Chuyện vui seagame 31 tổ chức tại Việt Nam

 

Đưa đoàn Thái Lan đi dự Seagames, chuyện giờ mới kể

Anh bạn thân của mình làm Hướng dẫn viên du lịch tiếng Thái. Tình cờ, anh này được hân hạnh phục vụ ngài Phó tổng cục trưởng thể thao phụ trách thể thao đỉnh cao cùng đoàn quan chức Thái Lan đi tiền trạm và tham dự Seagames. Hôm trước ngồi nhậu, anh bạn cao hứng kể vài mẩu chuyện vui. Xin biên ra đây hầu chuyện anh chị em:

Chuyện thứ nhất:

Vô tình, mấy hôm trước tao về quê, được đãi rượu nếp thơm. Tao mua luôn 1 can 10 lít đem về. Mấy hôm sau, đưa ngài phó tổng đi. Ổng hỏi “Việt Nam có rượu trắng ngon như Thái Lan không?”. Tao bảo “có” rồi hôm sau chắt 1 chai lavi 1,5 lít cho ổng. Sáng hôm sau nữa, không thấy ổng đâu. Mãi đến 2 giờ chiều ổng mới xuất hiện. Đến tối, bọn trong đoàn nói: “Cảm ơn anh Cày (tên tiếng Thái), nhờ rượu của anh mà cả đoàn được thư giãn nguyên buổi sáng”.

 

Chuyện thứ 2:

Đoàn Thái Lan thắc mắc: “Đi đâu gặp người Việt cũng giơ tay “OK” và nói “Thailand number one”. Thế mà ra sân, không CĐV người Việt nào cổ vũ cho Thái Lan mà toàn cổ vũ cho đối thủ của Thái Lan là sao?”. Tao ngại quá, nhưng cũng kịp nhanh trí “CĐV Việt Nam có thói quen cổ vũ cho đội yếu để trận đấu cân bằng hơn. Vì Thái Lan mạnh nên CĐV cổ vũ cho đội kia”. Ông Phó tổng mới bảo tao “Tôi thấy anh Cày cổ vũ cho đội Campuchia nhé. Trận sau anh cổ vũ cho đội nào?”. Tao ngại quá, cười trừ rồi lảng đi chuyện khác”…

Chuyện thứ ba:

Trận chung kết, mưa chết mẹ luôn mà đoàn Thái Lan phải ngồi bên khán đài B, không có mái che. Trước trận tao lại bị “dí” vụ cổ vũ cho đội nào nên phải mặc áo thi đấu của đội Thái Lan và quấn dải ruy ban cờ Thái Lan vào tay. Ngồi cùng bọn nó tao cũng phải hô cổ vũ cho đội Thái. Đến cuối trận, con bé bác sỹ lăn ra ngất, tao phải lo chăm sóc nó. Đúng lúc đấy thì nghe ngoài sân hét ầm ĩ lên. Tao biết là Việt Nam vào rồi. Sướng sởn da gà mà ngoài mặt không dám thể hiện gì. Đến lúc hết trận, sướng ơi là sướng mà vẫn phải nhịn. Đến khi đưa được đoàn về Khách sạn, tao lôi hết mấy anh em lái xe ra quán bia hơi đánh chén ăn mừng. Lúc đấy, tao vẫn mặc áo Thái Lan nên mấy bàn bên cạnh chạy sang chúc liên tục. Tao lại phải giải thích “Tớ là người Việt, vì đi cùng đoàn Thái nên mặc áo Thái chứ tớ vẫn đang ăn mừng Việt Nam thắng đây”. Vui quá nhưng say chết mẹ…

Chuyện thứ tư:

Khi tan trận chung kết bóng đá. Xe đoàn Thái ra chậm 1 chút thôi mà bị tắc ngay trước chỗ rẽ có 5m. Một nhóm thanh niên gõ trống, phất cờ cổ vũ nhiệt tình. Tao nghĩ “chết mẹ, thế này thì đêm cũng không về được”. Trong xe thì có VVIP mà mặc toàn đồ Thái nên không dám bật đèn, mở cửa sổ. Tao chợt nghĩ ra cách, lộn ngược cái áo Thái, tháo ruy ban ra rồi nhẩy xuống xe, đến nói nhỏ với cậu thanh niên đang gõ trống “xe anh có người bị ngất đang đi cấp cứu, em giúp anh cho xe qua trước”. May quá, nó đang cầm trịch nên hò hét mọi người dẹp đường cho xe qua. Nhờ thế mà về sớm, 2 giờ sau mấy xe đi sau mới về được đến khách sạn. Hôm đó, Việt Nam vô địch, CĐV chặn đường ăn mừng tắc khủng khiếp.

Câu chuyện thứ năm:

Ngoài đi khảo sát các điểm tổ chức Seagames, tao còn dẫn đoàn đi thăm quan. Đến mấy công trình đẹp của Sun group, bọn Thái tròn mắt: “Sao Việt Nam có những cái này, Thái Lan còn không có”. Sau đó chúng nó hỏi: “Cái này là của Việt Nam xây hay FDI?”. Tao bảo “Của Việt Nam đấy”. Chúng nó tròn mắt rồi hỏi “Của tư nhân hay nhà nước xây”. Tao bảo “Của tư nhân đấy. Còn nhiều công trình đẹp thế này ở miền Trung và miền Nam”. Chúng nó trợn mắt bảo “Việt Nam sẽ vượt Thái Lan về du lịch. Thái Lan chỉ giỏi làm du lịch bằng khai thác vẻ đẹp thiên nhiên và dịch vụ thôi, không có nhiều công trình hoành tráng như Việt Nam”.

…….

Nói thêm, người Thái giờ sang thăm Việt Nam đều bất ngờ và cảm phục người Việt. Họ luôn so sánh và tỏ ra ngạc nhiên vì Việt Nam có nhiều cái hơn Thái Lan rồi.