Minh hôn âm duyên – chương 12

Chương 12:  Trò hay ở ký túc xá

“Này, cô giáo, dậy, cô mau dậy đi.”
Có người lắc lắc vai tôi, tôi từ trong mộng tỉnh dậy, vừa mở mắt ra thì thấy xung quanh có một nhóm người bao lấy tôi, đa số là giáo viên trường Trung học này, còn có 2 vị cảnh sát nữa.
Tôi nhìn nhìn số tầng trên tường, đây là phòng tắm tầng 7, 2 vị cảnh sát kia đang khiêng thi thể của Hứa Na ra ngoài.
Không gian quỷ bị hoá giải rồi !
Tôi nói với cảnh sát là tôi đến thăm bạn học cũ – Hứa Na, ai biết được đến thì thấy thi thể của cô ấy, sợ quá ngất xỉu….
Cảnh sát có chút không tin nhìn tôi, trường này mới chết một giáo viên, hôm nay lại chết một người nữa, đã thế còn chết cùng một nơi, ai cũng sẽ nghi ngờ cả.
Nhưng thi thể Hứa Na không có bất kì vết thương hoặc thương tổn nào, cũng là chết do nhồi máu cơ tim nên cảnh sát cũng không có lý do để giữ tôi lại, sau khi ghi chép lời khai xong thì để tôi về nhà.
Lúc tôi từ toà kí túc của giáo viên đi ra thì thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở nghiêm nghị bước đến, nhìn rất uy phong.
Tôi hít một ngụm khí lạnh, ngườ phụ nữ này không phải là nữ giáo viên tôi thấy trong mộng đập đánh An Lệ một cách rã man độc ác sao?
“Ở đây xảy ra chuyện?” – Cô ta cao giọng hỏi.
Quản lý kí túc vội chạy qua : “Hiệu trưởng Vũ, cô cũng đến rồi, ở đây lại xảy ra chuyện.”
Hiệu trưởng ?
Trong lòng tôi dẫy lên một cỗ tức giận, cô ta hại chết một nữ sinh vô tội, đã không bị ngồi tù chịu trừng phạt của pháp luật, lại còn ngồi lên được cái ghế hiệu trưởng ?
Thiên lý ở đâu vậy???
Lúc này, vài vị giáo viên bên cạnh cũng nhỏ giọng xì xào : “Liên tiếp chết 2 người, toà kia túc này không phải có thứ gì đó không sạch sẽ chứ?”
“Nghe nói ở phòng tắm tầng 6 ngày trước có….”
Hiệu trưởng Vũ nghe được có chút biến sắc, nhưng lại bình tĩnh trách mắng : “Nói linh tinh cái gì vậy, các cô đều là giáo viên, sao lại tin mấy cái tin vịt vớ vẩn này? Nếu để tôi nghe thấy ai nhắc lại mấy cái này thì trực tiếp cuốn gói nghỉ việc đi!!!”
Tôi cũng lười ở chỗ này nhìn cô ta tỏ ra oai phong, quay người đi thẳng, ai biết được tôi không tìm cô ta gây sự thì thôi, cô ta lại chạy đến tìm tôi gây rắc rối.
“Đứng lại.” – Vũ hiệu trưởng lớn giọng la : “Cô gái phía trước kia, gọi cô đấy.”
Tôi trợn mắt lên : “Có chuyện gì vậy, hiệu trưởng Vũ”?
“Cô là ai? Sao tôi chưa thấy cô bao giờ?” – Cô ta cau mày hỏi.
Quản lý kí túc chạy qua, kề tai cô ta nhỏ giọng nói gì đó, đáy mắt cô ta bỗng xoẹt qua một tia tinh quang, dùng ánh mắt xem thường mà nhìn tôi, xem ra cô ta coi tôi thành kẻ ăn bám người có tiền rồi, haizz.
“Đây là kí túc xá của giáo viên, không phải chỗ mà con chó con mèo cũng có thể đến.” – Cô ta trách mắng quản lý kí túc : “Đây là thiếu sót của quản lý kí túc, sau này nếu có người từ bên ngoài vào, phải có sự đồng ý của tôi, quản lý nghiêm ngặt vào, biết chưa?”
Tôi mang trong bụng một trận hoả khí mà đi ra ngoài, lên xe tải, cuối cùng cũng nghe thấy giọng của Chu Vũ Hạo : “Về rồi?”
Tôi tức giận hét vào mặt anh ta : “Anh chết dí ở chỗ nào thế hả? Có biết là tôi suýt nữa cũng toangg luôn rồi không?”
Chu Vũ Hạo ngồi ở ghế lái phụ, im lặng nghe tôi chửi, sau đó lạnh nhạt nói : “Trút giận xong chưa?”
Tôi quay đầu nhìn anh ta, mắt cũng đỏ lên, nói : “Tôi làm gì có tư cách mà trách anh chứ? Dù sao tôi cũng không phải là gì của anh, dựa vào đâu mà bắt anh bảo vệ tôi…”
Chu Vũ Hạo khẽ thở dài một hơi, kéo tôi lại ôm, tôi cố vũng vẫy thoát ta thì anh ta lại càng ôm chặt hơn.
“Cút ra.” – Tôi mắng anh ta.
“Em phải học cách tự bảo vệ mình.” – Anh ta ở bên tai tôi thấp giọng nói : “Nếu như tôi ở cạnh em, ai cũng không dám gây tổn hại cho em, nhưng không phải lúc nào tôi cũng có thể ở cạnh em.”
Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng : “Anh muốn đi à?”
Anh ta cười xấu xa : “Sao? Không lỡ xa tôi à?”
Tôi chỉ mong anh cút nhanh một chút, hừ!
“Cút cút cút!!! Muốn đi thì đi luôn đi, đừng có quay lại ám tôi nữa.” – Trong bụng tôi tràn ngập hoả khí, khua tay nói.
Nhưng lời vừa nói xong, sao tôi lại cảm thấy có chút như đang làm nũng anh ta vậy?!!
Hình như anh ta rất vừa ý với phản ứng vừa rồi của tôi, tay vuốt vuốt tóc tôi, nói : “Tôi biết là em không nỡ để tôi đi, nhưng mà tôi cũng có việc cần làm.”
Chu Vũ Hạo cũng không nói rõ cho tôi, mặc dù anh ta là quỷ nhưng lại có rất nhiều bí mật, tôi cũng nhận thức được nên không có hỏi nhiều.
Biết càng ít càng an toàn.
Vài ngày sau Chu Vũ Hạo đều ở cạnh quấy rối tôi, ngay cả cửa tiệm cũng không cho tôi mở.
Mà, tôi phát hiện là từ lúc dây dưa với anh ta, tinh thần càng ngày càng thoải mái, sắc mặt cũng hồng hào hơn, da cũng trắng hơn, mặt thì ngày càng đẹp ra, mà ăn cũng nhiều hơn, mỗi bữa ăn tận 2 bát.
Có lúc tôi rất hoài nghi, Chu Vũ Hạo rốt cục là quỷ hay là viên thuốc thập toàn đại bổ vậy?
Thậm chí có lúc tôi cũng hoài nghi, anh ta không phải quỷ….
Chu Vũ Hạo rất thích ăn cơm tôi nấu, mỗi lần nấu cơm tôi đều nấu 2 phần cho 2 người ăn, một phần là làm cho anh ta, làm xong thì để trên bàn, xong thì châm 3 cây nến đốt 3 nén nhang, sau khi anh ta “ăn” xong thì tôi mới bắt đầu ăn cơm.
Anh ta ăn cơm chỉ cần ngửi mùi, đồ ăn bị quỷ ăn rồi thì không ăn được nữa, một là không có vị gì, hai là dễ bị tiêu chảy.
Mấy ngày nay cứ ăn cơm xong thì tôi ở trong bếp rửa bát, Chu Vũ Hạo ở phía sau ôm tôi, tôi lại tưởng anh ta muốn “ứ ừ ư” nên bất mãn ưỡn ẹo, nói : “Cút sang một bên, không phải buổi trưa vừa mới “làm” à, bây giờ anh lại muốn? Phiền quá đấy!!”
Chu Vũ Hạo cười cừoi, tay không thành thật mà sờ loạn, nói : “Tiểu Lâm, em học hư rồi, anh cũng không nói “muốn”, là em tự nói.”
Tôi thật sự muốn cầm bát đập vỡ mặt anh ta, nhưng sự thật chứng minh, tôi không có lá gan đấy…..
“Thế anh muốn gì?”
“Muốn trút giận không?” – Anh ta nhếch miệng, nói.
“Gì cơ?” – tôi không hiểu nói.
“Em quên cái cô hiệu trưởng Vũ kia rồi à?”
Hiệu trưởng Vũ?
Tôi lập tức cảm thấy thú vị, Chu Vũ Hạo vỗ vỗ lưng tôi, nói : “Thay quần áo, chúng ta ra ngoài xem trò hay.”
Chu Vũ Hạo nói đã giúp tôi chuẩn bị sẵn quần áo rồi , tôi vào phòng vừa nhìn, cảm thấy sụp đổ.
Cái loại quần áo này tôi có thể mặc à?
Anh ta chuẩn bị cho tôi một cái váy màu đỏ rượu vang, mỏng có một lớp, bó sát body, cổ váy chữ V xẻ sâu xuống ngực, tà váy cũng xẻ cao lên đùi, tôi cũng 23 tuổi rồi, chưa bao giờ mặc qua cái váy nào sexy như vậy cả !
“Tôi vẫn là mặc đồ của mình thì hơn….” – Tôi từ trong tủ lấy ra một bộ váy dài tay màu đen, nói.
Chu Vũ Hạo ôm ôm tay tôi, hiển nhiên mà nói : “Nơi chúng ta đến là hộp đêm, em mặc cái này người ta căn bản sẽ không cho em vào.”
Hộp đêm còn có quy tắc này à?
Tôi do dự nhìn cái váy đỏ trên giường kia một lúc, cuối cùng cũng mặc lên.
Mặc dù dạo này tôi đẹp lên rất nhiều, nhưng không nghĩ đến mặc cái váy này vào lại có thể xinh đẹp đến vậy, thân hình ma quỷ thật hoàn hảo !
Cái váy này thực ra cũng không tính là lộ quá, đẳng cấp cái váy này có thể so với của các ngôi sao Âu Mỹ đi trên thảm đỏ đấy, nhưng mà mặc trên người tôi, nhô trước vểnh sau, càng lộ ra thân hình ma quỷ xinh đẹp của tôi 
Tôi quay đầu lại nhìn Chu Vũ Hạo, trong mắt anh ta tràn ngập kinh diễm, không hiểu tại sao, nhìn anh ta như vậy tôi có chút mừng thầm trong lòng hehe.
Con gái mà, ai mà không thích hư vinh chứ.
Ai mà không muốn thật xinh đẹp khi ra ngoài làm đổ một đống đàn ông chứ :33
“Anh hối hận rồi.” – Chu Vũ Hạo xoa xoa cằm, nói : “Anh không nên để em mặc nó, anh nên nhốt em lại mới đúng.” 🙂
Tôi bặm bặm môi : “Vậy có đi không? Trời sắp sáng rồi kìa.”
Tôi lái xe chạy đến phía đông thành phố theo sự chỉ dẫn của Chu Vũ Hạo, đến Crown KTV, là một KTV rộng nhất, và xa hoa bậc nhất ở phía đông thành phố, mọi người nói ở đây chỉ nhận khách VIP….
Tôi không nghĩ là Chu Vũ Hạo sẽ hiện thân rồi đích thân đưa tôi đến chỗ ngồi đước trang trí xa hoa lộng lẫy này.
Phục vụ cười tươi rói chạy đến chỗ chúng tôi, nhận thẻ vàng từ trong tay Chu Vũ Hạo, anh ta căn bản không biết là đứng trước mặt anh ta là một quỷ hồn 🤦🏻‍♀️
Tôi theo chân Chu Vũ Hạo lên cầu thang hình xoắn ốc đi thẳng lên tầng 3, hành lang trên này được trải thảm đỏ, trên cửa mỗi phòng đều có một tấm thẻ vàng.
Chu Vũ Hạo đưa tôi vào phòng số 4, tôi ngồi trên ghế so-pha màu đỏ, đợi chờ có chút sốt ruột : “Anh không phải nói đưa tôi đi xem kịch à? Kịch đâu?”
“Đừng gấp.” – Anh ta dựa vào người tôi, nói : “Bọn họ còn chưa đến, trong lúc chờ đợi thì chúng ta làm chút chuyện khác đi :v”
“Cút!” – tôi đẩy anh ta ra.
Chu Vũ Hạo cười cười, trong mắt loé lên một tia sáng : “Bọn họ đến rồi.”
Tôi vội vã chạy ra cửa, từ khe cửa nhìn thấy hiệu trưởng Vũ bị mấy cô gái vây quanh bước vào phòng số 3.
“Lại đây.” – Chu Vũ Hạo nói
Tôi quay đầu lại, thấy anh ta đang cầm ipad, trên màn hình ipad là toàn bộ khung cảnh phòng 3.”
“Anh lắp camera ở phòng 3 à?” – tôi hỏi : “Nghe nói an ninh ở đây bài trí vô cùng tốt, anh lắp kiểu gì đấy?”
Anh ta thần bí cười : “An ninh ở đây bài trí tốt? Đó là do em chưa nhìn thấy chân chính cái gọi là bài trí tốt đi, đừng nói nhiều nữa, lại đây xem kịch hay.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương