Minh hôn âm duyên – chương 15

Chương 15 : Thảo Quỷ bà ở Tương Tây

Xong xuôi, tôi vội vàng ôm con gà trống ra ngoài, tìm một nơi không có ai mà thiêu, đây cũng là không còn cách nào khác, con gà trống này ăn cổ trùng, toàn thân đều là trùng độc, nếu không mang đi thiêu, lỡ ai ăn phải thịt của nó thì sẽ trúng độc .
Xử lý xong con gà trống kia , tôi quay lại cửa tiệm, Cao Vân Tuyền đã bất tỉnh nhân sự rồi, toàn thân còn bắt đầu sốt cao.
Trong sách nói, sau khi giải trừ được cổ độc thì mấy cái chuyện này rất là bình thường, chỉ cần xử lí tốt miệng vết thương là được, chỉ cần không để vết thương bị loét ra nhiễm trùng thì không mất bao lâu sẽ hạ sốt.
Tôi giúp anh ta xử lí vết thương, nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường trong lòng âm thầm giật mình, body rất gì và này nọ, cơ ngực nảy nở, cơ bụng tám múi săn chắc, cơ thể hoàn hảo không khuyết điểm, làm người mẫu cũng không quá đáng.
“Em là người phụ nữ của tôi, không cho phép em nhìn chằm chằm người đàn ông khác.” – Bên tai bỗng nhiên nghe thấy tiếng Chu Vũ Hạo, tôi bị doạ suýt nữa hô lên một tiếng.
Tôi quay người, nhìn thấy anh ta đứng dựa tường, hai tay khoanh trước ngực vẻ mặt khó chịu.
“Anh không phải nói sẽ bảo vệ tôi à?” – Tôi phẫn nộ nói: “Cứ đến thời khắc quan trọng thì anh chết dí đâu đâu. Quả nhiên, thà tin trái đất có quỷ còn hơn tin vào mồm mép đàn ông các anh.”
Anh ta lạnh nhạt nhìn tôi, cũng không thèm giải thích, nói: “Hôm nay là ngày thứ bảy, tôi lại phải đi rồi.”
Đúng lúc cơm giận xông lên đỉnh đầu, tôi vẫy vẫy tay : “Mau đi nhanh đi, cứ nhìn thấy anh là tôi lại bực mình.”
Anh ta giữ lấy tay tôi, tôi có thể cảm nhận được trên người anh ta toả ra tràn ngập hàn khí, rất lạnh, lạnh đến nỗi cả người tôi run rẩy không ngừng.
“Có phải là tôi chiều hư em rồi phải không? Cho nên ở trước mặt tôi em mới càn rở như vậy?”
Tôi như bị dội cho gáo nước lạnh lên người, lạnh toát cả sống lưng.
Đoạn thời gian gần đây chúng tôi ngày đêm ở cùng nhau, cùng ăn cùng uống cùng ngủ, anh ta đối xử với tôi rất dịu dàng ôn nhu, cho nên khiến tôi ảo tưởng .
Thậm chí tôi suýt nữa quên mấy anh ta là quỷ….
Anh ta cũng không phải là gì của tôi cả, quan hệ giữa chúng tôi cũng không phải quan hệ yêu đương gi đó.
Tôi cũng chẳng biết gì về anh ta….
Anh ta cũng không có nghĩa vụ bảo vệ hay giúp đỡ tôi.
Mặt tôi lạnh xuống, giọng cũng trở lên lạnh nhạt, nói : “Tôi biết rồi, sau này sẽ không vậy nữa.”
Anh im lặng một lúc và nói: “Cao Vân Tuyền không phải là một nhân vật đơn giản. Em kết giao với hắn phải cẩn thận một chút.”
Tôi trả lời rất lạnh nhạt : “Đã biết.“
Anh ta tiếp tục nói: “Em đã giải cổ độc trong người hắn, người hạ cổ hắn – Thảo Quỷ bà kia chắc chắn sẽ quay lại tìm , nhưng nghề của bọn họ cũng có quy củ riêng. Nếu đã ra tay với một người, thì sẽ chỉ xuống tay hai lần. Sau hai lần mà không thành công thì sẽ không đến quấy rầy nữa.”
“Tôi sẽ cẩn thận ứng phó.” – Tôi gật đầu, giọng điệu rất khách khí.
Đáy mắt anh ta hiện lên mấy phần tức giận, giữ cằm tôi, nói: “Trong bảy ngày này, em an phận một chỗ cho tôi. Bộ váy hôm nay không được mặc nữa. Đợi lúc tôi quay lại thì mặc cho tôi xem.”
“Yên tâm, tôi sẽ không kéo thêm phiền phức cho anh đâu.” 🙂
Có vẻ như tôi lạnh nhạt như vậy làm Chu Vũ Hạo rất tức giận, nhưng lại không biết nên trút giận thế nào, đành cúi đầu hung hăng hôn tôi, dây dưa cuốn lấy cả nửa ngày trời.
Tôi đáp lại anh ta một cách rất thờ ơ, một lúc lâu sau mới tách ra. Tôi không muốn nhìn anh ta nên quay mặt đi, Chu Vũ Hạo liếc tôi một cái, hừ lạnh rồi biến mất.
Chẳng biết tại sao mà tôi lại cảm thấy có chút đau lòng.
Trong tim anh ta, tôi rốt cục là gì?
Anh ta tìm tôi, chiếm đoạt tôi, chỉ đơn giản để lợi dụng tôi thôi….
Một người đàn ông như anh ta, lúc còn sống chắc chắn chả thiếu gì phụ nữ. Những cô gái kia ai cũng đẹp hơn tôi, xuất thân cũng tốt hơn tôi nữa.
Có lẽ tôi đã đánh giá mình quá cao rồi !
Tôi nhất định phải tra cho rõ ràng, anh ta tìm tôi cuối cùng là có mục đích gì. Tôi không muốn hồ đồ ngốc nghếch bị anh ta hại chết.
Tôi quay đầu liếc Cao Vân Tuyền trên giường một cái, anh ta có thể giúp tôi không?
Tôi âm thầm hạ quyết tâm, đầu tiên phải kết giao với anh ta đã, rồi thiết lập giao tình, nói không chừng sau này còn có thể nhờ cậy.
Tôi chăm sóc anh ta rất thật cẩn thận, lấy đá viên làm mát cho anh ta, lại cho anh ta uống thêm 2 viên thuốc chống viêm, sau đó thì trông chừng suốt đêm, sáng hôm sau anh ta cuối cùng cũng hạ sốt rồi.
Tôi thực sự rất mệt, ngủ thiếp đi bên cạnh giường, trong lúc mơ mơ màng màng thì thấy ai đó đắp chăn cho tôi. Tôi giật mình mở mắt, bắt gặp phải đôi mắt hẹp dài của Cao Vân Tuyền.
“ Anh tỉnh rồi?”- tôi ngáp một cái : “Đói không?” Tôi đi mua đồ ăn sáng nhé.”
“Ừm” anh ta trả lời một tiếng, tôi ra nhà Ông Vương ở đầu đường mua sữa đậu lành với bánh rán, đặt trước mặt anh ta : “Cái này…..không biết anh ăn có quen miệng không?”
Anh ta nhận đồ ăn tôi mua : “Bánh rán bị hơi cháy.”
Tôi bối rối, haizz, người có tiền thật là khó phục vụ.
Tôi đổi chủ đề , nói : “Anh biết ai hạ cổ anh không?”
Anh ta nhìn tôi cảnh giác, tôi vội nói: “Không phải tôi tò mò, nhưng mà Thảo Quỷ bà không dễ đối phó, lần trước không thể giết anh, lần sau nhất định sẽ lại ra tay, đến lúc đó có thể tôi cũng gặp hoạ.”
Anh ta im lặng một chút , nói : “Tôi trúng cổ độc khi đang ở Tương Tây, nửa tháng trước đột nhập vào ổ của bọn buôn ma túy, bắt được vài tên.”
Tôi kinh ngạc, hỏi : “Anh là Cảnh sát?”
“Không phải.”- Anh ta đem mọi chuyện kể tóm tắt lại cho tôi nghe.
Công ty dưới tay Cao Vân Tuyền có một dự án du lịch khá lớn ở Tương Tây, do nạn buôn bán ma túy ở đó rất hoành hành, nên ảnh hưởng rất lớn đến dự án của anh ta, mà anh ta lại có chút bối cảnh, dưới áp lực của anh ta, yêu cầu cảnh sát địa phương phải tiêu diệt hết nhóm buôn bán ma tuý đó.
Cao Vân Tuyền dùng tài nguyên trong tay để giúp cảnh sát giải quyết vụ án và tiêu diệt các nhóm buôn bán ma tuý ở đó.
Giải quyết vụ án kia chưa được mấy ngày , Cao Vân Tuyền bất ngờ thấy trên bụng mình có một vết thương.
Do lợi ích gia đình, từ nhỏ anh ta đã học võ, một thân võ nghệ rất lợi hại, bốn, năm lính đặc chủng cũng không thể lại gần anh ta, bây giờ lại có người vô ảnh vô tung gây ra vết thương trên bụng anh ta, mà anh ta lại không phát hiện….
Anh liền thuê vài cao thủ về làm vệ sĩ để đẩy cao an ninh trong nhà.
Nhưng, ngày thứ hai trên bụng anh ta lại xuất hiện thêm một vết thương.
Cuối cùng anh ta cảm thấy có gì đó không đúng, vết thương rất sâu, nhưng lại không hề chảy máu, thời gian dài cũng không khỏi, cứ mỗi ngày tỉnh dậy là trên bụng lại có thêm một vết thương, cứ thế cho đến khi những vết thương đó hợp lại thành một cái mặt quỷ.
Anh ta đi rất nhiều bệnh viện, nhưng không có tác dụng, sau đó anh ta tìm được một vị trung y đức cao vọng trọng, ông ta nhìn qua liền nói với anh ta, là anh ta bị trúng cổ rồi.
Sau này, anh ta mới biết rằng trong số những người buôn ma tuý có một Thảo Quỷ bà. Thảo Quỷ bà này là người phụ nữ của tên trùm ma tuý kia. Lúc đó, khi cảnh sát xông vào hang ổ bọn chúng, tên trùm kia bị bắn chết tại chỗ, nhưng lại không thấy Thảo Quỷ bà đâu cả.
Bây giờ, Thảo Quỷ bà quay lại trả thù !
Cao Vân Tuyền lần này chạy đến Sơn Thành , chính là do nghe nói ở đây có người có thể giải độc.
Việc giải loại cổ độc này, không phải ai cũng có thể giải, một là phải xem bản thân có bản lĩnh hay không, hai là Thảo Quỷ bà rất khó dây dưa,nếu giải được cổ độc, thì cũng coi như bản thân và gia đình không may kết thù với Thảo Quỷ bà.
Thảo Quỷ bà rất âm độc, mặc dù bọn họ chỉ xuống tay 2 lần lên cùng một người, nhưng ai mà không có bạn bè thân thích chứ? Lúc đó bọn họ sẽ hạ cổ lên bạn bè thân thích người kia, đến lúc đó thật sự vô cùng phiền phức.
Chỉ có ngàn năm giết giặc, không có ngàn năm phòng giặc, trêu chọc vào Thảo Quỷ bà, muốn nghĩ cách làm hoà với họ hay là ra tay trước tiêu diệt họ đây?
“Anh tìm được người giải độc cho anh chưa?”
Anh ta lắc đầu: “Trần Đông Minh là đầu mối ở Sơn Thành, tôi tìm cậu ta là muốn cậu ta giúp tôi tìm người.”
“Vậy người đó tên là gì?”
“Tôi cũng không biết, người đó là do lão trung y nói cho tôi, trước kia có người gọi bà ấy là Thất Nương.”
Sắc mặt tôi khẽ biến, anh ta vội hỏi : “Cô biết?”
Tôi lắc đầu: “Không biết.”
Tôi bảo anh ta nghỉ ngơi cho tốt, rồi tự mình lên tầng hai, lật lại kỉ vật của bà tôi để lại, bên trong chỉ có một chiếc vòng tay bạc, mặt trong chiếc vòng khắc ba chữ : tặng Thất Nương.
Bà tôi là Thất Nương ?
Có nhiều lúc, tôi không thể không tin, trên thế giới này thật sự tồn tại một thứ gọi là duyên phận.
Nói cách khác, vận may của Cao Vân Tuyền cũng quá tốt đi, đi uống rượu liền gặp được hậu nhân của Thất Nương.
Cao Vân Tuyền nghỉ ngơi một ngày một đêm, thể chất và sức khoẻ phục hồi lại không ít, anh ta rất uy tín, trực tiếp chuyển cho tôi 10 vạn, lại còn trả giá thêm 10 vạn bảo tôi tạm thời đến bảo vệ anh ta, phòng khi Thảo Quỷ bà lại xuống tay lần nữa.
Tôi vì muốn cùng anh ta kết giao thiết lập quan hệ tốt nên tất nhiên sẽ không từ chối. Anh ta bảo tôi dùng thân phận là bạn gái để ở bên cạnh anh ta, tôi vội vàng từ chối, tên Chu Vũ Hạo kia, tôi không dám trêu vào, anh ta mà biết chắc chôn sống tôi mất -.-
Cuối cùng , anh ta nói tôi là em họ xa , tạm thời sẽ đến ở nhà anh ta một thời gian.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương