Minh hôn âm duyên – chương 20

Chương 20: Cổ thi triều thanh

Sắc mặt Tư Đồ Lăng có chút khó coi.
Tôi nói tiếp : “Cương thi bị thương bị sẽ ở trong hang ổ của mình để dưỡng thương, cô ta vẫn chưa có hang ổ riêng của mình, chắc là sẽ trở lại ngôi mộ trên núi kia.”
Tư Đồ Lăng gật đầu : “Tôi lập tức đi tìm hai người Miên Lan, nhất định phải làm bọn họ chịu đồng ý đưa chúng ta đi.”
Vừa nói xong, Phó Xuân ở bên kia chạy sang, sắc mặt tái nhợt, nói : “Tư Đồ đội trưởng, tôi…tôi vừa rồi….là nói dối.”
Tư Đồ Lăng bảo cô ta ngồi xuống, đưa cho cô ta cốc nước, nói : “Đừng khẩn trương, có gì từ từ nói, rốt cục xảy ra chuyện gì?”
Phó Xuân liếc ra ngoài cửa một cái, đè ép âm thanh xuống thật thấp, nói : “Tôi nghi ngờ Miên Lan có vấn đề.”
Tư Đồ Lăng hỏi : “Vấn đề gì?”
“Lúc chúng tôi đi leo núi, Miên Lan có cái la bàn, nên cô ấy là người dẫn đầu đi phía trước.” – Phó Xuân nói : “Tôi nghi ngờ là Miên Lan cố ý dẫn chúng tôi đi đến chỗ ngôi mộ kia…”
Cô ta ngập ngừng, lại nói : “Với cả, từ lúc chúng tôi bắt đầu học đại học, ở với nhau, thì Miên Lan luôn có hứng thú với mấy cái đồ thần thần quỷ quỷ, cô ấy trước kia cũng tham gia vào một đoàn lữ hành, thường xuyên lui tới núi Thanh Phong.”
Tư Đồ Lăng nhíu chặt mày, đột nhiên, cảnh sát phụ trách trông chừng vội vàng chạy đến : “Đội trưởng, không thấy Miên Lan đâu.”
Miên Lan nói muốn đi WC, vị cảnh sát kia đợi ở ngoài cửa WC, đợi mãi không thấy cô ta đi ra, liền phá cửa vào xem, bên trong không có ai !
Nhà vệ sinh trong đồn cảnh sát, cửa sổ đều phong toả, căn bản không thể trốn ra ngoài được.
Ai cũng không biết tại sao không thấy Miên Lan đâu.
Tư Đồ Lăng kiểm tra tự liệu về Miên Lan thì phát hiện một tháng trước, bố mẹ cô ta có báo án, nói con gái bọn họ đi leo núi bị mất tích, xong sau lại thu hồi án kiện, nói con gái họ đã trở về.
Mà ngọn núi Miên Lan mất tích, cũng là núi Thanh Phong !
Phó Xuân bị doạ tới mặt vàng như nghệ, nói ra chân tướng sự thật.
Hôm đó đi leo núi bị lạc, bọn họ thấy ngôi mộ kia, bên cạnh có căn nhà gỗ nên vào đó nghỉ ngơi, là Miên Lan rót nước cho mọi người uống, nhưng chỉ có Chu Ưu Ưu uống, bọn Phó Xuân thì không thấy khát nên không uống.
Lúc đó, trên ngôi mộ kia có một cái hố, nhìn rất giống hố trộm đạo.
Miên Lan nói, ngôi mộ kia là từ thời nhà Thanh, nhìn bia mộ thì chắc là một vị quan nhỏ, bên trong có rất nhiều vật phẩm bồi táng, nói muốn xuống dưới đó nhìn xem.
Nhà Phó Xuân làm buôn bán đồ cổ, nên cũng động tâm, cả 4 người bọn họ đều rất phấn khích, tính toán một lúc, bọn họ bảo Chu Ưu Ưu ở ngoài trông chừng, còn 3 người họ đi xuống dưới mộ xem, không có gì thì bỏ qua, nếu có đồ cổ thì để nhà Phó Xuân bán hết rồi chia đều.
Bọn họ đi xuống, bên dưới không có gì cả, chỉ có vài cái đèn dầu bị vỡ nắp và một cỗ quan tài.
Quan trọng là, cỗ quan tài kia đã bị bật lắp rồi !
Lúc đó bọn họ cũng hoảng sợ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ đơn giản chắc do bọn trộm mộ làm thôi.
Trong 3 người thì Giang Thanh Nhã là can đảm nhất, cô ta tiến về phía trước cỗ quan tài nhìn nhìn, bên trong trống rỗng, không có thi thể !
Chỉ là cái quan tài kia, bên trong toàn là gạo nếp, trên nắp quan tài, có vài tia màu đỏ đứt đoạn, bên trên còn sâu không ít đồng tiền.
Miên Lan nói, đến cũng đã đến rồi, tay không đi ra có chút không may mắn, cho nên lấy chuỗi tiền đồng kia đi ra.
Đợi lúc bọn họ đi ra thì phát hiện Chu Ưu Ưu đã bị siết cổ chết, treo ở trên cây hoè sau mộ.
Phó Xuân khóc hu hu, bọn họ chỉ lấy đi chuỗi tiền đồng không đáng giá kia, thế nhưng lại mang vạ vào thân.
Mặt tôi ngày càng khó coi!
Xác chết từ tận thời nhà Thanh, thật đúng là một đại nhân vật, chỉ hi vọng nó bị gạo nếp với chuỗi tiền đồng kia trấn áp nhiều năm như vậy, đừng có tiến hoá quá nhanh….
Nếu là cương thi tóc xanh thì vẫn có thể gắng gượng ứng đối, nếu tiến hoá thành cương thi tóc đen, mình đồng da sắt thì chỉ có thể chạy, chạy càng xa càng tốt !
Mà Miên Lan kia, cô ta rõ ràng là người sống, sao lại đem bạn cùng phòng mình dâng cho cương thi? Đây là có ý đồ gì?
Tư Đồ Lăng bảo mọi người chuẩn bị ổn thoả gạo nếp, máu chó mực, với xăng dầu các thứ… Tôi lái xe quay lại tiệm vòng hoa, lên tầng lục lọi những đồ vật mà bà nội để lại.
Trong phòng có rất nhiều thứ rách nát, tôi lãng phí rất nhiều sức lực mới kéo ra được một cái thùng gỗ từ trong góc.
Ngày trước bà nói với tôi, trong cái thùng này là của hồi môn của bà, ngoài thùng trơn màu đỏ, tôi ngửi ngửi thì ngửi thấy một mùi thơm nhạt nhạt.
Chẳng lẽ là gỗ trầm hương?
Tôi rất ngạc nhiên, thùng gỗ trầm hương to như vậy, rất đắt tiền đấy…
Lúc đó tôi không biết, những đồ vật trong thùng so với cái thùng còn đắt hơn….
Tôi mở thùng ra, bên trong là có mười mấy thanh kiếm vàng, là bảo kiếm được sâu chuỗi từ tiền đồng cổ đại, tôi lấy ra một thanh, từ trong thùng lấy ra một túi vải đỏ.
Mở túi ra, bên trong là một thanh kiếm gỗ đào, dài khoảng 3 inch, chuôi kiếm có hai chữ : Thất Nương.
Gỗ đào lại có “Tiên Mộc”, “Hàng Long Mộc”, “Tróc Quỷ Mộc.”
Lúc nhỏ, bà nội thường kể chuyện cổ tích, truyền thuyết, còn có quỷ vực…cho tôi nghe. Quỷ vực ở trong một toà núi to, trên núi có một cây đào có thể che phủ tận 3000 dặm, trên cây đào có một con gà vàng, sáng nào cũng gáy ò ó o gọi cô hồn dã quỷ bên ngoài quay về Quỷ Vực.
Quỷ Vực có hai vị môn thần, là Thần Đồ và Vũ Lôi. Nếu để hai vị môn thần này biết được ban đêm có quỷ hồn nào ở bên ngoài làm chuyện thiên thương hại lý sẽ bắt bọn quỷ hồn về, dùng dây thừng trói lại đưa cho hổ ăn.
Truyền thuyết này cũng là ngọn nguồn của truyền thuyết môn thần trong dân gian.
Ở dưới thanh kiếm gỗ đào, tôi nhìn thấy một sợi dây, chắc đây là sợi dây để trói ma quỷ trong truyền thuyết.
Tôi đem tất cả đồ nghề cần thiết đi, người trong nghề nửa vời như tôi, năng lực không đủ nhưng cũng sẽ cố gắng hết sức,nếu không được, thì còn có máu của tôi.
Tôi nhanh chóng chạy đến đồn cảnh sát, Tư Đồ Lăng đang sắp xếp đội hình, ai cũng súng đạn đạn, tất cả đều đã sẵn sàng. Cao Vân Tuyền cũng muốn đi cùng, anh ta mặc một bộ đồ nguỵ trang, đẹp trai ngời ngời nạp đạn bạc vào súng, nói : “Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cô.”
Tôi đầu đầy hắc tuyến, nếu tôi không nhận nhầm thì súng anh ta cầm trong tay là Sa Mạc Chi Ưng đi? Một khẩu súng ngắn uy lực rất lớn, có thể bắn nổ đầu….
“Yên tâm, tôi có bằng bắn súng…” – Anh ta cười với tôi nói.
Mấy cảnh sát kia thì cầm ferrule với xiên sắt, loại có thể bắt thú dữ.
Chẳng lẽ bọn họ muốn bắt sống cương thi ?
Cao Vân Tuyền nói mấy thứ này chỉ là chuẩn bị trước, nói phòng trước sẽ tốt hơn.
10h sáng, đoàn xe chúng tôi bắt đầu khởi hành, xuất phát đi đến núi Thanh Phong, sau khi đến cửa bắc thì không thể lái xe đi tiếp được, nên chúng tôi chỉ đành xuống xe đi bộ.
Phó Xuân cầm la bàn, tỉ mỉ phân biệt phương hướng dẫn đường, đi đường rừng núi gần 3 tiếng đồng hồ, mặt trời lên cao đến giữa bầu trời.
Buổi trưa, là lúc khí trời gay gắt nhất.
Phó Xuân nhìn nhìn la bàn, lại nhìn phía trước, nói : “Đi qua ngọn núi này là đến rồi, tôi nhớ là ở đó cũng có một cây thông.”
Chúng tôi đi lên ngọn núi, quả nhiên ở trong khe núi thấy một ngôi mộ mờ mờ ảo ảo. Ngôi mộ kia mặc dù không lớn, nhưng bày bố bên ngoài cũng coi như rất khí thế, bên cạnh có một căn nhà gỗ lâu năm không được tu sửa, trên sân mọc đầy cỏ dại.
Cao Vân Tuyền đột nhiên giữ lấy vai tôi, thấp giọng nói : “Địa hình trong núi phức tạp như vậy, Phó Xuân mới đến đây có một lần, nhưng lại nhớ được đường quay lại, cô không cảm thấy kì lạ à?”
Tôi ngây ra một chút, nghĩ kĩ lại, xác thực có chút kì lạ. Đường xa như vậy, bọn họ đi một mạch mất 3 tiếng, cũng không bị lạc đường…
Phó Xuân này, ngay từ đầu đã biết đường….
Tôi đột nhiên thấy hơi sợ, cô gái này tâm cơ cũng sâu thật.
Tôi tìm cơ hội nhắc nhở Tư Đồ Lăng.
Phó Xuân ở bên cạnh Tư Đồ Lăng, bọn họ đi xuống khe núi, tôi đứng trước ngôi mộ, trên bia mộ có ghi : “Thanh bát phẩm giáo dụ, Chu Đức An chi mộ.” (Mộ của Chu Đức An, quan giáo dụ bát phẩm thời nhà Thanh).
Dưới mộ thế nhưng là quan bát phẩm, chực vụ này tương đương với bộ trưởng bộ giáo dục của thời hiện đại.
Cửa gỗ của căn nhà gỗ kia khép hờ, tôi cảm thấy từ phía đó toả ra nồng nặc tử khí, nồng đến nỗi làm người ta buồn nôn.
Tôi định kéo cánh cửa ra thì bị Tư Đồ Lăng ngăn lại, anh ta cầm súng nói : “Để tôi.”
Anh ta nghiêng người đứng bên cửa, cẩn thận mở cửa ra, sau đó nhẹ nhàng tiến vào, cầm súng kiểm tra một vòng : “An toàn.”
Tôi đi vào trong, mùi tử khí kia nồng đậm đến nỗi tôi không mở nổi mắt, tôi nhìn quanh 4 phía, cuối cùng mắt dừng lại trên bể nước….
Bể nước được đậy nắp kín, tử khí ở từ trong bể nước chảy toả ra ngoài…
Tư Đồ Lăng với Cao Vân Tuyền không hẹn mà cùng chĩa súng về phía bể nước.
Tôi rút kiếm gỗ đào từ sau lưng ra, dùng kiếm gỗ cạy bật nắp bể ra, bên trong toàn là nước, thứ bên trong nước lảo đảo xoay chuyển theo gợn nước, ào một tiếng lộ ra thứ bên trong bể.
Là một cỗ thi thể !
Thi thể của Miên Lan.
Cô ta bị chết đuối, mắt mở to, ngũ quan vặn vẹo…
Tư Đồ Lăng đi lên kiểm tra một chút, nói : “Cô ta chết được 10 tiếng rồi.”
Cô ta mất tích từ tối qua không bao lâu, thì chết !
“Không ổn.” – Sắc mặt ba chúng tôi thay đổi, nhanh chóng chạy khỏi căn nhà gỗ, Tư Đồ Lăng cao giọng hỏi : “Phó Xuân đâu?”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương