Minh hôn âm duyên – chương 22

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 22: Tôi che chở cô ấy


Ánh mắt cô ta tràn ngập thù hận, nói : “Lúc đó tôi thề, sau khi chết phải trở thành lệ quỷ, giết hết tất cả người Chu gia, Giang gia và Miên gia, làm bọn họ tuyệt tử tuyệt tôn.”
“Nhưng tôi lại không ngờ, bọn họ lại tàn nhẫn như vậy, mời đạo sĩ đến dùng bí thuật phong ấn linh hồn tôi vào thi thể, lại dùng gạo nếp, sợi chỉ đỏ xâu tiền đồng trấn trụ tôi, không để thi thể tôi thi biến.”
“Hơn 100 năm rồi, tôi bị tra tấn hơn 100 năm nay, ngày nào cũng nguyền rủa bọn họ, cũng may ông trời có mắt, mấy năm trước có một nhóm trộm mộ phá huỷ ngôi mộ này, gỡ bỏ sợi chỉ đỏ xâu tiền đồng khỏi quan tài của tôi, tôi mới có thể ra ngoài nhìn thấy ánh mặt trời.”
“Tôi tìm thấy hậu nhân của 3 nhà bọn họ, dùng một chút thủ đoạn đem 3 người họ tập hợp ở trong kí túc xá, trở thành bạn cùng phòng. Tôi không muốn bọn họ được chết thoải mái như vậy, mấy năm nay, tôi ngày nào cũng ở cùng bọn họ, ở giữa đâm chọc gây chia rẽ, để bọn họ đấu đá lẫn nhau, làm bọn họ đau khổ, khắp nơi gặp trắc trở, bệnh tật cuốn thân.”
“Đợi khi tốt nghiệp tôi sẽ giết chết ba người họ, trước khi xuống tay sẽ nói cho họ biết là đã ở cùng với cương thi 4 năm trời….”
Cô ta đột nhiên cười lớn, trách không được cô ta vừa ra khỏi quan tài thì đã trở thành phi cương, hơn 100 năm nay, cô ta tích tụ oán khí nặng đến kinh người.
Cô ta đột nhiên cúi xuống nhìn Tư Đồ Lăng, vươn tay ra với móng tay dài đen xì, một tia ôn nhu xuất hiện trong mắt, nhẹ nhàng mà sờ mặt anh ta.
Một cương thi, thế nhưng cũng có biểu hiện ôn nhu như vậy…
“Giống… thật giống….” – Cô ta si mê nhìn Tư Đồ Lăng : “Tư Đồ đội trưởng, anh với oan gia của tôi thật giống nhau, nhưng anh mang lại cảm giác rất chính nghĩa, đây nhất định là do trời xanh thương tiếc tôi, mới để anh xuất hiện bên cạnh tôi.”
Móng ta cô ta vuốt nhẹ lên cổ Tư Đồ Lăng : “Anh ở lại với tôi, tôi để bọn họ rời đi, được không?”
Tư Đồ Lăng nghiến răng, nữ cương thi này thế nhưng lại muốn biến anh ta thành cương thi.
“Không được đáp ứng cô ta.” – Cao Vân Tuyền nói, Phó Vân quay đầu nhìn chằm chằm anh ta đầy hận ý, khoát tay, anh ta liền đánh bị bay ra ngoài, nặng nề đập xuống vách tường, phun ra một ngụm máu tươi.
“Dừng tay.” – Tư Đồ Lăng vội nói : “Không được giết bọn họ.”
“Anh đồng ý?” – Nét mặt Phó Xuân lộ ra nụ cười vui vẻ.
“Đợi đã.” – Tôi cắt ngang : “Cô không thể biến anh ta thành cương thi.”
Cô ta hung dữ quát : “Chỗ này cô không có tư cách nói chuyện.”
Nói xong, tôi cũng bị đánh bay ra ngoài luôn, lưng truyền đến một trận đau nhức, chắc là gãy vài cái xương rồi….
“Tôi cũng là muốn nghĩ tốt cho cô.” – Tôi nói : “Cô biết anh ta là ai không?”
Phó Xuân nheo nheo mắt.
Tôi nói tiếp : “Anh ta xuất thân từ quân nhân thế gia, ông nội anh ta làm tướng trong quân đội, kể cả cô là phi cương thần thông quảng đại, thì cô có thẻ đánh lại cả đội quân sao? Cô ở bên ngoài sống mấy năm nay, hẳn là cũng hiểu biết về xã hội hiện đại bây giờ đi? Cô không sợ đạn, thì có sợ đạn pháo không? Sợ hoả tiễn không? Còn có cả photpho trắng, cô nghe qua chưa? Cái này mới ví như lửa địa ngục, , chỉ cần bị dính lên người nột chút cũng không thể dập tắt được,không thiêu cô thành tro bụi thì cứ thế cháy mãi không tắt.”
Tôi nhìn sắc mặt cô ta khẽ biến, biết là cô ta có nghe những gì tôi nói, nói tiếp : “Trong quân đội có rất nhiều loại vũ khí mà cô không nghĩ đến, cô vừa mới cải tử hồi sinh, cần gì phải vì một người đàn ông mà phá huỷ tương lai tươi đẹp phía trước chứ?”
Cô ta cười lạnh, nói : “Xem ra, tôi không thể thả các người rời đi rồi.”
Tôi nói : “Bây giờ khoa học phát triển như vậy, có cho rằng cô giết nhiều người như vậy thì có thể che giấu mãi được sao? Huống chi lai lịch bọn họ bối cảnh đều lớn như vậy, cô cũng biết đạo lý dân không tranh với quan đi?”
Thấy cô ta im lặng, tôi lại nói : “Cô muốn Tư Đồ đội trưởng, không phải do anh ta với người kia của cô tướng mạo giống nhau sao? Thế giới này nhiều người như vậy, còn sợ không tìn thấy người nào giống sao? Cô ra ngoài tìm một người là được rồi, một người không đủ thì vài người, thế giới bên ngoài rực rỡ như vậy, cô cần gì phải tự làm khó mình?”
Phi cương này, khi còn sống là một danh kĩ, cuộc sống tiêu diêu,ăn sung mặc sướng, không muốn chết đi, bây giờ trở thành cương thi, cũng là một thân tài nghệ, việc gì phải vì một người đàn ông mà chịu cuộc sống bị người người truy giết?
“Hơn nữa…” – Tôi tiếp tục thêm dầu vào lửa : “Cô biến anh ta thành cương thi, thì anh ta cũng chỉ trở thành bạch cương, giống như Chu Ưu Ưu, rất xấu…còn không có linh trí nữa. Trước kia cô là danh kĩ, hẳn là tinh thông cả cầm kì thi hoạ đi? Ngày nào cũng đối mặt với một con bạch cương xấu xí không hiểu phong tình thì có ý nghĩa gì?”
Phó Xuân cười nói : “Không nghĩ cô lại thành thục như vậy, mồm mép thật biết nói chuyện, tôi bị cô nói cũng động tâm rồi.”
Tôi vội nói : “Đó là bởi vì lời tôi nói có đạo lý, cô nghĩ thử xem, mặc du phi cương có linh trí, nhưng kí ức khi không sống không nhớ được bao nhiêu, trí khôn cũng không kém so với người sống, sống cuộc sống như người bình thường, hưởng thụ nhân sinh, đây mới là ban tặng lớn nhất mà ông trời ban cho cô.”
Cô ta nhếch môi, xoay người sờ sờ mặt Tư Đồ Lăng : “Tư Đồ đội trưởng, thật đáng tiếc, chúng ta không có duyên.”
Biểu tình trên mặt Tư Đồ Lăng, rõ ràng đang nói : Ai muôn cùng cô có duyên phận!
Tôi thở một hơi nhẹ nhõm, đột nhiên trước mắt loé lên, Phó Xuân bay qua trước mặt tôi, nhìn tôi chằm chằm.
Không biết tại sao, tôi cảm thấy hai mắt cô ta nhìn tôi cứ như tia X-quang, có thể đem tôi từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài nhìn thấu sạch sẽ.
“Đúng là một cô gái có ý tứ.” – Cô ta ý vị thâm trường nói : “Bỏ đi, hôm nay tôi báo được thù lớn, tâm tính vui vẻ, bỏ qua cho các người.”
Mắt tôi lại lần nữa loé lên, Phó Xuân vô ảnh vô tung mà biến mất.
Cuối cùng cũng đi rồi.
Tôi thở ra một ngụm, cả người cuối cùng cũng có thể cử động, Cao Vân Tuyền qua đỡ tôi dậy, Tư Đồ Lăng cảm ơn tôi, nói : “Không nghĩ tới cô lại có thể dùng miệng lưỡi uốn éo nói cho phi cương động tâm, thật là lợi hại, tôi bỏ ra 10 vạn cũng đáng lắm. Nhưng mà sao cô biết gia đình tôi là quân nhân vậy? Vân Tuyền nói với cô à?”
Tôi ngẩn ra : “Bố anh thật sự là quân nhân à? Là tướng thật à?”
Tư Đồ Lăng cười nhếch khoé môi, tôi lúng túng nói : “Thật là nói mò, nghĩ đi nghĩ lại, một phi cương cũng chỉ có thể dùng mấy loại vũ khí kia đến đối phó thôi mà, không nghĩ tới bị tôi nói bừa mà trúng.”
Tư Đồ Lăng đầu đầy hắc tuyến nói : “Vận khí của cô đúng là tốt đến không ngờ.”
Tôi nhún vai bất lực…Gần đây gặp phải Chu Vũ Hạo, bị nam quỷ dây dưa, xong đi đâu cũng gặp quỷ, còn mấy lần suýt chết, đây cũng không biết nên nói vận khí tôi quá tốt hay là quá tệ nữa.
“Tóm lại, lần này cô cứu tôi, sau này có chuyện gì có thể tuỳ thời mà tìm tôi.” – Tư Đồ Lăng vỗ vỗ vai tôi : “Ở Sơn Thành, tôi vẫn là trùm đấy.”
Cao Vân Tuyền cười nói : “Có tôi che chở cô ấy là được rồi, không cần cậu phí tâm.”
Tư Đồ Lăng bày ra vẻ mặt “tôi hiểu”.
Tôi càng lúng túng….
Chúng tôi ra khỏi ngôi mộ, tất cả cảnh sát bị bỏ lại bên ngoài đều ngã nằm trên đất, Tư Đồ Lăng kiểm tra một chút, tất cả chỉ là bị ngất đi, không có gì to tát cả.
Lần này ra ngoài, giết được bạch cương, lập được công lớn, chỉ đáng tiếc có một cảnh sát hi sinh, thi thể anh ta không thể lưu lại lâu, chỉ mang về cho gia quyến nhìn lần cuối, sau đó đem đi hoả táng.
Vừa về đến đồn cảnh sát, Tư Đồ Lăng liền nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, nói ông Chu tỉnh rồi, có thể chuyển đến phòng bệnh bình thường.
Tư Đồ Lăng sắc mặt cứng lại, không biết nên nói sự việc với ông Chu thế nào.
Tôi cùng Cao Vân Tuyền đi đến bệnh viện, có Cao Vân Tuyền ở đây, đương nhiên sẽ chọn phòng bệnh cao cấp.
Chụp chiếu xong, bác sĩ nói xương sườn của tôi không có vấn đề gì, ở lại bệnh viện quan sát hai ngày là có thể suất viện, Cao Vân Tuyền thì thảm hơn, gãy 3 cái xương sườn, bị nứt xương cánh tay, cả người đều bị bó thạch cao, phải nằm trên giường bệnh hơn nửa tháng.
Tôi cảm thấy rất lạ, lúc đó rõ ràng tôi cảm giác xương mình bị gãy rồi, còn nghe thấy “rắc” một tiếng, bây giờ kiểm tra lại không sao?
Ngày xuất viện, tôi đi qua thăm Cao Vân Tuyền, nhìn thấy một y tá xinh đẹp giúp anh ta ăn cơm, cũng không biết có phải cố ý không, nữ y tá kia mặc áo y tá có chút bó sát, 3 cúc cổ áo còn không đóng, lộ ra một rãnh sâu (khe zu’ a’ hj hj)
Cái khe kia vừa hay đối diện tầm mắt của Cao Vân Tuyền, nhưng anh ta vẫn cứ chỉ chuyên tâm ăn cơm, không thèm liếc một cái.
Tôi trong lòng thầm nghĩ, thật lợi hại, như thế mà vẫn ngồi yên không loạn được.
“Khương Lâm.” – Anh ta nhìn thấy tôi, cười cười nói, lại quay sang nói với nữ y tá : “Tôi ăn no rồi, cô ra ngoài đi”.
Nữ y tá kia rất mất hứng, dọn dẹp đồ xong, lúc đi qua người tôi còn không quên liếc tôi một cái đầy hận thù.
Cao Vân Tuyền nhìn thấy cảnh này, ấn chuông ở đầu giường, y tá trưởng lập tức chạy vào, khách khí nói : “Cao tiên sinh, anh cần gì?”
Cao Vân Tuyền trầm mặt nói : “Y tá kia không ổn, đổi người !”.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương