Chương 9 : Muốn đi đâu thì cút đến chỗ đó

Chương 9 : Muốn đi đâu thì cút đến chỗ đó

12 GIỜ ĐÊM …..
Tôi và Vương Mộng Mộng đi đến đường XX, bởi vì hỏa hoạn, nơi đây bây giờ có thể nói là không có ai
“Du Du, sao tớ cứ thấy hơi lạnh nhỉ” Vương Mộng Mộng ôm lấy hai cánh tay liên tục quan sát xung quanh
Tôi lấy ra một lá bùa cho Vương Mộng Mộng “Đã qua 12h rồi, bây giờ quỷ môn đã mở, âm khí nặng, cậu thấy lạnh cũng bình thường. cầm cái này đi, như thế thì không cần lo lắng sự an toàn của cậu nữa”
Vốn dĩ tôi định đến một mình, nhưng Vương Mộng Mộng cứ một mực đòi đến, bây giờ tôi cũng phải cố gắng đảm bảo sự an toàn cho cậu ấy
Tôi rất nhanh đã đi đến nhà Tô Lạc Trạch, bởi vì Tô Lạc Trạch xảy ra chuyện , nơi đây bây giờ đã không còn ai, vì thế lúc chúng tôi đi vào cũng không ai ngăn cản
Vừa vào tôi đã cảm giác được ngay một không khí bất thường, trái tim tôi bất chợt thịch lên một tiếng, Tô Lạc Trạch không nên đùa với lửa thì tốt hơn
“Du Du, sắc mặt cậu trông khó coi quá, không sao chứ?” Vương Mộng Mộng lo lắng nhìn tôi
Tôi hít một hơi thật sâu, “không sao, tớ bây giờ chỉ lo lắng, hôm nay là ngày tam sát, nếu như Tô Ljac Trạch biến thành ác quỷ thì phiền phức to rồi, nói không chừng tớ còn không có cách nào để chế phục anh ta”
“hả, không phải đó chứ” đồng tử Vương Mộng Mộng lộ rõ vẻ kinh sợ, cậu ấy bất chợt túm chặt lấy cánh tay tôi
Tôi không khỏi cười khổ, thật đúng là định mệnh, từ sau khi gặp Tô lạc Trạch tôi không được sống yên ổn ngày nào, đầu tiên là em gái Tô Lạc Trạch, bây giờ lại là anh ta, đúng là cả đời này tôi đã mắc nợ bọn họ
Tôi mở đèn phòng khách lên, bắt đầu quan sát nhà Tô Lạc Trạch
Mẹ nó chứ, đúng là người có tiền có khác, mỗi một đồ đạc trong nhà đều là mấy thứ tôi không thể nào mua nổi, cái ổ của tôi so với nơi này của Tô Lạc Trạch cảm giác đúng là một trời một vực
Lần trước lấy có 10 vạn tệ đúng là ít quá
“Phụp”
Đèn lập tức vụt tắt, phòng khách chìm trong bóng tối
“Aaaa” Vương Mộng Mộng dọa đến kinh sợ, túm chặt lấy cánh tay tôi
“Mộng Mộng, cậu đừng lo lắng, đi theo tớ thì sợ gì chứ?” tôi cố gắng giúp Vương Mộng Mộng bình tĩnh lại
“Du Du, không phải là thực sự có….” Vương Mộng Mộng bật khóc
Tôi cũng không biết nên giải thích thế nào với Vương Mộng Mộng, dù gì có nhiều chuyện không thể nào giải thích được. trước đây Vương Mộng Mộng vẫn luôn không tin công việc của tôi, hôm nay cứ nằng nặc đòi đến xem
Nhìn bóng tối trước mặt, trong lòng tôi cũng từ từ chùng xuống, xem ra Tô Lạc Tranh quả thật là khắc tinh của tôi
“ù ù ù.”
Một giây sau, trong phòng khách gió thổi điên cuồng, Vương Mộng Mộng lập tức òa khóc
Trong lòng tôi cũng vô cùng giận giữ , hét lớn :”Tô Lạc Trạch, cút ra đây cho tôi”
“Ha…ha, các người đến bên cạnh tôi đi, đến bên cạnh tôi đi” một âm thanh lạnh lùng vang lên từ xung quanh
Vương Mộng Mộng bị dọa cho không dám động đậy, dựa vào cánh tay tôi khóc nức nở
“Tô Lạc Trạch, bớt bớt làm ra vẻ đi, cần đi đâu thì cút đi chỗ đó đi” tôi hét lớn, bởi vì tôi biết Tô Lạc Trạch nhất định ở đây
“ độc ác, vì sao muốn giết tôi? Vì sao?” Âm thanh đau khổ của Tô lạc Trạch vang vọng cả căn phòng
“ đó là chú ruột của tôi, vì sao lại giết tôi? Tôi không cam tâm, không cam tâm”
Tôi nắm chặt sáo ngọc, tình hình hiện tại của Tô Lạc Trạch không đúng lắm, nếu như anh ta dám làm tổn thương Vương Mộng Mộng, tôi tuyệt đối không để hắn ta yên ổn