Minh hôn âm duyên – chương 23

Chương 23: Làm bạn gái anh nhé.

Y tá trưởng nghe xong sắc mặt có chút cứng ngắc, cười gượng nói : “Tiểu Linh cô ấy làm việc tay chân vụng về khiến ngài mất hứng, thật lòng xin lỗi, tôi sẽ nhắc nhở cô ấy, Cao tiên sinh, không biết ngài có thể cho cô ấy một cơ hội không?”
Nghe nói ở phòng bệnh cao cấp, nếu bệnh nhân không hài lòng về y tá nào thì có thể yêu cầu đổi một y tá khác, y tá kia không những sẽ bị trừ lương, mà còn bị trừ một khoản kha khá.
Cao Vân Tuyền mặt lạnh xuống, nói : “Tôi biết cô ta là cháu gái của cô, nhưng tôi đến đây để trị bệnh, mấy việc khác tôi không có hứng thú.”
Sắc mặt y tá trưởng ngày càng khó coi, vội nói : “Ngài yên tâm, tôi sẽ đổi một y tá khác.”
Sau khi y tá trưởng đi, tôi cười nói : “Y tá kia cũng khá là xinh đẹp, diễm phúc tốt như vậy anh còn không thích?”
Cao Vân Tuyền nhìn nhìn tôi, không nói gì cả, tôi bị anh ta nhìn nổi hết cả da gà.
“Khương Lâm, làm bạn gái anh được không?” – Anh ta hỏi.
Tôi ngu ra cả nửa ngày trời, nói : “Anh đừng nói đùa được không?”
Anh ta nghiêm túc nói : “Nhìn anh có giống đang đùa không?”
Tôi có chút không nói lên lời…
Anh ta tiếp tục nói : “Có phải em lo lắng chỉ chỉ muốn chơi đùa em không? Khương Lâm, lần này anh thật sự rất nghiêm túc, anh sống gần 30 năm nay, lần đầu tiên gặp được người con gái khiến anh động tâm, anh không muốn từ bỏ.”
Anh ta nói rất chân thành, cảm động lòng người. Tôi trong lòng tự hỏi chính mình, nếu không có Chu Vũ Hạo, tôi sẽ đồng ý chứ?
Cao Vân Tuyền vừa có tiền, vừa đẹp trai ngon nghẻ, lại biết võ, là một người đàn ông hoàn hảo, nói tôi không động tâm thì là giả, nhưng mà, tôi đối với anh ta chỉ là có hảo cảm thôi, cũng chưa đến mức độ yêu đương gì kia…
Hơn nữa, tôi và anh là lúc bắt đầu là ở hai thế giới khác nhau, nếu biết xuất thân của tôi, nghề nghiệp của tôi, gia đình anh ta chắc chắn sẽ không chấp nhận.
Thay vì chia tay do bị nhục nhã, không bằng ngay từ đầu không tồn tại tình cảm yêu đương thì tốt hơn.
Tôi hít thở thật sâu, nói : “Xin lỗi, Vân Tuyền, tôi không thể đồng ý.”
Anh ta cau mày : “Tại sao?”
“Tôi chỉ coi anh như bạn bè.” – Tôi nói : “Tôi đối với anh không có cái cảm giác kia.”
Anh ta nghiêm túc nói : “Tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng.”
“Xin lỗi.” – Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, nhỏ giọng nói xong thì xoay người chạy ra ngoài.
Tôi nghe thấy anh ta ở phía sau nói : “Tôi sẽ không từ bỏ đâu.”
Trong lòng tôi rối loạn như vớ bòng bong, ngồi trên xe bus, trong đầu rất loạn, dạo này vận đào hoa của tôi nở có chút dữ dội, nhưng nhìn thế nào cũng không giống vận đào hoa, ngược lại thì giống nạn đào hoa thì đúng hơn.
Tôi cứ ngồi nghĩ linh tinh, bất bất giác đã quá bến rồi, khung cảnh bên ngoài có chút lạ lẫm.
Xe bus dừng lại, đến trạm cuối rồi.
Tôi xuống xe nhìn biển trạm, lại chạy đến tận khu Nam Thành rồi, tôi ngồi nhầm bến…. vội vã chạy sang tuyến đường ngược lại.
Thật là xui xẻo!
Tôi rất buồn bực, nhưng bây giờ tôi có tiền rồi, cũng không phải cô bé mưu cầu như trước đây nữa, nên gọi taxi đi về hi hi.
Chỗ này rất hẻo lánh, toàn là công trường xây dựng, đi đi lại lại toàn là công nhân, nông dân, có vài người nhìn tôi bằng ánh mắt âm tà.
Tôi cảm thấy có chút không thoải mái, vội gọi một chiếc xe taxi, lên xe tồi mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
“Cô đi đâu vậy?” – Tài xế ghế trước hỏi.
“Đường Thấn Táng ở Bắc Thành.” – Tôi nói.
Ban đầu dãy phố chỗ cửa tiệm tôi gọi là đường Phúc Hưng, nhưng trên phố toàn bán đồ mai táng, cũng vì vậy mà mọi người đều hay gọi là đường Thấn Táng, bảo đường Phúc Hưng thì chắc mọi người đều không biết.
Tôi lau lau mồ hôi trên trán, đột nhiên ngửi thấy một mùi quái dị.
Mùi kia từ đệm lót truyền đến, nói không rõ là mùi gì, giống mùi máu, nhưng lại hỗn tạp với mùi chất thải, rất là khó ngửi.
Tôi hít một hơi thật sâu, sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Tuỳ tiện gọi một xe taxi, lại gọi đúng cái xe từng đâm chết người…
Tôi định mở miệng bảo tài xế dừng xe cho tôi xuống, đột nhiên từ dưới ghế vươn ra một cánh tay, chộp lấy chân tôi.
Tôi bị doạ suýt chút nữa hét toáng lên, cúi đầu xuống, thấy đôi tay kia toàn là máu tươi.
Một cô gái từ dưới ghế bò ra, mặt bị lệch, nhợt nhạt tái xanh đối diện nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cố gắng kìm chế để không kêu ra tiếng, âm thanh có chút run rẩy, nói : “Bác tài, tôi đột nhiên có chút chuyện, anh cho tôi xuống ở bên đường đi.”
Tài xế taxi kia lộ ra biểu tình rất khó chịu, trợn mắt nhìn tôi : “Không phải nói là đến Bắc thành sao? Cô trêu tôi à? Xuống xe cũng được, cô trả tôi thêm 20 đồng.”
Tôi vừa nghe, không chịu nổi nói : “Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái gì? Dựa vào việc cô đòi xuống đúng chỗ trước không thôn sau không quán đấy, tôi căn bản ở chỗ này không đón được khách.”
Tôi tức giận, cũng chả sợ gì sất, nói : “Sao anh có thế như vậy chứ? Mã nhân viên của anh bao nhiêu? Tôi muốn kiện anh.”
Lúc tôi cùng tài xế cãi nhau, nữ quỷ kia đã bò ra khỏi gầm ghế, ngồi bên cạnh tôi. Tôi thấy bụng cô ta rất to, mặc một cái váy bầu, bên dưới toàn là máu.
Nữ quỷ này do khó sinh mà chết.
Cô ta ám cái xe taxi này làm gì?
Oán khí của nữ quỷ này rất nặng, nhưng không đến cấp độ Oán quỷ.
Trên thế giới này không phải ai chết cũng có thể biến thành oán quỷ, kể cả mấy người chết oan, thì sau khi chết thì linh hồn cũng sẽ tiêu tan.
Tài xế kia có vấn đề.
Nữ quỷ này không có bản lĩnh giết hại người, cùng lắm chỉ doạ người ta bỏ chạy thôi.
Tôi cũng không sợ nữa, tài xế kia rất nóng tính, tức giận nói : “Thế thì đừng có xuống xe.”
“Không xuống thì không xuống, ai sợ chứ.” – Tôi nhìn nhìn biển tên trước ngực tài xế, có ghi họ tên và mã nhân viên.
Người đàn ông này là Trương Thọ, tôi liền lấy điện thoại ra khiếu nại, anh ta cũng lộ ra dáng vẻ mặc kệ, căn bản không sợ tôi kiện.
Tôi tức mà không có chỗ xả, đang nghĩ xem có nên doạ ông ta một chút không.
Đột nhiên, điện thoại của anh ta reo lên, là loại điện thoại bấm phím ngày xưa, anh ta bật chế độ rảnh tay, âm thanh trong điện thoại rất lớn, tôi có thể nghe thấy rõ ràng.
“Trương Thọ, tên chết bầm nhà anh, tại sao vẫn chưa về? Bà đây gọi điện cả ngày trời, cơm cũng không về mà ăn, còn muốn bà đây mang đến tận nơi à?”
Trương Thọ dè dặt nói : “Vợ à, đừng tức giận, anh mua cơm mang đến cho em.”
Cúp máy, anh ta lái xe rẽ vào một đoạn đường nhỏ, tôi tức giận nói : “Đây không phải đường đến Bắc thành.”
“Cô không nghe thấy à? Tôi phải đi mua cơm cho vợ, cô đợi đi.” – Thái độ của anh ta cực kì tồi tệ.
“Sao lại có người như vậy chứ!!!” – Tôi hạ quyết tâm phải dạy cho anh ta một bài học, nhìn nhìn nữ quỷ bên cạnh mình, phát hiện cô ta nhìn cái điện thoại của Trương Thọ, lặng lẽ khóc.
“Tài xế, sao trong xe lại có thêm một thai phụ vậy?” – Tôi cau mày nói.
Thân thể Trương Thọ rõ ràng run lên một chút, sau đó tức giận nhìn tôi : “Cô nói linh tinh gì đó!!!”
Tôi cười lạnh : “Cô ta ngồi bên cạnh tôi, mặc một cái váy bầu màu trắng, tóc dài, mắt một mí, trên môi còn có một cái nốt ruồi.”
Két một tiếng, anh ta dừng xe ở bên đường, gầm gừ nói : “Cút xuống xe.”
“Muốn tôi xuống xe cũng được, nhưng tôi không có tiền.” – Tôi vẫy tay, muốn đùa giỡn anh ta.
“Cút cút cút.” – Anh ta xuống xe, mở cửa xe kéo tôi ra ngoài, sau đó lái xe đi thẳng.
Tôi trợn trắng mắt, cần gì phải gấp như đi đầu thai như vậy, nhìn bộ dáng anh ta sợ như vậy, chắc chắn đã làm chuyện xấu xa nào đó.
Tôi xoay người, phát hiện nữ quỷ kia cũng đang đứng bên cạnh, tôi cau mày nói : “Cô đừng đi theo tôi, oan có đầu, nợ có chủ, cô tự mà đi tìm Trương Thọ kia đi.”
Nữ quỷ kia đột nhiên dơ tay lên, rồi vươn ra nhưng tay cô ta lại xuyên qua đầu tôi….
Cô ta chỉ là một linh hồn, theo đạo lý mà nói thì không thể làm tôi bị thương, mà tôi lúc này cũng không có bị cô ta gây ra thương tích gì, nhưng có một đoạn hình ảnh hiện ra trong đầu tôi.
Là kí ức khi còn sống của nữ quỷ kia.
Cô ta là Văn Tú, là vợ của bên Trương Thọ kia.
Trương Thọ kia chỉ tốt nghiệp cấp 2, cũng chả làm được cái tích sự gì, còn phải dựa vào nhà mẹ đẻ Văn Tú mua xe taxi cho mới có thể sống tạm qua ngày.
Nhưng tên Trương Thọ kia lại không an phận, lúc nào cũng xem thường vợ mình vì cô ấy không xinh đẹp, đã thể “chuyện kia” lại không biết tình thú.
Anh ta ở công ty taxi quen một cô gái tên Hồ Thước, cô ta là cháu gái của quản lý công ty taxi, cô ta cũng rất xinh đẹp, anh ta liền triển khai công kích tán tỉnh, rất nhanh hai người đã tiến tới quan hệ yêu đương rồi.
Lúc đó Văn Tú đang có bầu, cũng sắp sinh, Hồ Thước kia lại bắt ép Trương Thọ nhanh li hôn với Văn Tú.
Trương Thọ có chút không nguyện ý, đồ đạc trong nhà đều là do Văn Tú mua trước khi cưới, nếu li hôn thì anh ta không có phần rồi.
Thế nên anh ta lợi dùng quan hệ tìm người siêu âm cho Văn Tú, thì thấy đứa bé trong bụng là con gái, anh ta vốn trọng nam khinh nữ, căn bản không muốn có đứa bé này, nên đợi sinh ra sẽ tiêm cho đứa nhỏ một mũi thuốc độc.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương