Minh hôn âm duyên – chương 24

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 24: Báo thù rửa hận

Sau đó anh ta đối xử với Văn Tú ngọt đến tận xương, không để cô ấy làm bất cứ gì cả, nói muốn cô ấy sinh ra một bé con mập mạp đáng yêu.
Văn Tú căn bản không mảy may nghi ngờ chồng, cứ tự nhiên mà hưởng thụ, đứa bé trong bụng phát triển quá độ, bụng cô ấy ngày càng lớn.
Đến lúc chuyển dạ, anh ta lại trì hoãn không đưa Văn Tú đến bệnh viện, mãi đến lúc Văn Tú chảy rất nhiều máu, anh ta mới lái taxi chậm chạp lề rề đưa cô ấy đi bệnh viện.
Đến bệnh viện, bác sĩ nói phải tiến hành sinh mổ, nếu không đứa bé lớn như vậy sẽ rất nguy hiểm, bảo anh ta mau chóng kí tên đồng ý phẫu thuật.
Trương Thọ không muốn kí, nói gì mà sinh mổ không tốt cho đứa bé, muốn phải sinh tự nhiên.
Bác sĩ cũng thúc giục anh ta mấy lần, nhưng anh ta vẫn nhất quyết không kí, nói phải sinh thường.
Không kí thì không thể làm phẫu thuật, cứ thế kéo dài tận mấy tiếng đồng hồ, Văn Tú không giữ được, tử vong ! Mà đứa bé trong bụng cũng không giữ được, chết cả mẹ lẫn con.
Trương Thọ kia thế nhưng bắt đầu làm lớn chuyện, còn bỏ tiền ra mời một vị bác sĩ chuyên ngành, ở bệnh viện ầm ĩ một trận.
Bệnh viện vẫn giữ thái độ bình tĩnh, đưa cho anh ta một cục tiền, anh ta cầm tiền trong vui vẻ, lại càng vui vẻ thừa hưởng mọi thứ mà Văn Tú để lại.
Lúc kết hôn, bụng bầu của Hồ Thước cũng lộ rõ rồi.
Nhìn xong kí ức của nữ quỷ, tôi một bụng tràn ngập tức giận.
Cầm thú ! Đúng là một tên cầm thú.
Hắn ta lợi dụng khe hở của pháp luật mà lách luật, lợi dụng lúc phụ nữ sinh con gặp nguy hiểm, cứ thế giết vợ mình một cách hợp pháp, còn được bệnh viện đưa cho cục tiền…
Trách không được Văn Tú lại ám anh ta, loại người này, chết cũng không hết tội.
Tôi nhìn Văn Tú với cái bụng bầu to, nhíu chặt mày, nói : “Muốn trả thù không?”
Văn Tú hướng tôi gật gật đầu.
“Vậy tôi sẽ cho cô một cơ hội.” – Tôi nói : “Đi theo tôi.”
Tôi gọi xe tãi khác, trở về tiệm vòng hoa của mình, tìm trong đống sách của bà, trong đó có ghi cách nuôi quỷ như thế nào.
Tôi tỉ mỉ đọc sách, xong nhìn Văn Tú nói : “Tôi có thể giúp cô trả thù, giết tên cặn bã kia, sau đó sẽ đưa cô với con cô lên chùa để siêu độ, được chứ?”
Văn Tú lại gật gật đầu.
Tôi làm một con người giấy cao ngang Văn Tú, sau đó vẽ mặt cô ấy lên, bảo cô ấy nói cho tôi biết bát tự của cổ.
Cô ấy không thể nói chuyện, động động khẩu hình, tôi nhìn theo khẩu hình của cô ấy, viết bát tự ra giấy, cô ấy gật gật đầu.
Tôi cắn cắn ngón trỏ, dùng máu của mình viết bát tự của cô ấy lên người giấy, lại vẽ thêm một lá bùa lên trán người giấy.
Đây là lần đầu tiên tôi vẽ bùa chú, dù sao tôi cũng là sinh viên ngành mỹ thuật, cũng coi như có chút bản lĩnh, vẽ bùa giống ở trong sách của bà, vẽ giống y đúc.
Lúc vừa vẽ xong lá bùa, oán khí trên người Văn Tú mạnh mẽ tăng vọt, trực tiếp tăng lên biến thành ố quỷ.
“Báo thù xong phải trở về.” – Tôi nói : “Nếu cô không trở về mà lạm sát người vô tội, tôi sẽ đốt người giấy, lúc đó cô sẽ bị hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này.”
Văn Tú gật gật đầu, biến mất tại chỗ.
Tôi giữ người giấy, cảm thấy tôi, người giấy với Văn Tú cũng có một tia liên hệ, trước mắt cũng hiện lên một màn…
Tôi bỗng kinh ngạc, tôi thế nhưng lại có thể nhìn thấy tất cả tầm nhìn của Văn Tú.
Trong sách nói, người nuôi quỷ với quỷ sẽ tâm linh tương thông, như vậy mới có thể hoàn toàn thao túng ma quỷ.
Chỉ là, không phải ai nuôi quỷ cũng có thể tâm linh tương thông với quỷ mình nuôi, chỉ ai có thiên phú cực cao mới có thể tiến nhập trạng thái đó.
Không nghĩ tới tôi lại có thiên phú nuôi quỷ…
Tôi nhìn Văn Tú tốc độ cực nhanh xuyên qua nửa thành phố mà chạy đến nhà của Trương Thọ, nơi này là tài sản trước khi kết hôn của cô ấy, bây giờ lại biến thành nhà của Trương Thọ với tuesday kia !
Đêm khuya… Hồ Thước vẫn đang đánh mạt chược với ba cô bạn thân, đứa nhỏ mới sinh được khoảng ba tháng, cô ta hoàn toàn mặc kệ.
Đứa nhỏ mà Hồ Thước sinh cũng là con gái !
Trương Thọ cũng ở nhà, cũng mặc kệ đứa nhỏ, chỉ ở bên cạnh Hồ Thước cẩn thận bê trà rót nước.
Dù sao chú của Hồ Thước cũng là quản lý công ty taxi, anh ta vẫn còn phải dựa vào để đi đường tắt.
Đứa bé hình như đói nên khóc oa oa, Hồ Thước không kiên nhẫn gầm lên với Trương Thọ : “Mau đi xem xem, ranh con kia sao lại khóc đi.”
Trương Thọ chịu đựng tức giận từ vợ, nên lại trút giận lên người đứa nhỏ, ôm đứa nhỏ lên nhéo mạnh vào người nó, đứa nhỏ khóc càng thương tâm hơn, hắn ta lại ném đứa nhỏ lên giường, đi ra đóng cửa phòng lại.
“Không sao.” – Trương Thọ nói : “Để nó khóc cho rèn luyện sức sống.”
Tôi siết chặt người giấy trong tay, hận không thể giết chết hắn ta.
Hồ Thước lại nũng nịu nói đói, bảo hắn đi nấu cơm, anh ta đi vào bếp, lấy dao cắt rau.
Đột nhiên la lên, bóng đèn trên trán bị vỡ “paa” một tiếng.
Anh ta thấp giọng mắng một câu xui xẻo, cầm dao ra ngoài muốn thay một cái bóng đèn khác thì lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Anh ta ngẩng mặt lên, vừa nhìn thì bị doạ sợ đến nỗi dao trong tay cũng rơi xuống.
Trên bàn mạt chược, 4 người đều là Văn Tú đã chết kia.
Bọn họ vừa đánh mạt chược vừa quay đầu lại, nét mặt âm u khủng bố, lộ ra tia cười độc ác.
Trương Thọ hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên đất : “Văn Tú, chuyện không liên quan đến tôi, cô tự sinh con xong chết, không phải tôi hại chết cô.”
Trước mắt loé lên một cái, anh ta nhìn kĩ lại, làm gì có Văn Tú nào? Rõ ràng là 4 người Hồ Thước với bạn thân của cổ.
Hồ Thước nghe thấy 2 chữ “Văn Tú”, lập tức bật dậy quát ầm lên với hắn ta : “Anh nhắc đến cô ta làm gì? Nói! Có phải anh vẫn tưởng nhớ cô ta không? Nếu là còn nhớ cô ta thì mau cút xuống địa ngục mà tìm cô ta đi.”
Đèn phòng khách lập loè hai phát, trong mắt Trương Thọ, Hồ Thước lại biến thành Văn Tú, nữ quỷ khủng bố đang duỗi móng vuốt về phía anh ta.
“Aa, Văn Tú, đừng giết tôi, đừng giết tôi.” – Anh ta hét lên, Hồ Thước lúc này càng tức giận, vươn tay ra tát anh ta một cái : “Tôi nói là không nhắc đến cô ta, anh còn dám nhắc, dám nhắc này.”
“Cút ra, cút ra…” – Trương Thọ nóng lòng nhặt con dao dưới đất lên, khua loạn trước mặt, anh ta căn bản chỉ muốn đuổi Văn Tú mau cút đi, ai ngờ lại nghe được một tiếng kêu thảm thiết.
Anh ta hồi thần lại, thấy dao trong tay mình đã chém vào cổ Văn Tú, máu tươi phun ra bắn lên vách tường tạo thành bông hoa máu đỏ tươi.
“Aa——- giết người!!!” – Ba cô bạn thân của Hồ Thước lập tức đứng bật dậy chen lấn nhau chạy ra ngoài, Trương Thọ mắt đỏ ngầu, đẩy Hồ Thước ra, đuổi theo ba người kia : “Không được chạy, đứng lạii.”
Tôi lập tức ra lệnh cho Văn Tú : “Ba cô gái kia vô tội, không được để Trương Thọ giết họ.”
Văn Tú nghe xong lập tức ra tay, một cái ghế đẩu bên cạnh trượt qua, ngăn chân Trương Thọ lại, hắn ta ngã bổ nhào ra đất, ba cô gái kia nhân cơ hội chạy ra khỏi nhà.
Trương Thọ kinh hãi nhìn trong nhà toàn là máu, bị doạ đến ngất đi.
Thù của Văn Tú cũng coi như báo được rồi, nhưng cô ấy vẫn chưa muốn rời đi, ngược lại đi vào trong phòng, nhìn đứa bé đang khóc không ngừng.
Tôi vội hô lên : “Văn Tú, không được gây thương hại cho đứa bé, đứa bé vô tội.”
Văn Tú vươn tay về phía đứa nhỏ, trong lòng tôi khẩn trương, tìm bật lửa đến nói : “Văn Tú, tôi đốt người giấy nhé?”
Văn Tú ôm đứa bé lên.
Tôi “pa” một tiếng bật bật lửa lên, nhưng đột nhiên lại dừng tay lại.
Văn Tú ôm đứa bé lên, nhẹ nhàng đung đưa, hình như là đang dỗ đứa bé ngủ…
Dần dần, đứa bé cũng thật sự không khóc nữa, mắt to nhìn Văn Tú cười ngọt ngào.
Trẻ con mới sinh, thiên nhãn cũng chưa đóng, có thể nhìn thấy quỷ hồn.
Văn Tú ôm đứa bé trong ngực, lộ ra biểu cảm yêu thương, sau đó lại đặt đứa bé lại trên giường.
Tôi tắt bật lửa, trong lòng không biết có tư vị gì.
Cảnh sát rất nhanh đã có mặt, còng tay Trương Thọ lại lôi ra khỏi nhà, Văn Tú cũng rất nhanh mà trở về tiệm vòng hoa của tôi.
Tôi nói với cô ta : “Cô nhập thân vào người giấy đi, ngày mai tôi đưa cô lên chùa.”
Cô ta nhìn chằm chằm tôi, cúi người thật sâu, sau đó biến thành những mảnh nhỏ, chui vào trong người tôi.
Tôi căn bản không kịp phản ứng, chửi tục trong lòng, cả người ngã về phía sau, cái gì cũng không biết.
Lúc tôi tỉnh dậy nhìn nhìn đồng hộ thì thấy đã trôi qua tròn một ngày rồi, trong lòng tôi âm thầm căm hận, Văn Tú này lại dám lấy oán báo ơn.
Cũng không biết cô ta ở trên người tôi làm cái khỉ gì nữa.
Tôi chạy ra soi gương, cũng không bị quỷ cuốn thân, nếu mà bị quỷ nhập, thì trong mắt âm dương sẽ nhìn thấy hai linh hồn trùng nhau.
Tôi lại sờ sờ trên người, hầu như không xảy ra vấn đề gì, không chỉ vậy, tôi còn cảm thấy thị lực với thính lực càng nhạy bén hơn, khí lực cũng mạnh hơn vài phần, bàn trong nhà tôi là bàn gỗ, ngày trước muốn dịch chuyển nó cũng tổn hao kha khá sức lực, bây giờ tôi lại có thể nhẹ nhàng mà nhấc bàn lên…
Tôi nghĩ không ra, lại lật lật sách xem, lật cả buổi chiều mới thấy ghi chép của bà nói về cái này.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương