Minh hôn âm duyên – chương 14

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 14: Quỷ diện cổ

Nhưng mà trong lòng tôi cũng thấp thỏm không yên, nỡ Cao Vân Tuyền biết tôi cái gì cũng không biết, chắc sẽ chôn sống tôi mất….
Tôi lại ngửi thấy mùi thịt rữa trên người anh ta, cái mùi này lúc có lúc không, đổi lại ngày trước mà nói, chắc chắn tôi cũng sẽ không ngửi thấy gì cả, nhưng bây giờ thì ngửi thấy rất rõ ràng.
Chắc là do dây dưa với Chu Vũ Hạo nên giác quan cũng nhạy bén hơn đi?
Nói đến cái mùi kinh dị này, tôi nghĩ lại một chuyện mà tôi gặp khi còn nhỏ….
Lúc đó tôi mới chỉ gần 10 tuổi, bà nội đưa tôi đi Vân Nam chơi, hình như đến nhà một người bà con xa thì phải, nhà bà con này ở trong núi, chúng tôi leo đường núi rất xa mới thấy một đôi vợ chồng đợi ở ngoài cửa, vừa nhìn thấy bà nội tôi thì chạy lên khóc lóc nói : “Bà ơi, bà cuối cùng cũng đến rồi.”
Bà nội gật gật đầu : “Đứa bé vẫn ổn chứ?”
“Rất không ổn, sợ là không qua nổi đêm nay…” – người đàn ông nói.
“Đưa tôi đi xem xem.” – Bà nói.
Hai vợ chồng kia dẫn bà với tôi đi vào, bà nội bảo tôi gọi họ là anh ba chị ba, anh ba kéo rèm cửa ra, tôi lập tức ngửi thấy mùi thối rữa khét lẹt, giống như mùi thịt bị phân huỷ vậy.
Chị ba khóc thút thít kéo chăn ra, trên giường là một cậu bé cũng ngang tuổi tôi, cũng khoảng 10 tuổi, rất gầy, gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, nhưng bụng lại rất to, to đến nỗi có thể để vừa 2 quả bóng rổ -.-
Mùi thối rữa kia phát ra từ người cậu bé kia.
Bà nội đi qua nhìn một cái, nói : “Đứa bé này có đắc tội với ai không?”
Chị ba khóc nói : “Tuần trước Tiểu Đơn cùng cháu đi chợ, đều tại cháu không trông nó, lúc đó cháu đang mua thịt, vừa quay đầu lại đã không thấy nó đâu, cháu chạy đi tìm nó rất lâu, cũng may là tìm được, lúc tìm thấy thì thấy nó đang ở góc đường ăn kẹo hồ lô. Cháu hỏi nó lấy đâu ra kẹo hồ lô mà ăn, nó nói là lén trộm của một bà bán trứng gà, cháu không tìn thấy bà bán trứng kia nên cũng không để ý nhiều. Ai biết được từ lúc về nhà, sức ăn của Tiểu Đơn đột nhiên tăng lên rất nhiều, ngày nào cũng ăn rất nhiều, nhưng lại càng ngày càng gầy, chỉ có bụng là ngày càng to, đưa đi viện bác sĩ cũng không chẩn ra bệnh, mắt nhìn thì chắc cũng không sống được bao lâu….. Bà ơi, Tiểu Đơn không còn thì cháu cũng không muốn sống nữa……”
Bà tôi nghiêm mặt nói : “Ai bảo hai cô cậu không dạy con mình cho tốt vào? Lại để nó đi trộm đồ ? Nó lần này gây ra thảm hoạ rồi, bà bán trứng kia là Thảo Quỷ bà !
Nghe thấy tên Thảo Quỷ bà, anh ba chị ba cũng bị doạ mà cả người run lên, suýt chút nữa thì ngất đi, bà tôi gọi qua bảo lấy một quả trứng vịt luộc đến, cắm một cây kim bạc vào, bảo cậu bé tên Tiểu Đơn kia ngậm trong miệng, để một tiếng sau mới được lấy ra, bóc trứng ra thì thấy lòng trắng lòng vàng đều biến thành màu đen hết.
Anh ba chị ba quỳ xuống lạy bà tôi : “Bà ơi, cầu xin bà, bọn cháu chỉ có một đứa nhỏ này, cầu xin bà cứu nó một mạng với.”
Sắc mặt bà nội trầm xuống : “Muốn cứu nó cũng được, nhưng 2 đứa phải thề, sau này dạy dỗ con mình cho tốt, tuyệt đối không thể để nó làm ra chuyện vi phạm pháp luật thế này nữa, không thì thần tiên cũng không cứu được.”
Hai người lập tức chỉ tay lên trời phát thề, nếu sau này không dạy dỗ được con thì nó có chết phanh thây cũng mặc kệ.
Bà nội gật đầu vừa ý, bảo bọn họ mang một con gà trống đến, phải chọn con sung sức nhất thì dương khí mới nồng đậm. Không bao lâu anh ba liền bắt một con đến, con gà trống kia sức vùng vẫy rất lớn, phải 2 người mới giữ được nó, mào gà của nó đỏ như máu.
Bà tôi đưa cho Tiểu Đơn một bát thuốc to, sau đó để gà trống lên bụng Tiểu Đơn, con gà trống liều mạng mà vùng vẫy muốn thoát ra, gáy không ngừng cho đến tận đêm, cứ kêu một tiếng thì bụng Tiểu Đơn lại xẹp đi một chút, mãi đến khi trời sáng thì bụng Tiểu Đơn đã trở lại bình thường, mà bụng gà trống thì to đến dị thường doạ người…..
Bà nói : “Mang con gà ra ngoài thiêu đi.”
Anh ba xách con gà trống chết ra ngoài, kiếm cái thùng bỏ vào, xối xăng lên châm lửa, ngọn lửa cháy lên hừng hực, tôi nghe thấy tiếng khóc kêu gáo thảm thiết ai oán của trẻ con từ cái thùng kia phát ra, từng tiếng từng tiếng ngày càng thê thảm hơn, nghe mà rợn người….
“Gom tro lại đem chôn đi, nhớ là chôn ở chỗ nào xa một chút.” – Bà nói : “Loại Hắc Nhi cổ này chết rồi sẽ mang đến vận xui, hai đứa buộc dải lụa đỏ lên cây hoè trước cổng kia, ba năm sau mới được tháo xuống.”
Anh ba chị ba vạn phần cảm kích bà tôi, đưa cho bà một hộp quà nói là muốn cảm ơn bà tôi, ở trong cái hộp đó có gì thì chỉ mình bà tôi biết thôi.
Sau này tôi mới biết, Thảo Quỷ bà là cách xưng hô của Miêu nữ.
Trên người Cao Vân Tuyền có mùi thối rữa giống mùi trên người Tiểu Đơn năm đó, cho nên tôi mới nghĩ anh ta bị trúng cổ.
Trong đống sách mà bà tôi để lại, có một quyển nói về cổ độc, hi vọng trong sách có nhắc đến cách giải Quỷ Diện cổ.
Xe Ferrari FF dừng ở trước cửa tiệm vòng hoa của tôi, Cao Vân Tuyền nheo mắt nói : “Cô mở tiệm vòng hoa?”
Tôi gật đầu, mở cửa mời anh ta vào, đưa anh ta cốc trà, để anh ta ngồi ở trong tiệm, tôi đi chuẩn bị đồ.
Tôi về phòng tìm trong sách của bà, quả nhiên có ghi chép về Quỷ Diện cổ, tôi nhìn nửa buổi, càng nhìn thì càng thấy cách giải Quỷ Diện cổ cũng không khó như tôi nghĩ, chủ yếu là phải khảo nghiệm rèn luyện tinh thần.
Không còn cách nào, vị đại thần kia vẫn còn đang ở ngoài đợi tôi, haizz.
Tôi ra ngoài nói với Cao Vân Tuyền : “Anh nằm xuống trước đi, kéo áo lên cho tôi nhìn thứ trên bụng của anh chút.”
Cao Vân Tuyền nằm trên giường, trên cơ bụng rắn chắc của anh ta, quả nhiên có một cái mặt người….
Trên cái mặt người kia có nhiều vết thương rất khủng bố, nhìn có vẻ như có người cầm dao đến khắc lên bụng anh ta một cái mặt người vậy, vết thương rất sâu, nhưng lại không hề có máu.
Trong sách nói, trúng Quỷ Diện cổ rất đau, nhìn mặt anh ta trấn định như vậy, thật là lợi hại.
Tôi vươn tay định sờ vào khuôn mặt quỷ trên bụng anh ta, cái mặt kia lại có thể động đậy, nó thấp giọng hừ một tiếng, lộ ra một vẻ mặt thống khổ.
Bỗng nhiên, hai mắt của mặt quỷ kia đột nhiên mở ra….
Mắt của mặt quỷ này do hai vết thương tạo thành, biến thành 2 cái lỗ…. nhìn thì giống người đang mở mắt, tôi nhìn sâu vào trong, thấy cả nội tạng Cao Vân Tuyền….
Mẹ ơi, tôi sắp nôn ra hết rồi …..!
Trên trán Cao Vân Tuyền ra đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt…
Tôi thở hắt ra một hơi, tình hình vẫn ổn, mấy vết thương này cũng chưa có bắt đầu phân huỷ thối rữa, chứng minh là thời gian trúng cổ độc của anh ta không dài, nếu thời gian dài thì rắc rối rồi.
“Sao rồi?” – Anh ta hỏi : “Có thể giải không?”
Tôi nghĩ nghĩ nói : “Loại Quỷ Diện cổ này có chút rắc rối, tôi có thể thử, nhưng mà tôi cũng nói trước, tôi giải độc cũng có phép tắc, lấy tiền ra nói chuyện.”
“Được.” – Anh ta nói : “Cô ra giá đi.”
Tôi nén sự kích động trong lòng : “10 vạn.”
“Được.” – Anh ta trả lời rất thoải mái, trong lòng tôi có chút hối hận, biết thế đòi nhiều thêm một chút, đối với anh ta có vẻ 10 vạn với 10 đồng chả khác nhau là mấy ….
Tôi ra ngoài mua một con gà trống, cắt lấy một bát tiết gà, việc này phải chú trọng một chút, phải cắt tiết ở đùi gà trống mà không được để gà chết, sau còn dùng đến con gà nữa.
Tôi bảo Cao Vân Tuyền nằm xuống, cởi áo ra, sau đó nhét nan tre vào mồm mặt quỷ trên bụng anh ta.
Anh ta rên lên một tiếng, mồ hôi chảy như mưa, chắc là rất đau…
“Chịu khó nhịn một chút.” – Tôi nói, xong thì cạy mồm cái mặt quỷ kia ra, Cao Vân Tuyền hai tay sống chết nắm chặt lấy ga giường, gân xanh nổi trên tay anh ta càng dữ dội.
Tên Cao Vân Tuyền này cũng trâu thật, đau rã man như vậy mà cũng không kêu lấy một tiếng.
Tôi đổ bát tiết gà kia vào mồm mặt quỷ, thân thể anh ta đột nhiên run rẩy kịch liệt, miệng vết thương phát ra tiếng “xì xì” sau đó toả ra một làn khói màu đen.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái mồm quỷ kia, tầm 30 giây sau thấy một thứ đen xì khét lẹt từ bên trong chui ra ngoài.
Cổ trùng ra rồi !
Tôi vội vạng ôm con gà trống đến, gà trống nhìn thấy vật kia – món ăn ngon nhất thế giới loại gà liền mổ một cái vào đầu cổ trùng kia.
Phần lớn cơ thể cổ trùng vẫn ở trong cơ thể của Cao Vân Tuyền, tuyệt vọng mà đấu tranh.
Món ngon rơi đến miệng, gà trống kia tất nhiên sẽ không bỏ qua, sống chết ngậm lại không nhả ra.
Gà ơi gà à, mày nhất định phải cật lực chiến đấu đi, trong lòng tôi nghĩ thầm, 10 vạn của tao đang ở trong mồm mày đấy, tất cả dựa vào mày cả….
Giằng co 2 phút, mắt thấy con gà trống này định từ bỏ rồi….
Bây giờ mọi người bán gà ngoài kia, rất ít con là nuôi lẻ tẻ, đa số là được nuôi nhốt trong chuồng, giống như bọn con trai suốt ngày ru rú trong nhà xem anime với chơi game vậy, dương khí không đậm, sức lực cũng kém hơn so với gà ở nhà quê nhiều 😑
Nếu như lần này để cổ trùng lại chui vào cơ thể Cao Vân Tuyền, lần sau muốn dụ nó đi ra sẽ càng khó hơn.
Tôi nhìn đồng hồ, gần 12h trưa rồi, tốt lắm!
Cứ vào lúc này máu của tôi nồng đậm dương khí, là máu thuần dương.
Không nghĩ nữa !
Tôi lấy dao gọt trái cây ra, cắt một vết nhỏ trên dầu ngón tay, thật TMD đau quá !!! (TMD = con mẹ nó)
Tôi ép một giọt máu ra, nhỏ lên cổ trùng, sau đó nó phát ra tiếng kêu “chít chít”, qua một lúc thì cổ trùng khô héo lại, con gà trống kia thấy thế liền kéo cổ trùng ra, nuốt ực một cái vào bụng.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương