Minh hôn âm duyên – chương 18

Chương 18: Vụ án linh dị

Nữ quỷ kia toàn thân trần truồng, trên cổ đeo một cái cà vạt, đầu lưỡi thè ra dài ngoằng, hai mắt lồi ra nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi giật hết cả mình, căng thẳng mà nhìn lại cô ta, cô ta lại nhìn tôi lắc đầu, tôi không hiểu ý của cô ta, cũng không muốn quản mấy chuyện đâu đâu, nên lặng lẽ đi ra khỏi nhà vệ sinh.
Cao Vân Tuyền đang nghe điện thoại, thấy tôi bước đến thì nói với tôi : “Khương Lâm, có một cuộc làm ăn, không biết cô có hứng thú không?”
“Làm ăn gì?” – Tôi hỏi : “Không phải là nhà nào có người chết, muốn tôi làm người giấy đi?”
“Tôi có một người bạn, tên là Tư Đồ Lăng, là cảnh sát.” – Anh ta nói : “Trước đây chúng tôi là chiến hữu, giao tình rất tốt, anh ta gần đây gặp một vụ án, vụ án này rất kì lạ, luôn không tìm ra đầu mối, anh ta rất hoài nghi, vụ án này rất có khả năng là trường hợp siêu nhiên.”
Tôi quái dị nhìn anh ta, anh ta thế nhưng lại là cựu cảnh sát.
Càng quái dị hơn, cảnh sát lại tin mấy cái linh dị tâm linh gì kia, tôi lại cứ nghĩ là cảnh sát đều theo chủ nghĩa vô thần đấy.
Anh ta cười nói : “Cô nhầm rồi, cảnh sát điều tra nhiều vụ án như vậy, ít nhiều cũng gặp phải mấy chuyện không thể giải thích được, cho nên bọn họ so với người thường càng tin hơn. Ví dụ như chiến hữu kia của tôi, lúc anh ta mới đến đồn cảnh sát làm việc thì gặp phải vụ án xác không toàn thây.”
“Anh ta chỉ chạm vào cái xác đó một lần, không nghĩ đến sau lại bị thối chân, ngày nào anh ta cũng rửa chân thay tất nhưng vẫn cứ bốc mùi đến doạ người, trị như thế nào cũng không hết. Sau này vụ án đó kết thúc, chân anh ta lại bình thường, sau đó anh ta mới biết, thi thể kia lúc còn sống bị thối chân.”
Tôi cười hì hì một tiếng, nỡ mà cả đời này vụ án đó không xử lý xong, không phải là cả đời anh ta vẫn bị thối chân bám theo à?
Vị cảnh sát này cũng thật là xui xẻo.
“Vậy lần này anh ta gặp vụ án gì?” – Tôi hỏi : “Không phải lại bị thêm bệnh gì chứ?”
Cao Vân Tuyền nói : “Có một vị cảnh sát cũng khá lớn tuổi, mặc dù chức vụ không cao bằng chiến hữu của tôi, nhưng cũng coi như là sư phụ của anh ta, ông ấy chỉ có duy nhất một cô con gái, hơn nửa tháng trước bị người ta giết hại…”
Tôi thu hồi lại nụ cười, vội hỏi : “Không phải là do tội phạm ngày trước trả thù chứ?”
“Lúc đầu cũng nghi ngờ là như vậy, nhưng vụ án này cũng rất kì quái.” – Cao Vân Tuyền nói : “Nếu cô đồng ý giúp đỡ, tôi sẽ sắp xếp đưa cô tới gặp bọn họ.”
Tôi có chút ngập ngừng, tiện mồm hỏi : “Cô ấy chết như thế nào?”
“Bị cà vặt thắt cổ chết.”
Tôi suýt chút nữa phun rượu trong mồm ra.
Chẳng lẽ cô ấy là nữ quỷ tôi thấy trong nhà vệ sinh vừa rồi?
Cô ấy tìm tôi làm gì? Muốn nhờ tôi giúp đỡ sao?
Tôi tìm một cái cớ, lại chạy vào nhà vệ sinh, nhưng lần này lại không tìm thấy nữ quỷ kia.
Thế nên tôi quyết định gật đầu đáp ứng Cao Vân Tuyền, cứ xem tình hình rồi lại tính.
Cao Vân Tuyền lập tức liên hệ với vị chiến hữu kia của mình, không đến nửa giờ, anh ta đã đến rồi.
Anh ta chắc lớn hơn Cao Vân Tuyền vài tuổi, tướng mạo rất kiên cường, da hơi ngăm đen. Anh ta nhìn thấy tôi xong có chút ngạc nhiên, chắc là do tôi còn quá trẻ, cảm giác không thể tin tưởng….
Tôi đột nhiên đứng lên, tiến tới trước mặt anh ta, vuốt vuốt mũi.
“Trên người anh có mùi tử khí.” – Tôi nói.
Đáy mắt anh ta xoẹt qua một tia khinh thường, chắc là nghĩ tôi đang giả thần giả quỷ, tôi nói : “Trước khi anh đến đây, có phải đã đụng phải thứ gì không sạch sẽ không?”
Sắc mặt anh ta khẽ biến : “Cô nhìn thấy cái gì?”
“Tôi không nhìn thấy gì cả.” – Tôi lắc đầu : “Nhưng tôi ngửi thấy.”
Tư Đồ Lăng đem vụ án kể lại cho tôi nghe.
Cô gái bị bóp nghẹt thở chết kia là Chu Ưu Ưu, vừa mới tốt nghiệp đại học, cô ấy đã thi đỗ công tố viên, chỉ đợi để đi làm nữa thôi.
Sở thích của cô ấy là leo núi, thường cùng bạn bè rủ nhau ra ngoại ô leo núi. Hôm đó, cô ấy cùng bạn cùng phòng đi núi Thanh Phong, nhưng đến tối lại chưa thấy trở về.
Bố cô ấy rất lo lắng, gọi điện thoại thì không ai nhấc máy, nên gọi cho bạn cùng phòng của cô ấy, kết quả bạn cùng phòng kia nói, lúc hai người leo đến lưng núi thì Chu Ưu Ưu nhận được một cuộc điện thoại nói bố cô ấy đổ bệnh rồi, cho nên cô ấy lập tức quay về.
Bố Chu Ưu Ưu căn bản là không có đổ bệnh, biết con gái hẳn là gặp chuyện rồi, dùng quyền hạn trong tay đến công ty viễn thông điều tra lịch sử cuộc gọi của con mình, thì lại thấy chiều hôm đó căn bản không ai gọi cho cô ấy cả.
Lúc đó ba người bạn cùng phòng của Chu Ưu Ưu đều đi leo núi, ông Chu nghi ngờ là ba cô bạn kia hợp lại hãm hại con gái mình, nhưng mà quan hệ của bọn họ luôn rất hoà hợp, không có động cơ để hại Ưu Ưu.
Không còn cách nào, ông Chu đành nhờ đồng nghiệp giúp đỡ, định vị điện thoại của Chu Ưu Ưu thì lại phát hiện, điện thoại ở trong nhà mình.
Ông Chu cứ tưởng con gái về nhà rồi nên vui vẻ đi về, về đến nhà mới phát hiện không có ai.
Ông lại gọi điện thoại cho con mình, thấy chuông điện thoại phát ra từ tủ quần áo trong phòng.
Ông Chu tiến lại mở tủ ra, thì thấy thi thể con gái mình nằm trong đó, trên cổ đeo một cái cà vạt.
Con gái ông ấy đã chết được 3 ngày rồi.
Chu Ưu Ưu đã chết vào chiều hôm mất tích kia.
Ông Chu nhớ rất rõ ràng, sau khi con gái mất tích, ông ấy từ trong tủ quần áo lấy đồ, lúc đó con gái ông ta không ở trong đó.
Như vậy có thể nói, hôm nay Chu Ưu Ưu mới bị hung thủ chuyển về nhà, đặt vào trong tủ quần áo.
Ông Chu lại nhìn camera giám sát, lại thấy là Chu Ưu Ưu tự mình đi về…
Ông Chu chịu kích thích quá độ, bị xuất huyết não, bây giờ vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu.
Tư Đồ Lăng châm điếu thuốc, sắc mặt rất âm u : “Chúng tôi dốc toàn lực để điều tra vụ án này, nhưng không có bất kì manh mối nào. Thi thể của Ưu Ưu vẫn để trong nhà xác của đồn cảnh sát, đến sáng sớm hôm nay thì tôi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát, nói không thấy xác Ưu Ưu đâu.”
Anh ta nhả ra một vòng khói, nói : “Tôi điều tra camera giám sát trong đồn, thì thấy Ưu Ưu tự mình bò từ trong tủ đông lạnh đi ra.”
Cao Vân Tuyền lộ ra biểu hiện không thể tin được, một người chết gần nửa tháng nay, lại có thể xác chết vùng dậy?
Tôi nghĩ lại những thứ trong sách của bà ghi lại, vẻ mặt trang nghiêm nói : “Đoạn thời gian này, các anh có điều tra thi thể không?”
Tư Đồ Lăng lắc đầu : “Từ lúc phát hiện thi thể, pháp y giải phẫu một lần, sau đó không có ai động vào nữa.”
Tôi vội hỏi : “Lúc khám nghiệm tử thi không phát hiện ra gì sao?”
Tư Đồ Lăng từ trong túi công văn lấy ra một tập tài liệu, bên trong là báo cáo của pháp y.
Tôi lật ảnh pháp y chụp lại, thi thể của Chu Ưu Ưu rất bình thường, tôi nhìn nửa ngày trời, đột nhiên chỉ tấm ảnh trong tay hỏi : “Chu Ưu Ưu thích nuôi móng tay dài à?”
Tư Đồ Lăng ngạc nhiên một chút : “Cái này tôi cũng không chú ý lắm.”
Trong ảnh, móng tay của Chu Ưu Ưu hơi dài, con gái bây giờ vì làm nail, thích nuôi móng dài cũng không có gì lạ.
Tôi lại lật lật ảnh, đột nhiên kinh ngạc.
Tôi nhìn chân của Chu Ưu Ưu trong ảnh, móng chân rất dài.
“Là thi biến.” – Tôi nói : ”Chu Ưu Ưu biến thành cương thi rồi.”
Tư Đồ Lăng cau mày, có chút không tin.
Tôi cũng có chút nghi hoặc, bởi vì thi thể bị thi biến, sau khi chết 3 ngày, dấu hiệu của thi biến chắc chắn sẽ xuất hiện rất rõ ràng. Ví dụ như mặt đen lại, móng tay dài ra…..
Mà khi linh hồn trở lại vào ngày thứ 7, cô ấy có thể xác chết vùng dậy.
Nhưng đây cũng gần nửa tháng rồi, cô ấy mới bò dậy.
Tôi lại tiếp tục lật ảnh, đột nhiên nhìn thấy báo cáo của pháp y viết, trong dạ dày của Chu Ưu Ưu có rất nhiều gạo nếp.
Buổi trưa hôm xảy ra chuyện, cô ấy ăn rất nhiều gạo nếp.
Gạo nếp, trong dân gian là thứ rất kì diệu để xua đuổi tà ma, dùng gạo nếp để khắc chế thi độc, còn có thể ngăn ngừa thi thể thi biến.
Cho nên bây giờ đào ra không ít các ngôi mộ từ thời cổ đại, bên trong quan tài đều có gạo nếp.
Hôm Chu Ưu Ưu gặp chuyện chắc là đã đụng phải thứ gì đó chứa thi độc, sau khi chết cũng không lập tức biến thành cương thi là do trưa hôm đó cô ấy ăn rất nhiều gạo nếp.
Lúc pháp y giải phẫu thì bỏ hết gạo nếp ra ngoài, nhưng vì gạo nếp đã tiêu trừ một phần thi độc, thế nên thi thể cô ấy mới kéo dài ra gần nửa tháng rồi biến thành cương thi.
Không ổn !
Tôi trong lòng hô lên một tiếng, bây giờ cô ta biến thành cương thi, chính là nột cái tai hoạ to lớn.
Đúng lúc này, điện thoại trong tay Tư Đồ Lăng reo lên, anh ta nghe máy, sắc mặt rất khó coi, nói : “Xảy ra chuyện rồi, một người bạn cùng phòng của Chu Ưu Ưu chết rồi.”
Cô gái vừa chết tên là Giang Thanh Nhã, là một nhân viên của công ty ngoại thương, sáng nay đi làm bị người ta giết ở trong bãi đỗ xe.
Lúc tôi và Cao Vân Tuyền cùng Tư Đồ Lăng chạy đến bãi đỗ xe,pháp y đang kiểm tra thi thể, tôi liếc qua, trên thi thể có một vết máu thịt mờ nhạt, hầu như không có hình dạng.
Pháp y nhíu chặt mày, nói với Tư Đồ Lăng : “Đội trưởng, có chút kì quái, nhìn vết thương có thể nhìn ra đây là do móng tay cào thành, nhưng làm gì có người nào sống có thể cào chết người được, trên đời này lại không có cương thi.”
Lời vừa nói ra, sắc mặt anh ta liền thay đổi.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương