Minh hôn âm duyên – chương 19

Chương 19: Mộ quỷ trên núi.

“Đừng có thật sự là cương thi chứ…” – Vị cảnh sát bên cạnh thấp giọng lẩm bẩm.
Tôi kéo kéo Tư Đồ Lăng, thấp giọng nói : “Là cương thi giết, anh nhìn vết thương đi, đã bắt đầu đổi sang màu đen rồi, đây là do trúng thi độc, phải lập tức đem đi hoả thiêu, không thì tuyệt đối thi thể này cũng sẽ thi biến.”
Tư Đồ Lăng có chút do dự, bởi vì phải giao thi thể cho người nhà, anh ta không thể tự ý quyết định chuyện này.
Tư Đồ Lăng bật camera giám sát ở bãi đỗ xe ra xem, trong video quay được, Giang Thanh Nhã vừa từ trong xe bước ra liền có một bóng người xông đến bổ nhào vào cô ta cào cắn loạn xạ, cô ta thậm chí còn chưa kịp phản kháng thì đã bị cào chết rồi..
Giết người xong, bóng người kia lập tức chạy ngay, camera vừa hay quay được mặt người đó, người đó thế nhưng lại là Chu Ưu Ưu.
Vài giây tiếp theo, những người ở đây xem xong đều bị doạ sợ bay màu….
Chuyện thật ngay trước mắt, không tin cũng phải tin !
“Tiểu Lý.” – Tư Đồ Lăng thâm trầm nói : “Thông báo cho gia quyến nạn nhân, sau khi pháp y giải phẫu xong sẽ lập tức đem đi hoả táng, tro cốt sẽ gửi đến nhà họ.”
Vị cảnh sát tên Tiểu Lý kia thấp giọng nói : “Lỡ bọn họ không chịu, muốn gây rối thì phải làm sao?”
“Có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm.” – Tư Đồ Lăng nói.
Dặn dò tất cả mọi người xong, Tư Đồ Lăng quay ra hỏi tôi : “Bây giờ nên làm gì?”
“Trước phải tìm ra hai cô bạn cùng phòng còn lại.” – Tôi nghĩ nghĩ nói : “Bọn họ chắc chắn biết hôm đó rốt cục xảy ra chuyện gì.”
Chưa đến một tiếng sau, hai cô gái kia bị đưa đến đồn cảnh sát, hai người họ thấp thỏm mà nhìn Tư Đồ Lăng, lúc bắt đầu còn không chịu thừa nhận, Tư Đồ Lăng cho bọn họ nhìn video camera giám sát quay lại được ở bão đỗ xe kia, bọn họ bị doạ sợ đến khóc oà lên.
Khóc xong bọn họ mới bắt đầu kể chuyện phát sinh buổi chiều hôm đó…
Bọn họ đến núi Thanh Phong leo núi vô số lần, leo đến phát ngấy ra được, cho nên chiều hôm đó Giang Thanh Nhã đề nghị từ chân núi phía Bắc của núi Thanh Phong mà xuất phát.
Núi Thanh Phong có hai đường lên núi, chia làm cửa bắc và cửa nam, cửa bắc còn chưa được khai phá, bình thường cũng chả có ai đi qua, bọn họ đi đường rừng mấy tiếng, xong phát hiện bị lạc đường…..
Điện thoại thì không có tín hiệu mà sắc trời ngày càng tối, bọn họ cũng rất lo lắng, kết quả, đúng là sợ cái gì thì cái đó sẽ đến, bọn họ phát hiện ra một ngôi mộ.
Đó là một ngôi mộ đơn độc, nhìn có vẻ rất lâu năm rồi, bên cạnh còn có một căn nhà gỗ nhỏ.
Bọn họ vừa đói vừa mệt, muốn ở bên trong căn nhà gỗ kia nghỉ ngơi một chút, thì phát hiện trong nhà hình như có người sống, ở trong có nước, còn có hoa quả trái cây.
Buổi trưa Chu Ưu Ưu ăn nhiều gạo nếp nên rất khát nước, liền rót từ trong vại ra một cốc để uống.
Sau đó Chu Ưu Ưu nói uống nhiều nước quá, muốn đi WC, nên ra ngoài đi, nhưng đi ra ngoài rất lâu cũng không thấy quay lại, bọn họ lại ra ngoài đi tìm thì thấy Chu Ưu Ưu treo người trên cây hoè phía sau ngôi mộ.
Bọn họ bị doạ sợ chết khiếp, co cẳng lên chạy, không biết chạy bao lâu thì cũng gặp được vài người cũng leo núi thì mới được cứu.
Bọn họ sợ phải chịu trách nhiệm, cho nên ước định với nhau, nếu có ai hỏi chuyện về Chu Ưu Ưu, thì đều nói Chu Ưu Ưu sau khi nghe cuộc điện thoại thì đã lập tức trở về.
“Tôi….tôi cũng không muốn như vậy.” – Cô gái tên là Miên Lan khóc hu hu nói : “Nhưng tại lúc đó chúng tôi quá hoảng sợ…..”
Cô gái còn lại tên Phó Xuân cũng khóc lóc nói : “Lúc đó ở đó chỉ có 4 người chúng tôi, chúng tôi chỉ là sợ gặp phải kẻ giết người hàng loạt….”
Tư Đồ Lăng âm lãnh nhìn bọn họ, đây chỉ là lời khai từ một phía của bọn họ, không biết chừng Chu Ưu Ưu là do bọn họ giết hại.
“Muốn rửa sạch hiềm nghi thì đưa chúng tôi đến ngôi mộ kia.” – Tư Đồ Lăng nói : “Nếu không, hai người sẽ là kẻ đầu tiên bị tình nghi.”
“Không, tôi không đi.” – Phó Xuân gào lên : “Ngôi mộ kia rất tà môn, đi nhất định sẽ chết.”
Tôi tiếp lời : “Các cô tưởng bây giờ các cô đã an toàn rồi à? Giang Thanh Nhã chết như thế nào thì các cô cũng nhìn thấy rồi đấy, nếu không tìm thấy ngôi mộ kia, Chu Ưu Ưu chắc chắn sẽ tìm đến hai người các cô.”
Miên Lan nhảy dựng lên, nói : “Các người không phải cảnh sát sao? Cảnh sát thì phải bảo vệ chúng tôi! Các anh như vậy là không làm tròn trách nhiệm, bọn tôi sẽ kiện các anh.”
Tư Đồ Lăng lạnh giọng : “Bây giờ hai người là kẻ tình nghi giết Chu Ưu Ưu, theo luật thì bọn tôi sẽ giam hai người 24h.”
Hai người họ bị đưa đi, Miên Lan vẫn còn hô to muốn kiện cáo, tôi biết, như thế này đối với bọn họ cũng là một cách bảo vệ.
Nếu để bọn họ trở về, nhất định sẽ không sống nổi qua đêm nay.
Tư Đồ Lăng bảo tôi với Cao Vân Tuyền trở về trước, nhưng tôi luôn có cảm giác bất an, xung phong tình nguyện ở lại, không nghĩ đến Cao Vân Tuyền cũng muốn lưu lại.
Tư Đồ Lăng cười cười : “Vân Tuyền, lần đầu tiên thấy cậu đối xử với con gái tốt thế này đấy.”
Tôi rất lúng túng, vội nói : “Tư Đồ đội trưởng, anh hiểu nhầm rồi.”
“Không cần giải thích.” – Anh ta liếc Cao Vân Tuyền một cái, như muốn nói với Cao Vân Tuyền rằng : Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí cần nỗ lực nhiều hơn.
Tư Đồ Lăng dẫn bọn tôi qua phòng khách nghỉ ngơi, lúc nửa đêm, Cao Vân Tuyền ra ngoài mua chút đồ ăn đêm, tôi liếc một cái, anh ta thế nhưng mua toàn những thứ mà tôi thích…
Với bản lĩnh của anh ta, muốn thăm dò tôi thích ăn gì hẳn là dễ như trở bàn tay, chỉ là tôi không nghĩ đến anh ta sẽ dụng tâm như vậy.
Đột nhiên có chút cảm động, nhưng tôi cũng rất rõ ràng, bây giờ tôi không có tâm tư mà yêu với cả đương, Chu Vũ Hạo còn dây dưa với tôi, thì Cao Vân Tuyền ???
Ai mà biết được anh ta có phải thật lòng không?
Tôi cảm ơn anh ta, ăn được một nửa, tôi đột nhiên khịt khịt mũi : “Có mùi tử khí…”
Hai người Miên Lan Phó Xuân bị giữ ở phòng làm việc bên cạnh, Cao Vân Tuyền hình như nghe thấy tiếng gì đó, lập tức mở cửa, bên ngoài là hành lang, cái đồn cảnh sát kiến trúc cũ này, hành lang cũng là ban công.
Thấy một người ngồi vật vờ trên mép ban công, ánh đèn vàng rọi lên người người đó, có thể thấy rõ đó là một cô gái.
Nhưng mà mặt của cô ta đã mọc ra những sợi lông màu trắng, móng tay dài đen xì, lấp lánh bling bling dưới ánh đèn.
Cương thi tóc trắng !
Là Chu Ưu Ưu !
Cô ta ngửi thấy hơi thở của người sống, lập tức nhảy xuống bổ nhào về phía Cao Vân Tuyền, Cao Vân Tuyền thân người lắc một cái, đấm một phát vào lồng ngực cương thi kia, làm cô ta lùi lại mấy bước.
Anh ta siết chặt nắm đấm, quả đấm vừa rồi như đấm vào mặt đá cứng ngắc vậy.
“Cẩn thận.” – Tôi cao giọng quát : “Đừng để bị cô ta cào.”
Hai cảnh sát ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động liền cầm dùi cui chạy ra, bị cương thi tóc trắng kia doạ sợ mặt mày tái nhợt.
Hai người Lan Miên nằm bò trên cửa sổ, nhìn thấy cảnh tượng bên này thì hét ầm lên.
Trong lòng tôi thầm kêu lên một tiếng không tốt, cương thi tóc trắng quay đầu, hai mắt trợn trắng không thấy tròng đen nhìn thấy hai người Miên Lan bên kia, lập tức xoay người nhanh chóng bổ nhào về phía hai người họ.
“Tránh ra.” – giọng của Tư Đồ Lăng truyền đến, tiếp theo đó là 2 tiếng súng, tim với đùi của cương thi tóc trắng kia bị trúng đạn, chảy ra hai dòng máu màu đen.
Nhưng cương thi tóc trắng không hề cảm thấy đau, vẫn tiếp tục bổ nhào về phía cửa cổ, cũng may trên cửa sổ có song sắt chắn, bị ngăn lại một lúc, mặc dù song sắt chắn ngang kia kích cỡ cũng rất to, thế nhưng hoàn toàn bị cương thi tóc trắng bẻ cong…..
Hai người Miên Lan chỉ biết hét lên kêu cứu, tôi quát một tiếng : “Dùng nước.”
Cầm cốc nước trên bàn hắt tất vào cương thi tóc trắng, cương thi tóc trắng gầm lên một tiếng, trốn sang một bên.
Vừa hay bên cạnh là phòng WC, Cao Vân Tuyền chặn cương thi tóc trắng lại, Tư Đồ Lăng nhanh chóng chạy vào phòng WC, lôi ra một vòi nước cao su phun nước vào cương thi tóc trắng.
Cương thi tóc trắng vội vàng tránh thoát, trèo lên ban công, nhìn tôi đầy hận ý xong lập tức nhảy xuống, chạy đi hoà vào trong bóng đêm.
Tôi chạy vài bước qua đó, nói với Cao Vân Tuyền : “Anh không sao chứ?”
Cao Vân Tuyền dơ tay lên, có một vết thường, không sâu nhưng cũng bắt đầu chuyển sang màu đen.
“Mau, nhanh mang gạo nếp đến đây.” – Tôi nói với Tư Đồ Lăng : “Tốt nhất là gạo nếp lâu năm ấy.”
“Gạo nếp trong nhà ăn của đồn cảnh sát chúng tôi có gạo nếp lâu năm đấy.” – một vị cảnh sát lẩm nhẩm : “Ăn vào mùi vị rất quái dị.”
Rất nhanh đã có người mang gạo nếp đến, tôi lấy băng gạc cuốn lại, sau đó rắc lên miệng vết thương của Cao Vân Tuyền, lại dùng băng gạc cuộn lại.
Sắc mặt Cao Vân Tuyền có chút xanh, nằm trên ghế so-pha, thần sắc có chút thống khổ.
“Chịu đựng một chút.” – Tôi nói : “Sẽ hơi đau.”
Anh ta nhìn tôi cười cười : “Không sao, ngày trước lúc còn làm cảnh sát, ra ngoài thực thi nhiệm vụ còn đau hơn thế này nhiều.”
Khoảng 10 phút sau, sắc mặt của Cao Vân Tuyền ổn định hơn một chút, tôi mở băng gạc ra, gạo nếp bên trong toàn bộ đều biến thành màu đen.
Tôi lại lấy một túi gạo nếp khác, cứ làm như vậy đến thì gạo không đổi màu nữa thì mới coi như thi độc được tiêu trừ sạch sẽ.
Tôi bảo Cao Vân Tuyền nghỉ ngơi cho tốt, nói với Tư Đồ Lăng : “Chúng ta nhất định phải nhanh chóng bắt Chu Ưu Ưu, vừa nãy tôi để ý, lông trên mặt cô ta đang bắt đầu chuyển sang màu xanh lá rồi.”
“Màu xanh?” – Tư Đồ Lăng mặt mày cứng lại.
“Đúng, cô ta ăn thịt uống máu người sống, đã bắt đầu tiến hoá rồi, một khi cô ta biến từ màu trắng thành xanh, biến thành cương thi tóc xanh, lúc đó càng khó đối phó.” – Tôi cảm thấy hơi đau đầu, nhoay nhoay huyệt thái dương, nói : “Cái khiến tôi lo lắng hơn là thứ ở trong ngôi mộ trên núi kia, bên trong ngôi mộ kia rốt cục có thứ khủng bố gì?

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương