Minh hôn âm duyên – chương 25

Chương 25: Công viên ở quỷ

Một số oán quỷ có linh hồn thuần khiết, sau khi hoàn thành tâm nguyện và hoá giải oán khí, vì muốn báo đáp ân nhân sẽ dùng cái giá lớn là chấp nhận hồn phi phách tán hoá thành linh khí tiến nhập vào thân thể ân nhân của mình, giúp ân nhân cải thiện thể chất, kéo dài tuổi thọ.
Tôi ngẩn ra, hoá ra là Văn Tú muốn báo ân, vậy mà tôi lại trách nhầm cô ấy.
Tôi liếc người giấy trong tay, xé tan người giấy, nhặt mảnh giấy có ghi bát tự của cô ấy ngâm vào nước, chữ bị nước ngâm đến mờ nhạt, dần dần nhoà đi.
Đây là quy tắc của nghề chúng tôi, người giấy không dùng đến thì không được tùy tiện đốt bỏ, mà phải ngâm vào nước, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn.
Tôi nhìn sắc trời, hôm nay là ngày thứ 7 rồi, tối nay Chu Vũ Hạo sẽ trở lại.
Tâm tình tôi có chút phức tạp, bèn lôi giấy với nan tre ra, bắt đầu công việc thường ngày, dạo này tôi bận xử lý mấy việc tâm linh kia, cửa hàng không có nhận đơn hàng, buôn bán cũng tệ đi rất nhiều.
Làm được một nửa, đột nhiên điện thoại reo lên.
“Khương Lâm, là tôi, Tương Dũng đây.”
Tương Dũng là một đạo sĩ, ngày trước là hàng xóm nhà tôi, ngày thường xem bói đoán mệnh cho người khác, làm pháp sư bắt quỷ, kiếm tiền rất tốt, nhưng mà tôi biết, anh ta chỉ là một tên đạo sĩ giả, còn không cả tốt nghiệp cấp 2, một chút bản lĩnh của anh ta toàn là lừa người.
Nhưng mà, anh ta cũng thường xuyên để ý cửa hàng giúp tôi, nhất là lúc sau khi bố tôi qua đời, không có người nào tin tưởng năng lực của tôi, cảm thấy một cô gái trẻ như tôi làm sao mà biết làm người giấy chứ? Lúc đó cửa tiệm tôi một đơn hàng cũng không có, sau này có anh ta giúp đỡ, tôi mới có thể thuận lợi bắt đầu làm ăn.
“Tương Dũng à, dạo này anh đi đâu làm ăn thế?” – Tôi cười nói : “Cũng chẳng để ý cửa hàng giúp tôi buôn bán cơ.”
“Không phải bây giờ đến rồi sao?” – Anh ta lo lắng nói : “Tiệm của cô có người giấy nào sẵn không? Tối nay tôi làm một dàn cúng bái, cần dùng gấp.”
“Nếu là người khác cần thì chắc chắn là không có, nhưng quan hệ của chúng ta là gì chứ, anh cần thì chắc chắn tôi sẽ có.” – Tôi cười nói : “Đưa tôi địa chỉ, tôi mang qua cho anh.”
Chỗ kia là Đào Hoa Nguyên, là một khu đô thị cao cấp mới được xây dựng, diện tích rất lớn, để bán được giá cao, chủ nơi này liền xây một công viên trong khu đô thị.
Lúc công viên mới mở, mọi người ở đây sau khi ăn tôi xong đều thích đến đây đi dạo, kết quả một ngày nọ, phát hiện thi thể một cô gái trẻ treo cổ trên cây thông…
Người bán nhà sợ nhất là có người chết, có người chết thì sẽ truyền ra bên ngoài những tin đồn thất thiệt bị ma quỷ trêu chọc, như vậy khu đô thị này triệt để xong rồi.
Chủ khu đô thị kia liên hệ với Tương Dũng, bảo anh ta bày lễ cúng bái siêu độ cho cô gái treo cổ chết kia.
Tôi lái cái xe tải rách nát của mình đến công viên Đào Hoa Nguyên, bàn thờ đã được sắp xếp ổn thoả, hương cũng đã đốt, xung quang có vài bảo vệ đứng trông chừng. Tương Dũng khoác lên người một bộ trung san màu xanh đậm, vẻ mặt đứng đắn như người già, bên cạnh anh ta là một người đàn ông lùn mập đang cười cười, tay thì không ngừng lau mồ hôi.
Trong công viên, đột nhiên âm lạnh đến kì lạ.
Tôi cau mày, sao ở đây âm khí lại nặng như vậy? Theo lý thì ở đây là công viên, người qua lại nhiều, nhân khí dày đặc, dương khi cũng phải nồng đậm mới đúng.
Tương Dũng chào hỏi với tôi một tiếng, bảo mấy bảo vệ qua giúp tôi chuyển đồ, tôi một tay cầm nhà giấy, sải bước nhanh chóng đi qua, di chuyển rất nhẹ nhàng thoải mái.
Mấy cái nhà giấy này, đừng tưởng nó làm từ giấy nên nhẹ, thực ra cũng khá là nặng, bảo vệ thấy người tôi mỏng manh như vậy, lại có thể dễ dàng di chuyển nhà giấy kia một cách nhẹ nhàng, liền dơ ngón cái lên nói đúng là nữ hán tử.
“Khương Lâm, dạo này làm sao lại xinh đẹp như vậy?” – Tương Dũng thấp giọng nói : “Cô đi Hàn phẫu thuật hả? Bạn trai cũng không có thì đẹp như vậy làm gì a? Kiếm được khoản lớn sao?”
“Thôi thôi.” – Tôi xua xua tay : “Anh nói chuyện bình thường đi, anh kể xem làm sao có được vụ làm ăn này thế?”
Tương Dũng liếc người đàn ông trung niên bên cạnh một cái, ông ta họ Tần, chính xác là Tần giám đốc, Tương Dũng đè ép âm thanh nói nhỏ bên tai tôi : “Cô biết đấy, vài tên chủ bất động sản không thiếu nhất chính là tiền, cũng ra giá rất cao, cô nói xem, đơn hàng tốt như vậy mà tôi không nhận, không phải là bị ngu sao?”
Tôi nói nhỏ : “Anh cũng phải cẩn thận đấy, tôi thấy công viên này rất tà môn, đừng để tiền không thấy đâu mà đùn phải thứ gì không sạch sẽ.”
Tương Dũng cười nói : “Tôi sống đến lớn như này rồi, còn chưa có gặp phải chân chính thứ không sạch sẽ kia đấy. Sợ gì chứ? Tiền mới là chân lý, bộ người, nhà giấy kia của cô ngày thường cũng bán giá mấy nghìn tệ phải không? Lần này tôi giúp cô đòi giá 1 vạn, Tần giám đốc kia cũng không bao giờ mặc cả. Thế này đi, lát nữa cô ở lại giúp tôi, đến lúc đó tôi bảo ông ta tặng cô một cái hồng bao siêu dày.”
Tôi cũng không để ý hồng bao, nhưng Tương Dũng có ơn với tôi, tôi không thể mặc kệ anh ta.
Tôi gật gật đầu, Tương Dũng gọi Tần giám đốc qua, nói : “Tôi xem thời gian cũng sắp đến rồi, tôi muốn bắt đầu làm phép, các ông phong toả công viên không được cho ai vào.”
“Được.” – Tần giám đốc gật đầu nói : “Tương đại sư, nếu có việc gì cần thì anh cứ phân phó.”
Tất cả bảo vệ lui ra ngoài, Tương Dũng rút kiếm gỗ đào ra, đặt một đống bùa trên bàn, nhảy qua nhảy lại, lá bùa đột nhiên cháy bùng lên một ngọn lửa, anh ta cầm kiếm gỗ đào bắt đầu nhảy múa, lại nói, vài động tác anh ta làm trông cũng rất bắt mắt.
Tương Dũng kể qua, trước đây mẹ anh ta thường cho một người ăn xin cơm ăn, sau này người ăn xin kia muốn nhận anh ta làm đồ đệ, mẹ anh ta nhất quyết không đồng ý, anh anh ta chú tâm học hành, sau này người ăn xin kia cũng dạy anh ta 2 chiêu, nói thưởng cho anh ta bản lĩnh kiếm cơm.
Anh ta luôn rất hối hận, nếu như năm đó bái người ăn xin kia làm sư phụ, nói không chừng bây giờ đã đi khắp nơi trừ yêu diệt ma rồi.
Trong lòng tôi thầm nghĩ, ông ăn xin kia chắc chắn cũng là kẻ lừa đảo, anh mà đi theo ông ta, chắc chắn bây giờ cũng là kẻ lừa đảo.
“Ngũ lôi mãnh tương, hoả xa tướng quân, đằng thiên đảo địa, khu lôi bôn vân, đội trượng ngàn vạn, thống lĩnh thần binh, khai kì cấp triệu, bất đắc kê đình.” – Anh ta cao giọng niệm chú, kiếm gỗ đào trong tay chém vào không trung, một tiếng nổ vang lên, hai cây nến đỏ nổ như pháo tạo thành một bông hoa màu trắng.
Mấy người Tần giám đốc bên kia lộ ra biểu tình kinh ngạc, sau đó vẻ mặt đầy tôn thờ, trong lòng tôi cười thầm, nến kia nổ là bởi vì đã thêm vào photpho trắng.
“Khương Lâm, bắt đầu đốt người giấy đi.” – Tương Dũng nói.
Tôi gật đầu, lấy bật lửa ra đốt người giấy.
Lễ cúng bái diễn ra rất thuận lợi, nhưng mà không biết từ đâu đột nhiên thổi đến một trận gió lạnh, thổi mạnh đến nỗi những thứ trên bàn thờ cũng bị rung lắc.
Vài người Tần giám đốc lộ ra thần sắc sợ hãi, nhưng Tương Dũng lại đùa giỡn mấy chiêu : “Nghiệp chướng kia, mau mau thối lui.”
Tôi cảm thấy sau lưng mình lạnh toát, quay đầu lại thì thấy một bóng trắng loé lên.
Có quỷ !
Tôi nhíu chặt mày, cảm thấy có gì đó không đúng, tôi liếc qua chỗ Tần giám đốc và mấy người bảo vệ, đi qua phía Tương Dũng, hỏi : “Hôm nay có mấy bảo vệ đến?”
Tương Dũng đang làm phép, quay đầu lại nói : “6 người, lúc tôi đang làm phép thì đừng làm phiền tôi.”
“Không đúng.” – Tôi hít một ngụm khí lạnh : “Trước khi tôi đến, trên sân có tổng cộng 7 bảo vệ.”
Tương Dũng run lên, bày ra một tư thế, thấp giọng nói : “Có phải cô nhìn nhầm rồi không?”
“Tuyệt đối không nhầm.” – Tôi nói : “Lúc đó đứng cạnh bàn thờ, bên trái có 3 người, bên phải 4 người. Bởi vì hai bên không cân xứng nên tôi rất chú ý.”
Sắc mặt Tương Dũng lộ ra một tia hoảng hốt, lại đùa giỡn mấy chiêu, sau đó thu kiếm gỗ đào lại, nói với Tần giám đốc : “Lễ bái đã xong, ở đây có một ố quỷ chiếm giữ, bây giờ ố quỷ đã bị tôi thu vào trong bùa chú rồi.”
Vừa nói, anh ta vừa cầm lá bùa vàng hình vuông lên, nói : “Chuyện không thể chậm trễ, chậm trễ sẽ gây biến tướng, bây giờ tôi mang nó về siêu độ, các người ở đây dọn dẹp một chút.”
Tần giám đốc cũng không nghi ngờ gì, từ trong túi áo lấy ra hai cái hồng bao dày cộp, đưa cho chúng tôi mỗi người một cái, không ngừng nói cảm ơn.
Tương Dũng nháy nháy mắt với tôi, ý bảo tôi nhanh chóng đi theo anh ta rời khỏi chỗ này.
Tôi ngầm hiểu trong lòng, đi theo sau lưng anh ta, nhanh chóng đi ra khỏi công viên, Tần giám đốc với bảo vệ đi ra tiễn, Tương Dũng khua tay : “Không cần tiễn.”
Vừa ra ngoài được mấy bước, đột nhiên nghe thấy từ phía sau truyền đến một tiếng kêu thê thảm, hai chúng tôi kinh ngạc quay đầu, mắt tôi quét qua đám người kia một cái, buột miệng nói : “Thiếu mất một bảo vệ.”
“Không thiếu mà.” – Tương Dũng quan sát tỉ mỉ nói : “có 6 người mà.”
Trong mắt tôi nhìn thấy là 7 người, vậy trong 7 người này, chắc chắn có một người là quỷ, mà bây giờ biến mất một người, người kia là người? Hay quỷ?
Tôi tỉ mỉ quan sát lại một lượt, vẫn không phát hiện ra vấn đề gì.
Tôi có mắt âm dương, nhưng mắt âm dương cũng không phải toàn năng, hơn nữa tôi bây giờ mới chỉ mở ra âm nhãn.
Mắt âm dương có 3 cấp độ : âm nhãn, dương nhãn, thiên nhãn.
Mà mỗi cấp tăng lên lại càng lợi hại.
Tất nhiên, quỷ hồn cũng có đẳng cấp, quỷ được chia thành nhiều loại, yếu nhất là cô hồn dã quỷ, hầu như không có lực sát thương, tiếp theo là Oán quỷ, Ố quỷ, Lệ quỷ, Nhiếp Thanh quỷ, Tướng quỷ và Quỷ vương.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương