Bích nữ – Chương 52

Chương 52: Lão bà đốt tiền giấy

Cũng không nghĩ nhiều,lập tức nhắm mắt lại,đang hai ngón tay ra che vào mắt,điều động chút âm khí trong người tôi đến hai ngón tay,rồi bấm tay niệm chú

“ Đinh sửu mộc hoả,tất cả đều vô căn cứ” sau khi nói xong,chỉ cảm giác âm khí ở đan điền lập tức bị rút hết,sau đó một hơi thở lạnh lẽo từ trong mắt,từ từ hội tụ lên đại não,toàn thân không tự chủ bị run lên,sau đó bên tai thỉnh thoảng truyền đến âm thanh đập vào tường “ bịch,bịch,bịch”

Mở mắt ra xem,lập tức vui mừng,aiya mẹ ơi,tôi ngầu quá,loại pháp thuật cao cấp này cũng có thể sử dụng ,có điều ,lúc này tôi hoàn toàn không vui được bao lâu,bởi vì tên bảo vệ bên cạnh liên tục ôm lấy đầu đập vào tường,đập cho cả mặt đều là máu

Còn tôi lúc này vẫn đứng tại cửa thang máy tầng 10,tôi vội xoay tên bảo vệ đã trúng tà kia lại.Tên này,húc đầu định xông về phía tôi,tôi cũng phục hắn rồi đó,tôi dùng một tay ấn vào nhân trung ( chỗ trên môi) của hắn đôi mắt vô hồn đó lập tức hồi phục lại thần thái

Có điều phản ứng đầu tiên sau khi hắn tỉnh lại chính là chau mày,trong đó gào lên thảm thiết “ đau quá,sau đó thì ngất đi”

Lúc này tôi ấn tháng máy,định đưa hắn xuống dưới trước,bộ đàm của tôi lập tức vang lên “ Chung Xuyên,Chung Xuyên cậu chạy đi đâu rồi,bảo cậu canh cửa mà cũng canh không nổi,”

Âm thanh bên đón của Vạn Thạc Minh truyền đến là âm thanh phẫn nộ,tôi vội vàng lôi bộ đàm ra nói với hắn “ tôi ở tầng10,gặp phải chút trục trặc

Trong lòng tuy không thoải mái,nhưng mà cũng hết cách,tôi dù gì cũng là thầy âm dương,nếu như nói bị ma chơi đùa ,không tránh bị mất mặt.

Nghĩ đến đây,tôi đương nhiên sẽ không nói là mình gặp phải ma lạc,nhưng mà âm thanh của tôi vừa thoát ra khỏi miệng,Âm thanh của Vạn Thạc Minh lần nữa hét vào bộ đàm “ ai bảo cậu lên tầng 10 hả,muốn chết còn nhận cái nhiệm vụ này làm g”

Mẹ ơi,hắn mất trí nhớ rồi à,hay là tôi mất trí nhớ rồi,có điều,lúc định nói gì đí,lại phát hiện bộ đàm đã hết pin,quay đâu nhìn thẳng máy,số ở trên thang máy thế mà đã bị biến mất,cho dù tôi ấn như thế nàoo,cũng không có phản ứng

Từ xa truyền lại tiếng nữ nhân khóc thê thảm,quay đầu nhìn thang máy một cái,đèn bên trên đã tắt

Tôi bất chợt lôi thanh kiếm đồng ra,cảnh giác nhìn tứ phía,phát hiện một ánh sáng lửa vụt lên,phản ứng đầu tiên của tôi là có ma

Bởi vì vừa nãy đã tiêu hao chút âm khí của tôi,bây giờ ngay cả mắt âm dương cũng mở không nổi,thử ấn thang máy một lần nữa,nhưng hoàn toàn không có phản ứng

Tôi cũng không ngốc cứ thế thám hiểm đến cuối,trực tiếp vác tên bảo vệ mặt đầy máu kia lên,sau đó định đi thang bộ,tôi vốn dĩ là đến trợ giúp,việc bắt ma giao cho tên Vạn Thạc Minh kia

Nghĩ đến đây,tôi đi ngược với hướng của nơi ánh sáng ngọn lửa kia,định đi thang bộ xuống dưới

Nhưng mà phát hiện,cửa của thang bộ đã bị dây xích khoá lại,mẹ ơi,thật là nhà dột lại còn gặp mưa rào

Sau khi liên tục đạp mấy cái,đều không thể mở cửa ra,lúc này âm thanh khóc lóc kia càng ngày càng thê lương,hơn nữa tiếng khóc này giống như có ma lực vậy,lập tức thu hút con tim không muốn đi về hướng đó của tôi

Biểu cảm khuôn mặt từ từ hiện lêm,trong lòng cũng dâng lên một cảm giác bi thương,tôi hít sâu cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình,cố gắng vứt bỏ những biểu cảm trên khuôn mặt đi

Nói với bản thân phải nghĩ đến những lúc vui vẻ,nhưng trước mắt xuất hiện đều là hình bóng cha mẹ rời xa tôi,sau hơn mười phút,tôi ngồi xuống đất khóc như một tên ngốc,,giống như chịu uất ức vậy,khóc vô cùng bi thương

Tôi dùng sức tát vào mặt một cái,cũng xem như tỉnh được mấy phần,tôi nhận thức rất rõ ràng,bản thân không thể tiếp tục ngốc như thế này nữa

Cứ tiếp tục thế này,người chết hôm nay chính là tôi rồi,tôi thở dài một hơi,nhìn thấy tên bảo vệ đã hoàn toàn hôn mê,thấy hắn vẫn đang hít thở ổn định,tôi đi về phía truyền ra âm thanh khóc lóc thê lương kia,lúc này đám lửa kia vẫn đang sáng

Tôi sợ đợi nữa thì sẽ không kịp,trực tiếp cắt đứt ngón tay,sau đó bôi máu tươi lên thanh kiếm đồng,sau những gì trải qua ở thôn Kim Quý,tôi phát hiện máu mình quả thực là bảo bối

Từ từ bước qua,thì phát hiện chỗ góc cua có một người già mặc đồ lao công,khuôn mặt gầy gò của bà lão,bàn tay gầy guộc như cành cây thỉnh thoảng lấy một ít vàng mã bỏ vào trong chậu lửa

Tôi lúc này cũng không xác định được là người hay là ma,thanh kiếm đồng trong tay cũng nắm chặt hơn mấy phần

Bà ta dường như đang đốt rất chăm chú,hoàn toàn không có chú ý đến bên cạnh lúc này đã có thêm một người,dương như hoàn toàn không còn nghe thấy âm thanh khóc lóc tuyệt vọng hồi nãy nữa

“ bà ơi,bà…bà sao lại ở đây?” tôi nhẹ nhàng họ một tiếng,nói với bà già yếu ớt trước mặt

Sau khi bà lão nghe thấy tôi nói,mới từ từ ngẩng đầu,sau khi nhìn thấy tôi,trong ánh mắt hiện rõ một tia sợ hãi,âm thanh mang theo chút cầu xin nói với tôi “ anh bạn nhỏ này,tôi đốt xong những cái này sẽ đi ngay,tôi đốt xong những cái này sẽ đi ngay” bà lão này mang rất nặng khẩu âm của thành phố Tần An,nhưng mà tôi miễn cưỡng cũng nghe hiểu âm thanh của bà ấy

Nghe âm thanh của bà ấy,mang chút sợ hãi và run rẩy,tôi chắc chắn đây là người

Bỏi vì lúc bà nói chuyện hơi thở rất nặng,còn ma sẽ không hít thở nặng như vậy

Thấy bà ấy là người,tôi thở phào nhẹ nhõm,còn bà lão này rất nhanh đã chú ý đến thanh kiếm đồng trong tay tôi,nói với tôi “ anh bạn nhỏ,cậu là thầy âm dương?”

Tôi hơi gật đầu,sau khi thấy tôi xác nhận,cả người bà ấy có chút run rẩy,lập tức quỳ trước mặt tôi

Tôi vội vàng đỡ bà dậy,bảo bà cứ từ từ nói chuyện,không cần quỳ với cháu,bà lão vẫn quỳ trên mặt đất,nghẹn ngào khóc nói “ anh bạn nhỉ,xin cậu,cứu cháu gái bà với,nó không phải muốn hại người,nó chỉ là hết cách rồi mà thôi”

Không đợi bà nói xong,tôi chỉ cảm giác xung quanh nổi lên một trận gió lạnh,làm cho tro vàng mã trong chậu bay tứ tung,tôi nhìn xung quanh một lượt,nhưng do không mở mắt âm dương,hoàn toàn không nhìn thấy gì

Lúc tôi đang nhìn ngó khắp nơi,sau lưng của bà lão,từ từ hiện ra một người

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan