Chương 1 : Bị sàm sỡ

Tôi tên là Vân Du, công việc của tôi rất đặc biệt, người hiểu chuyện gọi tôi là pháp sư trừ tà, cũng có rất nhiều người không hiểu thì gọi tôi là kẻ lừa đảo.
Kể từ lúc tôi bước vào con đường này, tôi đã biết kiếp này không được yên bình, nhưng người ta một khi đã có lựa chọn thì nên kiên trì đến cùng
Điều 2 trong lời dạy của nhà họ Vân— truyền nhân Vân gia, cả đời này không được yêu người nhà họ Tô, bằng không sẽ bị trời phạt, mãi mãi không thể siêu sinh
Tôi không biết lão tổ tông vì sao lại quy định nguyên tắc này, may mắn là tôi cũng chưa gặp chàng trai nào họ Tô
“ Xã hội là một cái nồi cháo heo, con gái nhất định phải có tự tôn tự trọng…”
Trong buổi lễ tốt nghiệp giáo viên chủ nhiệm dạy dỗ các bạn
Cả lớp đồng loạt đưa ánh mắt của mình nhìn về phía tôi
“ Phải nhớ rõ, tiền là cái tốt, nhưng tuyệt đối đừng vì tiền mà đánh mất bản thân…”
Mọi người tiếp tục liếc nhìn tôi một cái
“ Đừng có coi tuổi trẻ là tài sản, đừng cho rằng bám được thằng có tiền thì có thể sống thoải mái cả đời, đi đường tắt chả mấy ai thành công đâu”
Ánh mắt các bạn một lần nữa lại nhìn về phía tôi
“Nhớ kỹ những gì hôm nay cô nói, đừng vì tiền mà đánh mất bản thân, nhất định phải cố gắng phấn đấu”
Lần thứ n ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía tôi
Tôi xoa xoa xằm nhìn chủ nhiệm, chỉ cần ngày hôm nay trôi qua tôi có thể tốt nghiệp rồi, sau này không cần nhìn con mụ này nữa
“Vân Du” một tiếng hét chói tai vang lên
Tôi từ từ ngồi thẳng người sau đó cười hi hi với chủ nhiệm : “thưa cô, cô gặp phải chuyện gì à? Cần em giúp đỡ không? Có điều giá cả của em không thấp đâu, đương nhiên, cô là cô của em, em có thể giảm 10% cho cô, quá ưu đãi còn gì”
“em….” chủ nhiệm bị tôi chọc cho mặt cắt ra máu
“ Vân Du, bên ngoài có người tìm” hiệu trưởng xuất hiện trước cửa lớp
Vừa nhìn thấy hiệu trưởng tất cả mọi người đều im lặng, tôi không quan tâm ánh mắt mọi người hiên ngang bước ra khỏi lớp
Hành lang có một người đàn ông, anh ta đứng quay lưng lại với tôi, nhưng bóng lưng đó khiến tôi lập tức khiến tôi cảm thấy khó thở
Anh ta rất cao, ít nhất cũng phải mét 85 trở lên, hơn nữa bóng lưng đó cho tôi một cảm giác rất quen thuộc, giống như chúng tôi đã từng gặp mặt vậy.
“chúng ta quen nhau sao?” tôi còn không ý thức được là bản thân đang nói gì
“Vân Du, lâu rồi không gặp” một giây sau tôi rơi vào một vòng tay vô cùng ấm áp
Đầu óc tôi nhất thời trở nên trống rỗng, một mùi thơm sộc thẳng vào mũi, trái tim tôi trở nên đau nhói, cảm giác này chưa từng có
“Anh là Tô Lạc Trạch, Du Du,còn nhớ không?”
Tô Lạc Trạch? Họ Tô? Tôi lập tức tỉnh ngộ, lập tức đẩy bay anh ta ra
“cút”
Mỗi một lời dạy nhà họ Vân tôi đều nhớ rõ, bây giờ gặp phải người họ Tô, tôi làm sao có thể bình tĩnh chứ
Tôi lùi lại mấy bước, ngẩng đầu nhìn Tô Lạc Trạch, mẹ nó, có phải người không vậy? Tôi chưa từng gặp chàng trai nào trông còn đẹp hơn cả con gái như thế này, làm đứa con gái như tôi cũng phải hổ thẹn
Có điều cho dù là mỹ nam cũng vô dụng, hắn sàm sỡ tôi thì thôi đi, riêng việc hắn họ Tô tôi đã không thể chấp nhận
“Vân Du” cơ thể Tô lạc Trạch run rẩy, nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu
Tôi hít một hơi thật sâu, khống chế lửa giận trong lòng “ anh đi ngay cho tôi, chuyện vừa nãy tôi xem như chưa xảy ra”
“Vân Du, anh không thể rời đi, anh có chuyện cần tìm em giúp, ngoài em thì chả ai giúp được anh” Tô Lạc Trạch cắn chặt môi nói