Bích nữ – Chương 14

Chương 14 Chàng sống ,ta chết

Người đến không ai khác,chính là kẻ mất tích nửa ngày trời – Xa Dục,còn về người đàn ông mũm mĩm bên cạnh hắn ta là ai thì tôi không biết.

Có điều nhìn cách ăn mặc của người đàn ông mũm mĩm đó chắc cũng là một đạo sĩ.

“ Xa Dục…nhanh….nhanh đi cứu …cứu…Tề Linh…cứu lầy Tề Linh” tôi giống như đang cầu xin Xa Dục.

Bởi vì dù có ngốc tôi cũng hiểu rõ Tề Linh đến vì cứu tôi cho dù cô ấy là ma,…nhưng là ma thì có gì khác chứ…có đôi khi ma còn tốt hơn người nhiều.

Xa Dục chau mày hỏi tôi.đã xảy ra chuyện gì,vì sao chúng tôi đều chạy đến chỗ này.

Lúc này người đàn ông mũm mĩm kia lôi ra một thanh kiếm đồng,bảo Xa Dục giữ lại,còn tôi vừa định nhấc người,đột nhiên mắt tối sầm,chân mềm nhũn,ngồi thụp lên mặt đất.

Xa Dục vội vàng chạy đến bên cạnh tôi,đỡ lấy tôi,bảo tôi đừng động đậy lung tung…nếu không âm khí xâm nhập vào tim là toi…lúc này tôi cảm giác bên trong cơ thể mình giống như có hai luồng khí đang đánh nhau,làm tôi lúc thì lạnh ,lúc thì nóng

Tôi bất giác bảo Xa Dục nhanh đi cứu cha mẹ,còn người đàn ông mũm mĩm kia nhấc chân lên đi về phía cánh cửa cũ nát của nhà Vương lão hán bắt đầu đạp.

Nhưng cánh cửa mục nát ấy lúc này bỗng trở nên vô cùng kiên cố,người đàn ông đó đạp mạnh mấy lần nhưng không có phản ứng gì.

Đúng lúc này trong phòng đột nhiên truyền đến một trận than hét vô cùng thảm thiết,tiếng hét thảm thiết đó làm tôi toàn thân nổi hết cả da gà.

Còn người đàn ông mũm mĩm kia lôi ra mấy lá bùa,cắn đứt ngón tay của mình,sau khi chấm chấm lên tờ giấy vàng thì trực tiếp dán lên cánh cửa.

Lập tức giơ chân lên đạp một cái vào cánh cửa

Cánh cửa kêu một tiếng rồi mở ra,ông tra trực tiếp xông vào trong phòng,còn Xa Dục lúc này ở bên cạnh tôi không phải đanh dán bùa lên cha mẹ,mà đang nỗ lực cấp cứu.

Mà lúc này,luồng khí lạnh trong người tôi dường như đã xâm chiếm ,cơ thể không tự chủ run lên cầm cập,hiện thực trước mắt trở nên mơ hồ dần.

Trong lúc mơ màng,tôi nhìn thấy cha mẹ đến bên cạnh tôi,sau đó từ từ quỳ xuống,sắc mặt của họ trắng bệch,nhưng rạng rỡ nụ cười.

Xa Dục rất nhanh đã cứu cha mẹ tỉnh lại,tôi bất giác nhìn về phía của Xa Dục,phát hiện sắc mặt của Xa Dục lúc này vô cùng khó coi…cha mẹ rõ ràng đang nằm hôn mê ở đó

Vậy hai người bên cạnh tôi đây là ai,nghĩ đến đây tôi khó nhọc nhấc đầu lên,phát hiện quả thực cha mẹ đang ở bên cạnh mình,nở nụ cười nhìn tôi.

Tôi muốn mở miệng hỏi Xa Dục có chuyện gì,nhưng lúc này luồng khí trong cơ thể như đang đấu võ,khiến cả người tôi vô cùng khó chịu,căn bản mở không nổi miệng.

Còn người mẹ sắc mặt tái mét đang ngồi bên cạnh tôi ,thỉnh thoảng xoa xoa khuôn mặt tôi dịu dàng nói “ Tiểu Xuyên,cha mẹ phải đi rồi…sau này con nhất đinh phải chăm sóc tốt cho bản thân”

Tay của bà ấy rất lạnh,lạnh như băng đá vậy,hoàn toàn không có chút nhiệt độ nào,sau một hồi,tôi đã nhận thức được,hơn nữa còn tin tưởng thế giới này thực sự có ma linh hồn tồn tại

Tôi đang đờ đẫn,cũng biết là hồn ma của mẹ…tuy cơ thể không khống chế nổi bản thân nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn trào.

“ Con ngoan ,đừng khóc,chúng ta rồi cũng phải phân ly, bọn ta đi rồi,tất cả đều sẽ kết thúc.con phải cảm ơn cô gái đó đàng hoàng,nếu như không có cô gái đó,e rằng con không thoát được tất cả chuyện này,có điều bọn ta không hối hận.Cho dù…lúc đầu….biết trước được cục diện ngày hôm nay,cho dù bọn ta biết,sinh ra con ,con sẽ đánh đổi tính mạng với hai bọn ta,bọn ta cũng sẽ làm như thế này,bởi vì con là sự tiếp diễn tình yêu của mẹ và cha.

Khuôn mặt tươi cười của mẹ lúc này rất thản nhiên,cha nhìn tôi một cái rồi nói “ sau này nhất định phải sống tốt như những cụ già”

Nói rồi,cha mẹ nắm tay nhau ,từ từ đứng dậy,quay người đi ra ngoài.nước mắt của tôi liên tục chảy ra,sau khi họ đi vài bước từ từ dừng bước,cười với tôi một cái,vẫy vẫy về phía toii,sau đó biến mất trong màn đêm

Lúc này tôi chỉ cảm thấy trái tim mình rất đau,giống như bị dao đâm vậy,không biết rốt cuộc là vì sao,tại sao lại như vvậy

Tầm mắt từ từ mơ hồ đi,không biết nước mắt đã làm nhoè khoé mắt,hay là tôi đã chết rồi…

Dần dần,ý thức trở nên mơ hồ.Tôi có thể thấy Xa Dục đi đến trước mặt tôi,sắc mặt khó coi nói với tôi,nói hắn đã cố gắng hết sức,sau đó nhìn thấy trạng thái của tôi,liên tục vỗ vào mặt tôi,không cho tôi ngủ thiếp đi.Nhưng…tôi mệt rồi…tôi thực sự rất mệt rồi…tôi hy vọng biết bao…tất cả chuyên này đều là một giấc mơ

Đúng vậy…có thể tất cả chuyên này đều là một giấc mơ…sau khi tỉnh dậy tất cả sẽ ổn…ngủ đi thôi

Sau đó,tôi mơ một giấc mơ,một giấc mơ rất dài,tôi mơ thấy mình rơi vào nước lạnh sâu thẳm sau đó lại bị nham thạch nóng rực bao vây.

Tôi không biết mình có phải vẫn còn sống không,trong mơ,tôi nhìn thấy rất nhiều người,bà Thái,vương thuấn,cha ,mẹ…họ đều cười bảo tôi tiếp tục kiên trì.Tôi còn mơ thấy khuôn mặt xinh đẹp của Tề Linh,chúng tôi ở trong một căn phòng màu đỏ,tôi nắm lấy tay của cô ấy,cô ấy cười với tôi…chúng tôi nói với nhau rất nhiều…nhưng tôi hoàn toàn không nhớ được câu nào,chỉ nhớ Tề Linh nói một câu rất sâu sắc “ Chàng sống,ta chết.chàng chết ta sống.ta nguyện chết vì chàng.nguyện chàng sống vì ta”

“ sư phụ,sao hắn vẫn chưa tỉnh?”

“ yên tâm đi,dưới sự giúp đỡ của cô gái đó,hắn xem như đã vượt qua được kiếp nạn này rồi”

“ đáng tiếc cô gái đó…”

“Haizz,tất cả đều là định mệnh,ông nội hắn không muốn hắn đi vào vết xe đổ,nhưng vẫn là không có cách nào,thiên mệnh khó cãi. Tiểu Dục,sư phụ không đợi được hắn tỉnh lại,ta phải đi rồi.”

“ Cái gì? Người muốn đi đâu”

* “ nếu sau này tiểu tử này còn ăn cơm ở đây,nhất định sẽ gặp lại,bản lĩnh nên dạy cho con,ta đều đã dạy rồi . Đoạn đường sau này bước thế nào,phải xem con rồi.Còn về chuyện của tên tiểu tử này,ta đã giao cho con rồi,hai đứa con không có nơi nào đi,vậy thì đi theo địa chỉ này,tìm ra người này,ông ta sẽ thu nhận các con,còn về chuyện của cô gái đó,thời cơ thích hợp ,ta sẽ nghĩ cách

Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng nói chuyện của hai người,tình thần của tôi lúc này đã hồi phục,nhưng cơ thể vẫn không có bất kỳ cảm giác nào,hai người đang nói chuyện chắc là Xa Dục và sư phụ hắn..

Tôi biết bản thân mình vẫn chưa chết,vẫn đang sống tốt…nghĩ đến đây,tôi không biết nên vui hay buồn.chẳng biết qua bao lâu,cơ thể tôi khôi phục lại cảm giác,nhưng quá trình này vô cùng đau khổ.

“. Nước…nước” tôi không ngờ rằng câu đầu tiên sau khi tỉnh lại là câu nói này,lúc này tôi chỉ thấy người mình khó chịu như lửa đốt.

Lúc này Xa Dục xuất hiện bên cạnh tôi, bưng lên một cốc nước ấm đến bên tôi ,giúp tôi từ

từ uống

Lúc này tôi mới phát hiện cơ thể như được sống lại,cả người cũng hồi phục sức lực,cho dù như vậy thì đầu vẫn rất đau,tôi hỏi Xa Dục tôi có chuyện gì vậy?

Xa Dục nói rất đơn giản,sau khi tôi hôn mê,sư phụ hắn liền đi vào xử lí tam cô nương đó,cô nương tên Tề Linh đó cũng được cứu,âm độc trong người tôi quá nặng,Tề Linh đã cứu tôi,còn cô ấy…

Trầm mặc một lát,Xa Dục liền nói với tôi,tôi hôn mê hơn một tuần,hậu sự của cha mẹ người trong thôn đã xử lý dùm.Tôi hỏi Xa Dục vì sao lại thế này,xa dục cũng không rõ.tình hình đại khái là ,người gọi là tam cô nương đó là hồn ma bà Thái nuôi dưỡng,nhưng vì tam cô nương lớn lên quá nhanh ,nên bà Thái phát hiện tam cô nương có chút mất khống chế,vì để tam cô nương không phản bội bản thân và gia đình bà ta. Bà Thái liền nghĩ đến việc tặng tôi cho tam cô nương,nhưng không ngờ nửa đường thì bị Tề Linh làm loạn,chọc giận tam cô nương,tam cô nương vì tức giận đã giết bà Thái,lúc đầu nhốt tôi lại là sợ tôi chạy lung tung.

Hơn nữa Xa Dục dặn dò cha mẹ rất kỹ,bảo họ coi chừng tôi,bởi vì lúc đó Xa Dục nhận được điện thoại của sư phụ,liền đi đón sư phụ.Nhưng không biết cha mẹ lại đến nhà của vương lão hán,còn cả ma nữ Tề Linh kia từ đâu đến, Xa Dục cũng không rõ

Nghe Xa Dục nói xong,tôi thấy có gì đó không đúng,bởi vì tam cô nương và Tề Linh rõ ràng quen biết,không giống như những gì Xa Dục nói.

Nhưng bây giờ mọi thứ dường như không còn quan trọng nữa,tôi nằm trên giường bà ngày mới có thể dậy khỏi giường,sau khi xuống khỏi giường liền bảo Xa Dục đưa tôi đến phần mộ của cha mẹ

Trước mộ của cha mẹ tôi khóc một trận,tôi không biết đoạn đường tiếp theo phải bước như thế nào,đúng lúc này tôi phát hiện bên cạnh cha mẹ còn có một phần mộ,trên bia mộ khắc “ ái thê Tề Linh chi mộ”.

Xa Dục nói ,sư phụ hắn nói cô gái này dù gì cũng đã cứu tôi một mạng,xem như là giúp cô hái này có chốn đi về.Tôi gật đầu,sau khi trở về, xa Dục hỏi tôi sau này định làm thế nào

Tôi lắc đầu không biết gì,vốn dĩ định ăn tết xong sẽ đến trường học,nhưng bây giờ chả mẹ đã chết,cũng không có thu nhập gì,xem ra việc học cũng không thành.

Xa Dục lúc này lôi ra một bưu kiện đưa cho tôi,sau đó nói “ đúng rồi,tý thì quên,cái này là ông nội nhờ sư phụ tôi gửi cho cậu,cho dù cô gái đó đã giúp cậu khống chết âm độc trong cơ thể,nhưng cậu cũng phải tu luyện âm khí để khống chế âm độc trong cơ thể mình,nếu không một khi âm độc phát tác,cậu sẽ phiền phức,còn về tu luyện thế nào,sư phụ nói cậu xem những thứ này rồi sẽ hiểu

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan