Dao hỏi

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan