Bích nữ – Chương 17

Chương 17: quan tài trắng

Xa Dục hỏi chú Long phải làm cái gì,chú Long chỉ nói, đi rồi sẽ biết.

Chúng tôi đi không xa,mua một vài đồ dùng hàng ngày gần đây rồi trở về.

Lúc trở về cửa hàng ,phát hiện có một chiếc xe Porsche dừng trước cổng ,tôi nghĩ,người lái loại xe này mà cũng phải đến đây à.

Sau khi vào quán,phát hiện lúc này chú Long đang xoa xoa tay của một cô gái,xem tướng cho cô ta

Cho dù biểu cảm của ông ta vô cùng nghiêm túc,nhưng nghĩ đến những gì xảy ra tối qua,tôi luôn cảm thấy ông ta có một cái gì đó rất dung tục

Cô gái này đã thu hút sự chú ý của tôi,cô ta rất sinh đẹp,khuôn mặt trái xoan,đôi mắt to,cơ thể vô cùng nóng bỏng.

Thấy bọn tôi quay về, chú Thúc không nhìn chúng tôi lấy một cái,chúng tôi đi lên lầu cất đồ đạc,lúc đi ngang cơ thể của cô gái đó,miếng ngọc bội treo trên cổ đột nhiên nóng lên,tôi sờ một cái,miếng ngọc bội không có phản ứng gì nữa,sau khi lên lầu tôi lôi miếng ngọc bội ra kiểm tra,không hề có gì khác thường,tất cả đều bình thường,lẽ nào là ảo giác.

Xa Dục thấy tôi cầm miếng ngọc bội trầm ngâm liền hỏi tôi có chuyên gì vậy,tôi cười nói với hắn không sao

Sau khi xuống lầu,chú Long đã thả tay cô gái ấy ra,lấy mấy lá bùa từ trong người rồi nói với cô gái đó “ 3 lá bùa này,mỗi đêm trước khi ngủ,sau khi đốt thì ngâm vào trong dương thủy,sử dụng có thể giải trừ những chứng bệnh đó của cô.”

Cô ta nghi ngờ nhìn chú Long :” Dương thủy?”

Thứ gọi là dương thủy chính là nước được phơi dưới ánh mặt trời,cô ta nghe xong thì liên tục gật đầu cảm ơn,nói xong thì móc tiền ra. Chú Long bình tĩnh nói với cô ta “ những người tự đạo như chúng tôi,giúp người là chính. Phạm tiểu thư làm thế này thì không xem Long mỗ ra gì rồi”

Cô ta ngượng ngùng đáp “ Long tiên sinh,thế này không hay cho lắm,xin ngài hãy nhận lấy,xem như là chút lòng của tôi tặng cho cửa hàng,hơn nữa,ngộ nhỡ sau này có việc gì,tôi còn phải làm phiền đến ngài”

Nói xong cô ta lôi trong túi ra một xấp tiền,xấp tiền đó ít cũng 1 vạn.

Sau khi nhìn thấy tiền,mắt tôi sáng lên.Mẹ ơi,kiếm tiền thế này cũng dễ quá rồi,3 lá bùa bán một vạn,tôi bất chợt nhìn sang Xa Dục,phát hiện tên này cũng giống như tôi,nhìn thấy tiền mắt liền sáng loé lên

Xa Dục cũng biết vẽ bùa,lúc này tôi dường như đã phát hiện được một con đường kiếm tiền rộng mở.

Có điều lúc này chú Long lộ ra một bộ dạng khó xử,cũng không xoè tay ra lấy tiền,mà lôi ra từ trong ngăn kéo một thanh kiếm bằng gỗ “ nếu Phạm tiểu thư đã nói thế,xin tặng cô một đồ vật tránh tà,cái này là thanh kiếm tạo thành từ cây đào trăm năm,mang bên mình tà ác sẽ không dám lại gần”.

Cô ta nhìn thấy vật đó,liên tục nói cảm ơn

Trước tiên không phải bàn về vấn đề cây đào có sống được một trăm năm hay không,thanh kiếm gỗ ông chú tặng cô ta,lúc dọn dẹp trên tầngtôi có nhìn thấy ,hơn nữa còn có cả thùng,tôi xem như đã nhìn ra,ông chú này là một tên lừa đảo.

Sau khi chú Long tiễn cô gái đó về,chú Long nói với chúng tôi” hai cậu lên lầu bê cho tôi 14 cái vòng hoa,14 người giấy,7 nam 7 nữ

Sau khi chúng tôi gật đầu ,Xa Dục tò mò hỏi chú Long cô gái kia là ai,mà lại ra tay hào phóng như thế…

Chú Long không nhìn chúng tôi một cái,lạnh lùng nói với Xa Dục “ nhóc con,chuyện còn rất nhiều, liên quan gì đến cậu,nhanh đi làm việc đi.”

Xa Dục đành gật đầu,lúc này chú Long lại nói tiếp “sau này lúc có khách đến,các cậu bớt nói lại,lo làm nhiều vào,nếu như làm hỏng chuyện của tôi,tôi sẽ đuổi hai cậu ra đường.”

Trước đây tôi còn có chút ấn tượng tốt với chú Long,giờ thì một chút cũng không còn…di chuyển xong đồ đạc,chú Long xách một cái túi vải bắt đầu xuất phát

Sau khi lên xe ,chú Long chỉ cho chúng tôi một nơi,bảo chúng tôi lái xe ,cái xe cũ rích này thật không dễ lái,đi có mấy trăm mét mà chết máy 3 lần

Chú Long khó chịu nói “ bằng lái của cậu là mua đó à,” nói xong thì bảo tôi xuống xe

Ông ấy lên xe,đạp số,làm cho chiếc xe cũ nát mất hẳn cảm giác AE86…doạ cho tôi vội vàng bấu chặt lấy tay cầm

Xe trực triếp lái đến thành phố Thái An,lại ra ngoại ô,cho dù chú Long điên cuồn lái xe nhưng cũng phải lái 3 tiếng hơn mới dừng xe trước một ngồi nhà trong thôn

Sau khi xe vừa dừng lại tôi nghe thấy một hồi tiếng kèn xô-na thê lương,xem ra gia đình này đang lo liệu tang sự,xe vừa đến,có mấy người mặc đồ trắng từ trong nhà bước ra,trên người thắt một cái đai trắng.Một người trung niên đi đầu chạy về phía chú Long,bắt tay với chú Long rất nhiệt tình,chắc hẳn người này là chủ nhà.

Vốn là định mang hết đồ trên xe xuống,nhưng những người mặc đồ trắng đó vô cùng nhiệt tình giúp chúng tôi bê xuống,chú Long lúc này nói với chúng tôi “ để cho họ bê đi”

Sau đó chú Long giới thiệu hai chúng tôi với chủ nhà,nói là đồ đệ của ông ấy,sau khi nghe chú Long nói,chủ nhà càng nhiệt tình mời chúng tôi vào nhà,

Chúng tôi theo sau chú Long,Xa Dục nói “ gì vậy? Bán có mấy cái vòng hoa với người giấy mà khách khí như thế này”

Tôi lắc đầu nói “ chuyện này nhất định không đơn giản như vậy,vòng hoa và người giấy cũng không có gì đặc biệt,tôi tin chắc gần đây nhất định bán những thứ này,mời chú Long đến là còn có việc khác.”

Xa Dục nhìn quanh một vòng,gật đầu đồng ý với cách nói của tôi,đi theo vào.Ngôi nhà này ở trong thôn này cũng xem là giàu có,dưới sự dẫn dắt của chủ nhà ,chúng tôi trực tiếp đi đến căn phòng chính giữa ngôi nhà.

Ngôi nhà này có ba gian,trang trí nói đẹp thì không đẹp ,nhưng tuyệt đối là “ giàu”

Ở giữa căn phòng đặt một cỗ quan tài sơn màu trắng,nhìn thấy cỗ quan tài này,tôi bất giác nhíu mày,bởi vì theo lẽ thường,quan tài thường là màu đen,màu đỏ thẫm cũng có thấy,nhưng quan tài màu trắng thì đây là lần đầu tiên tôi thấy.

Hơn nữa cỗ quan tài màu trắng này còn hướng ra cửa,giá đỡ rất cao,cách mặt đất cũng phải hơn một mét,tuy không có vấn đề gì nhưng cách bố trí như vậy khiến người ta nhìn vào cảm thấy rất khó chịu. Người quỳ vây quanh chiếc quan tài màu trắng,ai nấy khóc lóc thê lương,đi vào cùng chủ nhà,lúc đi ngang cỗ quan tài màu trắng,một cảm giác ớn lạnh xộc đến,toàn thân đột nhiên run cầm cập,nhưng miếng ngọc bội trên cổ tôi lại nóng lên một hồi

Có chuyện gì vậy nhỉ? Lúc bạn ngày đã có cảm giác như thế này,bây giờ ngọc bội lại truyền đến cảm giác đó,dường như Tề Linh đang nói với tôi cái gì đó.

Bởi vì tuy ngọc bội nóng lên,nhưng cũng không làm bề mặt da khó chịu,vì vậy tôi tạm thời không quan tâm đến nó nữa,tôi nhìn Xa Dục một cái,hắn nhíu mày nhìn cỗ quan tài màu trắng.

Nhìn dáng vẻ ,cỗ quan tài màu trắng này thực sự có vấn đề,nhưng lúc này ở đây có rất nhiều người,tôi cũng không tiện hỏi Xa Dục

Chúng tôi bước đến một đầu của cỗ quan tài,đầu còn lại của quân tài có đặt một cái lư hương,trên lư hương đặt một tấm ảnh người đã chết,nhưng thứ thu hút tôi là hương đốt trong bát hương,tàn hướng cháy cong cong vẹo vẹo

Ở chỗ chúng tôi tàn hương mà cháy thành thế này thì nhất định có vấn đề,tôi nhìn người trên bức ảnh,người chết là một phụ nữ,nhìn vẻ bề ngoài trông rất ôn hoà hiền từ

Lúc này chú Long rút ra 3 nén nhang rồi đốt cháy

Cắm vào trong bát hương,bảo tôi và Xa Dục cũng làm như thế,dâng hương cho người chết

Chúng toii gật đầu làm theo lời chú Long nói,sau khi cung kính dâng hương,tôi phát hiện nén nhang chúng tôi dâng cháy rất bình thường

Có điều lúc này ở linh đường chúng tôi cũng không nói gì cả ,dâng hương xong thì đi theo sau chú Long,lúc này thấy chú Long và chủ nhà nói nhỏ với nhau cái gì đó

Chú Long sau khi nghe xong ,sắc mặt trở nên rất khó coi ,sau khi nói với chủ nhà một tiếng,liền gọi chúng tôi ra ngoài

Thấy chú Long đi ,sắc mặt của chủ nhà cũng trở nên khó coi,đuổi theo sau nói “ Long tiên sinh,ngài nhất định phải giúp đỡ chúng tôi,nếu như cả ngài cũng không giúp được thì tôi không còn cách nào khác”

Chú Long sắc mặt rất khó coi,nói “ năng lực của tôi có hạn,Việc này tôi sợ mình không giải quyết được”

“ tôi thêm tiền cho ngài,chỉ cần ngài giúp mẹ tôi yên nghỉ thanh thản là được” chỉ nhà sắc mặt đau khổ,cảm giác như có thể khóc bất cứ lúc nào

“ Ông cảm thấy tôi đang nói đến vẫn đề tiền bạc sao” chú Long khó chịu

Chủ nhà ngượng ngùng liên tục xin lỗi,nhờ chú Long nghĩ cách thử ,chú Long sắc mặt lộ vẻ bối rối nói “ tôi chỉ có thể nói cố gắng hết sức,có điều chuyện này,tôi không thể đảm bảo”

Thấy chú Long đồng ý,chủ nhà liên tục nói cảm ơn,chú Long nói với ông ta “ thế này nhé,bây giờ bảo những người vây quanh quan tài ra ngoài trước,giữ lại một người tuổi hổ hoặc tuổi chó,nếu Như không có thì tuổi rồng cũng được,thực sự không có ai thì cho ra ngoài hết”

Chủ nhà bảo có tuổi hổ,con trai ông ta tuổi hổ,nói xong liền đi vào linh đường gọi tất cả mọi người ra ngoài

Thấy chủ nhà đi rồi tôi hỏi chú Long “ chú Long gia đình này có chuyện gì vậy,sao lại có cỗ quan tài màu trắng,còn nữa….”

Chưa chờ tôi nói xong,chú Long nhìn tôi nói “ranh con,đừng nói linh tinh,cỗ quan tài màu trắng này là ta bán cho họ,hai người bớt nói đi,tôi bảo gì thì làm cái đấy,đến lúc đó cho mỗi người 500 tệ tiền tăng ca.

Nghe chú Long nói vậy,tôi có một dự cảm chẳng lành,ông ấy trả tiền lưong cho chúng tôi có 800 một tháng,hôm nay làm thêm một tý mà cho 500..chuyện này rất kỳ lạ,luôn cảm giác ông ta đang lừa chúng tôi.

 

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan