Minh hôn âm duyên – chương 21

Chương 21: Nữ Tù Phong trần

Lời vừa nói xong, liền nghe thấy một tiếng gào thê thảm, một bóng dáng màu trắng loé qua, cảnh sát đứng ngoài cùng thân thể cứng ngắc, đột nhiên ngã rầm xuống.
Tư Đồ Lăng quyết đoán nổ súng, một viên đạn bay ra ngoài, bóng dáng màu trắng kia nhảy vài cái, nhảy thẳng lên nóc nhà gỗ, bò ở bên trên, đối mặt với chúng tôi bên dưới gầm lên giận dữ.
Là Chu Ưu Ưu!
Lông trên mặt cô ta đã chuyển hết sang màu xanh, tốc độ và sức mạnh cũng tăng lên vài phần, tôi quát lớn : “Mau nổ súng, tuyệt đối không thể để cô ta tiếp tục tiến hoá.”
Tư Đồ Lăng có chút chần chừ không muốn xuống tay, quan hệ của anh ta và Chu Ưu Ưu rất tốt, bố cô ta lại là sư phụ anh ta. Nhưng Cao Vân Tuyền thì không, anh ta nâng Sa mạc chi ưng trong tay lên, Chu Ưu Ưu cũng di chuyển, cùng lúc với tiếng súng nổ, Chu Ưu Ưu bay qua cây đại thụ bên cạnh, phát ra tiếng kêu thê thương thảm thiết.
Tay phải của Chu Ưu Ưu trực tiếp bị bắn bay ra ngoài.
Dã thú bị thương, phát điên lên, là lúc nguy hiểm nhất.
Cô ta nhảy qua nhảy lại trên cành cây, cảnh sát nổ súng liên tiếp, nhưng tốc độ của cô ta quá nhanh, không phát nào trúng….
Mà tử khí trên người Chu Ưu Ưu, ngày càng nồng đậm…
Không ổn, phát súng vừa rồi của Cao Vân Tuyền làm cô ta bị thương, nhưng đồng thời cũng kích thích tiềm lực của cô ta, cô ta đang nhanh chóng tiến hoá…
Tôi còn chưa kịp nghĩ chi tiết, thì cô ta đột nhiên bổ nhào về phía người tôi, chỉ cần hiện tại ăn thịt uống máu của một người nữa là cô ta có thể tiến hoá thành cương thi tóc xanh… Mà tôi ở trong mắt cô ta, lại là quả hồng mềm mà cô ta chọn.
Tôi cũng không biết làm thế nào mà bản thân tự nhiên có thể phản ứng nhanh như vậy, cắn vỡ đầu lưỡi phun máu lên kiếm gỗ đào, sau đó đứng ra nghênh đón Chu Ưu Ưu.
“Khương Lâm, cẩn thận.” – Cao Vân Tuyền xông lên trước mặt tôi, sau đó ngây ra…
Kiếm gỗ đào trong tay tôi đâm xuyên qua thân thể của Chu Ưu Ưu, móng vuốt sắc nhọn của cô ta chộp hẫng vào không khí, cách tôi cũng chỉ vài cm.
Cô ta hét lên một tiếng, vết thương bị kiếm gỗ đào đâm qua đột nhiên bốc cháy, tôi vội vàng rút kiếm ra, Chu Ưu Ưu loạng choạng lui lại mấy bước, ngọn lửa lan rộng ra, cô ta rất nhanh biến thành ngọn lửa di động.
Tất cả mọi người đều choáng váng…
Ngay ta tôi cũng đơ ra, không nghĩ đến kiếm gỗ đào dính thêm máu của tôi lại có uy lực lớn như vậy.
Ước chừng 10 phút sau, Chu Ưu Ưu bị lửa thiêu cháy đen như than, mấy cảnh sát kia cũng thay đổi cái nhìn về tôi, chuyển sang ánh mắt kính nể.
Tôi vô cùng bối rối, tôi chỉ là kẻ tay nghề múa rìu qua mắt thợ, cũng coi như là mới vào nghề, giết quỷ đều là dựa vào vận khí -.-
Trên mặt Tư Đồ Lăng thoáng lộ ra một chút thương cảm, từ trong túi lấy ra một cái túi bọc thi thể, đem thi thể Chu Ưu Ưu bọc lại.
Tiếp theo, ánh mắt anh ta lại hiện lên vẻ vô cùng tức giận.
Anh ta cầm súng đi đến chỗ ngôi mộ kia, đằng sau ngôi mộ quả nhiên là có một cái hố trộm đạo, miệng hố chỉ đủ cho một người đi vào, nhìn chắc là đào từ rất nhiều năm rồi.
Cao Vân Tuyền giữ lấy anh ta : “Tư Đồ, tôi biết anh hiện tại rất tức giận, nhưng tức giận cũng không làm được cái gì, anh căn bản không biết phía dưới có cái gì.”
Tư Đồ Lăng lạnh giọng : “Nếu không xuống thì vĩnh viễn không biết bên dưới có gì.”
Cao Vân Tuyền không cho là đúng, Tư Đồ Lăng để chúng tôi đợi ở bên ngoài, anh ta xuống dưới thám thính, lúc vẫn ở trong quân đội, anh ta làm trinh sát.
“Đợi đã.” – Tôi gọi anh ta : “Tôi đi cùng anh.”
Cao Vân Tuyền cau mày : “Khương Lâm, nếu cứ có chuyện gì cũng để cô gái như cô đương đầu, thì đàn ông chúng tôi dùng để làm gì?”
Tôi nắm kiếm gỗ đào trong tay, nói : “Đừng quên, tôi được các anh mời đến để làm gì, tôi mà sợ thì lúc đó đã về nhà nằm trên so-pha cày phim rồi, chứ chạy đến đây để làm gì.”
Cao Vân Tuyền có chút không biết làm sao, đành nói : “Nếu đã như vậy thì chúng ta cùng nhau xuống đi, nếu có chuyện gì thì thêm một người ứng phó.”
Tư Đồ Lăng cũng không phản đối, hai người bọn họ là chiến hữu, có thể tin tưởng giao sau lưng mình cho đối phương.
Trên người ba chúng tôi thắt sợi dây bảo hộ quanh eo, lần lượt nhảy xuống, bên dưới tràn ngập mùi hôi thối ẩm mốc, tôi bịt mũi rồi dơ đèn pin lên.
Lúc nhìn thấy cái quan tài ở trung tâm ngôi mộ kia, tôi sững sờ.
Đây là một cái quan tài bình thường, nắp quan tài rất chặt, bên trên cũng không có sợi chỉ đỏ với tiền đồng…
Những lời Phó Xuân kia nói, đều là nói dối ?
“Khương Lâm, cô nhìn cái này đi.” – Cao Vân Tuyền nói.
Tôi đi sang bên đó, thì thấy trong ngôi mộ này ngoài cái quan tài kia ra còn có thêm mấy cái quan tài nhỏ, nắp đều bị mở ra, bên trên đúng là có sợi chỉ đỏ và tiền đồng.
Tôi hút một ngụm khí lạnh, cương thi không phải là quan bát phẩm Chu Đức An kia, thứ ở trong cỗ quan tài nhỏ này mới là cương thi.
“Thê tử của Chu Đức An chôn ở đây?” – Tư Đồ Lăng hỏi.
Tôi lắc đầu, nói : “Nếu là mộ phu thê hợp táng thì ngoài bia mộ sẽ ghi rõ.”
Tôi im lặng một lúc, lại nói : “Này chắc là vợ bé của ông ta.”
Thời cổ đại, thê thiếp thường không được hợp táng với chồng mình, kết cục của bọn họ thường rất thê thảm, ai có được sự sủng ái, sinh được con trai, thì lúc chết có thể có được cỗ quan tài, được xây mộ, còn ai không được sủng, thì sau khi chết cũng là tuỳ tiện bị chôn ở chỗ nào đó, cỏ mọc xanh cũng không có nổi tấm bia mộ.
Nhưng vẫn còn một trường hợp khác.
Tuẫn táng.
Khi người đàn ông trong nhà chết đi, thê thiếp cũng tự sát theo, thì có thể tuẫn táng.
Nhưng chết vinh không bằng sống tạm, thường thì những người phụ nữ đó sẽ không tình nguyện tuẫn táng theo, bọn họ bị ép tự sát, hoặc bị chôn sống theo cùng, oán khí ngập lên tận trời, so với vị quan bát phẩm Thanh triều Chu Đức An kia càng dễ dàng trở thành cương thi.
Sau lưng đột nhiên lạnh toát, ba người chúng tôi quay đầu lại, hai người Cao Vân Tuyền và Tư Đồ Lăng quả quyết nổ súng về phía người đến, một viên đạn bay ra bắn trúng vào thân thể người kia, nhưng giống như bắn vào sắt thép, phát ra âm thanh kim loại va chạm.
Phó Xuân đứng ở cửa ngôi mộ, nhếch mép cười nhìn chúng tôi.
Tôi cắn răng, rút kiếm gỗ đào ra, cô ta cười cười : “Đừng lãng phí máu của mình nữa, cô không giết được tôi đâu.”
Tay tôi cầm kiếm gỗ đào có chút run rẩy.
“Cô chẳng qua chỉ là tiểu cô nương vừa mới mở được mắt âm dương, ban đầu thì tôi cũng hơi kiêng rè cô, nhưng mà bây giờ cô ở trong tay tôi, căn bản không làm nổi cơ sự gì cả.” – Cô ta nâng cằm lên, lộ ra hai răng nanh sắc nhọn.
Tôi lạnh toát sống lưng, những cương thi cấp thấp thì không có thần trí, nhưng cương thi có thể mở ra thần trí mà nói, ít nhất cũng là cấp Phi cương trở lên.
Sách cổ “Tử Bất Ngữ” có ghi, cương thi được chia thành 8 cấp : Tử cương, Bạch cương, Lục cương, Hắc cương, Phi cương, Du thi, Phục thi và Bất hoá cốt.
Tử cương và Bạch cương thì thực lực không chênh lệch nhau bao nhiêu, Hắc cương thì mình đồng da sắt, dao súng bất xâm, mà Phi cương, người cũng như tên, có thể bay.
Lục cương thì vẫn có thể đối chọi lại được, mà Phi cương, chỉ có thể chờ chết….
Mặt tôi tái nhợt, cắn răng nói : “Cứ coi như là tôi đánh không lại cô, nhưng có chết thì cũng kéo cô chết cùng, bảo tôi ngồi chờ chết, tuyệt đối không có khả năng.”
Phó Xuân cười cười : “Ai nói là tôi muốn giết cô?”
Tôi ngẩn ra, Cao Vân Tuyền và Tư Đồ Lăng cũng ngẩn ra…
“Tôi với cô không cừu không oán, tại sao tôi phải giết cô?” – Cô ta thả lỏng tay, nói.
Tư Đồ Lăng lạnh giọng nói: “Chẳng lẽ cô với Chu Ưu Ưu có cừu oán?”
Phó Xuân đột nhiên lạnh xuống, cười hung ác nói : “Tôi tất nhiên có cừu oán với cô ta, còn là cừu oán bất cộng đái thiên.” (Thù không đội trời chung)
Tôi đột nhiên nhớ ra gì đó, vội nói : “Đúng rồi, Chu! Chu Ưu Ưu và Chu Đức An, cùng là họ Chu, Chu Ưu Ưu là hậu nhân của Chu Đức An.”
Phó Xuân nghe thấy tên Chu Đức An, phát ra âm thanh nghiến răng ken két, nghe sởn hết cả da gà.
“Không sai, cô rất thông minh.” – Phó Xuân nói.
Tôi không hiểu, hỏi : “Vậy Giang Thanh Nhã với Miên Lan thì sao? Không phải cô cũng giết bọn họ à?”
“Bởi vì hai người họ và tôi cũng có cừu oán” – Mắt Phó Xuân phát hồng : “Năm đó, thê tử của Chu Đức An họ Giang, còn mẹ ông ta, họ Miên.”
Tôi đột nhiên phát hiện mình không thể cử động, Cao Vân Tuyền và Tư Đồ Lăng cũng thế, trong lòng tôi thầm hô to không tốt, sớm biết thế này đã không nên tin lời của cương thi rồi, cùng cô ta đánh một trận, chưa biết chừng còn có đường sống…
Bây giờ thì hay rồi, bị cô ta khống chế, cơ hội phản kháng cũng không có.
Hai chân tôi mềm nhũn, ngã rầm xuống đất, Cao Vân Tuyền và Tư Đồ Lăng cũng ngã rầm xuống bên cạnh tôi.
Hai mắt Phó Xuân có chút trống rỗng, như thể bị chìm vào kí ức : “Ngày đó, tôi là danh kĩ nổi tiếng ở Sơn Thành, từng yêu một nam nhân, anh ấy là một võ quan, từng nói là sẽ lấy tôi, nhưng anh ấy lại không có phúc khí, bị giết chết trong một lần đi tiêu diệt sơn tặc, lòng tôi chết lặng, cứ thế đồng ý gả cho Chu Đức An.”
Cô ta khẽ thở dài, tiếp tục nói : “Nhưng Chu Đức An cũng là một tên quỷ đoản mệnh, tôi vừa vào cửa không được mấy năm, thì ông ta bệnh chết. Vợ và mẹ ông ta đều nói tôi là mệnh sát phu, bảo tôi sát chết Chu Đức An, ép tôi tự sát rồi tuẫn táng cùng ông ta. Tôi không muốn, bọn họ liền nhốt tôi vào trong phòng, không cho ăn uống, muốn tôi bị đói mà chết. Lúc tôi gần như sắp chết thì Giang phu nhân đến, nói võ quan mà tôi yêu là do Chu Đức An giết, mục đích muốn tôi đồng ý làm tiểu thiếp của ông ta.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương