Minh hôn âm duyên – chương 13

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 13: Thả cô ấy ra


Mấy cô gái kia tất cả đều là phụ huynh học sinh, bọn họ mời hiệu trưởng Vũ đến để nịnh nọt, nhằm đảm bảo trường trung học năm nay có thể đứng vững ở danh ngạch các trường trọng điểm.
Các vị phụ huynh gọi vài “thiếu gia” (trai bao hi hi) đẹp trai ngon nghẻ đến tiếp rượu, từng ly lại từng ly, bọn họ mỗi người đều cười nịnh nọt vuốt mông ngựa rồi lặng lẽ nhét thẻ vàng vào trong túi áo hiệu trưởng Vũ.
Trong màn hình, hiệu trưởng Vũ chơi với các “thiếu gia” rất high 🤟🏻, trong bụng tôi tràn ngập tức giận, cô ta năm đó vì một tên đàn ông mà giết chết một nữ sinh vô tội, tôi còn nghĩ là cô ta yêu người đàn ông kia lắm cơ, không nghĩ đến cô ta giết nữ sinh kia đơn giản chỉ vì ghen tức.
Đoạn tiếp theo hiển thị trong màn hình làm tôi có chút nhịn không nổi, Chu Vũ Hạo cười cười : “Sáng sớm ngày mai sẽ gửi đoạn video này đến phòng làm việc của chồng cô ta.”
“Chỉ gửi cho chồng cô ta thì sao mà đủ trâu?” – Tôi bất mãn nói : “Phải phát lên mạng cho cô ta đẹp mặt.”
Chu Vũ Hạo haha cười lớn : “Được, đều nghe theo Tiểu Lâm.”
Chỉ ngồi xem kịch cũng quá thể nhàm chán vô vị, Chu Vũ Hạo gọi mấy chai rượu đắt đến doạ người, tôi uống được 2 ly đã ngớm say, ra ngoài đi WC.
“Con đĩ kia, gọi mày qua thì mày qua đi, nói nhiều vậy làm gì!!!” – Một tiếng quát hung dữ phát ra từ phòng bên cạnh.
“Không, không được, tôi chỉ là “công chúa”, không phải “tiểu thư”……”
(Giải thích một chút, “công chúa” ở đây chỉ là nhân viên tiếp rượu quán bar, hộp đêm…. còn “tiểu thư” là cách gọi hoa mĩ của phò 🙄)
Tôi sáp lại một chút, giọng nói này có chút quen tai….
“Hê hê, công chúa cái mẹ gì, không phải đều giống nhau à?”
Sau đó là âm thanh quần áo bị xé rách và tiếng la hét của cô gái kia….tôi hít một ngụm khí lạnh, giọng nói này tuyệt đối tôi không có nghe nhầm.
Tôi đẩy cửa phòng ra, đi vào.
Ánh đèn màu đỏ tràn ngập ái muội bao phủ cả phòng, hai người thanh niên trẻ tuổi đang lôi lôi kéo kéo một cô gái, thêm một vài người đàn ông khác ngồi ghế so-pha bên kia, kèm theo vài cô “công chúa” đang tiếp rượu.
Tôi tỉ mỉ quan sát cô gái kia, quả nhiên là cô ấy.
“Chung Dao Dao, em ở đây làm cái khỉ gì đấy?” – Tôi quát to.
Cô gái kia ngước mặt lên, quanh mắt ngấn lệ : “Chị Khương Lâm”.
Chung Dao Dao là con gái của dì nhỏ tôi, chồng dì ấy mấy năm trước đã qua đời do tai nạn rồi, con bé sống ở nhà dì hai mà lớn lên, năm ngoái vừa thi đỗ đại học Nam Kinh.
“Em về lúc nào đấy?” – Tôi cau mày hỏi – “Trường bọn em còn chưa đến kì nghỉ mà?”
Chung Dao Dao ngẩn ra một lúc mới phản ứng, nói to : “Chị Khương Lâm, mau đi đi, chị mau rời khỏi đây đi.”
Mắt hai tên thanh niên kia dính chặt lên người tôi : “Tang mama thật không phúc hậu a, một cực phẩm thế này lại không mang ra mắt chúng ta.”
Trong lòng tôi có chút sợ hãi, nhưng ỷ lại có Chu Vũ Hạo ở đây, cắn răng nói : “Các anh hiểu lầm rồi, tôi không phải “công chúa” ở đây, mà là khách!!! Cô bé này là em gái tôi, tuổi nhỏ chưa hiểu sự đời, lỡ có gì mạo phạm thì mong mọi người bỏ qua, bây giờ tôi đưa cô bé về nhà.”
“Khách?” – Hai thanh niên kia uống rượu cũng ngớm say rồi, lại quen thói kiêu ngạo, cười lạnh hai tiếng : “Khách gì? Cũng là làm cái nghề này đi?”
Nói xong thì cười rộ lên.
Tôi tức đến phát run, nói với Chung Dao Dao : “Dao Dao, chúng ta đi.”
“Đứng lại.” – Một tên chạy ra chặn cửa, cười dâm tà nói : “Đến rồi thì đừng mong đi được.”
“Muốn đi cũng ok thôi.” – Tên còn lại lôi một bình Rémy Martin lớn ra, nói : “Uống hết bình rượu này, cô em có thể đi.”
Mặt tôi cứng lại, lén lút sờ tay vào túi muốn gọi điện cho Chu Vũ Hạo qua, nhưng bị tên đứng chặn cửa kia tay nhanh mắt nhạy bắt lấy tay tôi : “Sao? Muốn gọi người đến? Tôi nói cho cô biết, hôm nay bọn tôi ở đây, ai cũng không dám đụng vào.”
Tôi cắn răng, cáo mượn oai hùm nói : “Anh biết bạn trai tôi là ai không ?”
Vài tên kia haha cười lớn.
“Không cần biết thằng đó là ai, chỉ cần ở trong địa bàn Sơn Thành này, ai cũng lép vế anh Minh hết.”
Tôi nhìn về phía hẳn chỉ tay, thấy một thanh niên ngồi trên so-pha, tóc đầu đinh, trông mặt mũi cũng ổn, như cái thùng di động ham mê tửu sắc rỗng tuếch, trong ngực ôm 2 cô gái thân hình nóng bỏng.
Người này chắc là anh Minh rồi.
Ngồi cạnh anh Minh còn có một người nữa, thân hình cao lớn, nhưng do ánh đèn quá mờ nhạt nên tôi nhìn không rõ mặt anh ta.
Nhưng là, tôi ngửi thấy mùi gì đó trên người anh ta.
Mùi vị quái dị của thịt bị thối rữa….
Anh Minh từ trên xuống dưới quan sát tôi, cười nói : “Đến rồi thì tiếp tôi một ly đi.”
“Được anh Minh nhìn trúng là phúc khí của cô, còn không mau qua đó? Chẳng lẽ còn muốn anh ấy đích thân mời?” – Một tên nịnh bợ nói.
Tôi nhìn nhìn cái người mà có mùi thịt thối rữa kia đến ngây ra, cái mùi này tôi cảm thấy rất quen thuộc, hình như trước đây từng ngửi qua rồi thì phải ?
Anh Minh liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, cười nói : “Sao? Hoá ra cô em có hứng thú vơi anh Tuyền của bọn anh à? Như nào? Anh Tuyền thích không? Thích thì tôi dâng cả hai tay cho anh đấy.”
“Không có hứng thú.” – Người bị nhắc tên, anh Tuyền nói.
“Nghe rõ chưa? Anh Tuyền nói không có hứng với cô.” – Sau đó chỉ chỉ một tên còn lại, nói : “Mau qua đây phục vụ anh đây, nếu không sẽ phải phục vụ lũ kia.”
Tôi chợt nghĩ ra chuyện mình gặp khi còn nhỏ, hút một ngụm khí lạnh, nói : “Anh Tuyền, anh trúng cổ trùng à?”
Anh Tuyền kia đột nhiên đứng phắt dậy đi thẳng đến trước mặt tôi, túm lấy tay tôi, trầm giọng nói : “Cô là ai?”
Tôi giật hết cả mình, tốc độ của anh ta nhanh thật, chắc là luyện tập rất nhiều.
“Nói nhanh.” – Anh ta lạnh giọng nói : “Cô rốt cục là ai?”
Tôi nuốt nuốt nước bọt, nói : “Trên người anh có cái mùi kia, ngửi giống mùi cổ trùng.”
Người này nheo nheo mắt, anh Minh bên cạnh uống rượu nói : “Nói vớ vẩn gì đấy, mùi gì? Sao tôi không ngửi thấy?”
Anh Tuyền im lặng một lát, lại nói : “Cô biết giải?”
Tôi không biết nên trả lời thế nào, nói không biết? Anh ta chắc chắn sẽ không để tôi đi, nói biết? Nhưng tôi thật sự không biết giải…..
Haizz, chỉ có thể đặt kì vọng vào Chu Vũ Hạo rồi -.-
“Tôi không biết, nhưng bạn trai tôi biết.” – Tôi nói : “Tôi đưa anh đến gặp anh ấy, được không?”
Anh Minh tức giận nói : “Hắn ta là cái thá gì? Dám để anh Tuyền đích thân đến gặp? Hắn ở phòng mấy? Tôi cho người gọi hắn qua đây.”
“Khoan.” – Anh Tuyền khoát tay nói : “Tôi đi gặp anh ta.”
Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, kể cả Chu Vũ Hạo không giải được cổ trùng thì dựa vào bản lĩnh của anh ta, chắc chắn vẫn có thể đưa tôi an toàn mà ra khỏi đây.
Tôi kéo Chung Dao Dao lại bên cạnh mình, mang bọn họ vào phòng số 4, vừa mở cửa ra, tôi đứng hình luôn….
Trong phòng không có ai !
Chu Vũ Hạo, anh lại làm cái quỷ gì vậy !
Cứ đến thời khắc quan trọng thì anh ta lại chạy đi chết ở đâu mất !
Cái khác thì cũng thôi đi, nhưng tôi không biết anh ta đã thanh toán chưa……..
Điện thoại reo lên một tiếng, là tin nhắn từ số lạ gửi đến.
Trong tin nhắn, Chu Vũ Hạo nói, người đàn ông kia là Cao Vân Tuyền, quen biết Chu Vũ Hạo, nên anh ta không thể gặp anh Tuyền được.
Anh ta nói, Cao Vân Tuyền là trúng Quỷ Diện cổ, là loại cổ rất phổ biến, không làm khó được tôi, kêu tôi tự mình xử lý….
Lúc đó tôi muốn đập mẹ luôn điện thoại, tên Chu Vũ Hạo này cũng thật biết hại người mà, tôi sớm muộn gì chắc chắn cũng sẽ bị anh ta hại chết mất.
Cao Vân Tuyền còn chưa nói gì thì anh Minh đã tức giận nói : “Cô dám giỡn mặt bọn tôi? Hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây mà, lại có người dám chọc vào Trần Đông Minh tôi.”
“Anh Minh, anh đừng tức giận.” – Vài con chó chạy theo anh ta cười nịnh nói : “Hôm nay chúng ta liền cho cô ta biết sự lợi hại của anh Minh hi hi.”
Tôi nghe tình hình có chút không đúng, cắn răng nói : “Anh Tuyền, cổ độc của anh, tôi có thể giải.”
Anh ta lạnh nhạt nhìn tôi, anh Minh lại cười nói : “Sao? Còn muốn tiếp tục trêu đùa chúng tôi à?”
“Anh trúng Quỷ Diện cổ.” – Tôi kiên trì nói : “Trên bụng anh có phải có một cái mặt quỷ không?”
Trần Đông Minh còn định nói thêm gì đó, thì Cao Vân Tuyền đã mở miệng nói : “Đông Minh, cậu về trước đi.”
Trần Đông Minh ngẩn ra một lúc : “Anh Tuyền, anh tin cô ta nói sao?”
“Chuyện của tôi, tôi sẽ tự mình xử lý.” – Cao Vân Tuyền nói.
Trần Đông Minh kia không còn cách nào khác, không cam tâm mà liếc tôi một cái rồi mang người rời đi.
Tôi hỏi qua Chung Dao Dao, hoá ra là Hùng Duệ kia gọi điện lừa Dao Dao, nói là dì hai bị bệnh nặng, bảo con bé mau về nhà, con bé vội vội vàng vàng về thì mới biết căn bản dì hai không có bệnh gì cả, cả nhà dì hai bắt Dao Dao đi làm trả nợ cho Hùng Duệ, Dao Dao bị ép đến đường cùng, không còn cách nào nên tối nay mới đến đây bắt đầu đi làm.
Tôi tức bay màu, thật hối hận khi ở chỗ anh Lý kia không anh ta chặt tay Hùng Duệ.
Tôi lấy 1 vạn ra đưa cho Dao Dao, để con bé cả đêm quay lại Nam Kinh, bất luận xảy ra chuyện gì cũng đừng có về đây, ở đây có tôi lo.
Dao Dao ban đầu cũng không muốn cầm tiền của tôi, nhưng học kì tiếp theo với sinh hoạt phí hàng tháng không có, chỉ đành khóc nức nở cầm tiền của tôi rồi rời đi.
Tôi ngồi trên xe Ferrari FF của Cao Vân Tuyền, khoảng thời gian này tôi ngồi trên siêu xe của người khác nhiều thật, không biết bao giờ tự mình mới có một cái…..

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương