Minh hôn âm duyên – chương 26

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 26: Người treo cổ

trong sổ ghi chép của bà nội có nói, quỷ có thực lực lợi hại nhất mà bà gặp phải là Nhiếp Thanh quỷ, cái gì Tướng quỷ với Quỷ Vương, bà chỉ nghe nói chứ chưa gặp qua.

Âm nhãn của tôi hiện tại, cùng lắm chỉ nhìn thấu được sự nguỵ trang và mị hoặc của Ố quỷ.
Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát, không lẽ ở đây lại có Lệ quỷ?
Tôi kéo kéo tay áo Tương Dũng, hướng anh ta nháy nháy mắt, sắc mặt anh ta có chút tái nhợt, vội vả tăng nhanh bước chân.
Phía sau lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết, tôi bị doạ đến lông mao dựng hết cả lên, quay đầu lại, bảo vệ chỉ còn 5 người !
Tần giám đốc cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không đúng, hỏi : “Không thấy ai thế?”
“Là Long Vĩnh An, không thấy anh ta đâu.” – một bảo vệ nói.
Tần giám đốc chảy mồ hôi lạnh, chạy về phía Tương Dũng, hỏi : “Tương đại sư, quỷ thật sự bị thu phục rồi?”
Tương Dũng miệng hùm gan sứa trách mắng : “Ông không tin tôi sao?”
“Không, không dám.” – Tần giám đốc vội nói : “Chỉ là trong công viên này, có thể hay không không chỉ có một con quỷ?”
Tương Dũng giả vờ bấm bấm đốt tay, lại nói : “Không tốt, trong công viên vẫn còn một con quỷ, đã thế còn là con quỷ rất lợi hại.”
Tần giám đốc bị doạ sợ đến hai chân run rẩy : “Vậy… vậy… phải làm gì bây giờ?”
Tương Dũng nói : “Đi đến cửa công viên trước đã, đến đó tôi sẽ bày một trận pháp bắt quỷ.”
Tần giám đốc gật đầu : “Được, được.” – Ông ta lại quay lại nói với các bảo vệ ở phía sau : “Đứng gần nhau một chút, giúp nhau quan sát, đừng để lại xảy ra chuyện gì nữa.”
Mấy bảo vệ cũng bị doạ, liên tục gật đầu.
Tương Dũng đi rất nhanh, đè ép âm thanh nói : “Vừa rồi tôi nhìn thấy thứ không sạch sẽ.”
Tôi kinh ngạc : “Anh nhìn thấy gì?”
Anh ta nói : “Khoảnh khắc mà tôi quay đầu lại, nhìn thấy phía sau một trong mấy người kia vẫn còn một người nữa, người kia cùng ông ta giống nhau như đúc, nhưng chớp mắt một cái, người kia lại không thấy đâu nữa.”
“Là bảo vệ nào?” – Tôi hỏi.
“Không phải bảo vệ.” – Anh ta lau lai mồ hôi : “Là Tần giám đốc, vừa rồi tôi tuyệt đối không nhìn nhầm, thật sự nhìn thấy 2 Tần giám đốc.”
Tôi hiểu rồi, anh ta nói muốn đi ra cửa công viên, là định bụng rời đi, căn bản không có bày trận pháp gì đó.
Nhưng tôi có chút nghi ngờ, tình thế hiện tại, chúng tôi có thể thuận lợi mà rời đi sao?
Quả nhiên là như tôi dự đoán, lúc chúng tôi đi qua một khu rừng nhỏ, xa xa phía trước nhìn thấy một căn nhà.
Đó là một căn nhà ngói, giống kiểu nhà ở nông thôn mà nông dân tự xây, tôi ngừng bước, kéo kéo Tương Dũng : “Căn nhà này có vấn đề.”
Tương Dũng quay đầu qua hỏi Tần giám đốc : “Sao công viên của ông lại có căn nhà như thế này?”
Tần giám đốc sắc mặt tái nhợt : “Tôi… trong công viên của chúng tôi không có căn nhà này…”
“Căn…căn nhà này…” – Một trong mấy bảo vệ kia hai chân mềm nhũn, đột nhiên ngã ngồi trên đất, tôi vội hỏi : “Anh biết căn nhà này?”
Sắc mặt bảo vệ kia có chút trốn tránh, nhìn Tần giám đốc, Tần giám đốc lườm anh ta một cái : “Tiểu Đại, cơm có thể ăn nhưng mồm không thể nói linh tinh.”
Bảo vệ có tên là Tiểu Đại được mấy bảo vệ khác đỡ dậy, cúi đầu không nói gì, nhưng có thể nhìn ra là anh ta đang sợ hãi.
Tương Dũng chần chừ một lúc, nói : “Trước đừng để ý căn nhà nữa, chúng ta đi ra khỏi đây rồi nói.”
Nhóm chúng tôi đi dọc theo con đường nhỏ có phiến đá xanh phía trước, lúc đi qua căn nhà kia, đèn trong nhà đột nhiên sáng lên.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy trên cửa có có vài bóng người, trên đầu mỗi người đều có dây thòng lọng, có hai người đang dìu một người yếu ớt nằm bò trên đất, nhét đầu người đó vào thòng lọng.
“Aaaa——-“ – Lại là Tiểu Đại, tinh thần anh ta có vẻ như sụp đồ rồi, ôm đầu nói : “Đừng quản chuyện của tôi, là Tần giám đốc bảo tôi làm, cầu xin các người, đừng tìm tôi nữa.”
Tần giám đốc mặt như tro tàn, chạy lên đá anh ta một cước : “Tôi nhìn xem cậu bị điên rồi, không muốn sống nữa phải không? Nếu để anh Lâm biết, nhất định sẽ lột da cậu.”
Tiểu Đại bật dậy, đấm vào mặt ông ta một quyền, làm sống mũi ông ta gãy luôn, gầm lên : “Cái chuyện kia là do tôi và Long Vĩnh An làm, bây giờ Long Vĩnh An đã bị quỷ bắt đi rồi, người tiếp theo chắc chắn sẽ là tôi, tôi cũng sắp chết rồi, còn sợ anh Lâm cái chó má gì?”
Tần giám đốc bụm mặt, nói không rõ ràng: “Cậu không sợ? Mẹ cậu cũng không sợ à?”
Tiểu Đại lập tức ỉu xìu, xem ra mẹ là điểm yếu của anh ta.
Tôi nghe hiểu, bọn họ đã giết người, theo phản chiếu qua cửa sổ căn nhà quỷ dị này, người kia bị giết, xong còn bị nhét vào dây thòng lọng treo cổ…
Ầm một tiếng, cửa căn nhà này mở ra…
Người bị treo cổ bên trong, thế nhưng lại là người vừa bị bắt đi – Long Vĩnh An.
Mặt anh ta bởi vì hoảng sợ cực độ mà vặn vẹo, lưỡi bị kéo dài ra…
“Đi mau.” – Tôi kéo Tương Dũng chạy nhanh về phía cửa công viên.
Phía trước là rừng trúc, bên ngoài rừng trúc hẳn là cửa công viên rồi. Nhưng mà sau khi chúng tôi chạy ra khỏi rừng trúc, phía trước thế nhưng lại là căn nhà kia…
Quỷ đả tường !
Tương Dũng bị doạ đến phát run, miệng lẩm bẩm : “Xong rồi, xong rồi, hôm nay chúng ta chết chắc rồi.”
“Tiểu Đại đâu?” – Một bảo vệ đột nhiên hỏi.
Tôi vừa nhìn, quả nhiên Tiểu Đại vừa nãy không thấy đâu nữa.
Trên cửa sổ căn nhà ngói kia lại lần nữa hiện lên cảnh tượng treo cổ, mà lần này người bị treo cổ lại là Tiểu Đại vừa nãy biến mất.
Tần giám đốc bắt lấy cánh tay Tương Dũng : “Tương đại sư, không phải anh là đạo sĩ bắt quỷ sao? Cầu xin anh, cứu tôi với, chỉ cần anh có thể đưa tôi ra ngoài, bao nhiêu tiền cũng được. 10 vạn được không? Hay là 20 vạn?”
Tương Dũng hít một hơi thật sâu : “Con quỷ này quá mạnh, thực lực của tôi có hạn, bây giờ đối phó không lại…”
Tôi hỏi : “Công viên còn cửa ra khác không?”
Tần giám đốc gật đầu : “Có, có, còn có cửa sau nữa, ở bên cạnh phòng kinh doanh.”
Chúng tôi không dám nhìn lại căn nhà ngói kia nữa, một mạch chạy thẳng về phía cửa còn lại của công viên, không mất bao lâu, chúng tôi nhìn thấy một toà nhà lộng lẫy, chính là phòng kinh doanh của Đào Hao Nguyên.
Cửa sau công viên ở sau phòng kinh doanh, chúng tôi đi qua phòng kinh doanh, sau đó bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hai.
Cửa sau thì không thấy đâu, thế nhưng lại là căn nhà ngói vừa nãy.
Tinh thần mấy bảo vệ dường như suy sụp, đột nhiên, một người trong đó nói : “Nếu giao Tần giám đốc ra, liệu chúng ta có thể ra ngoài được không?”
Tần giám đốc lộ ra biểu tình hoảng hốt, nhìn chằm chằm bảo vệ vừa nãy, tức giận nói : “Lão Lý, anh cũng là nhân viên lâu năm của Đào Hoa điền sản chúng tôi, sao có thể nói ra lời như vậy?”
Bảo vệ gọi là Lão Lý căm hận nhìn ông ta : “Nhân viên lâu năm? Lời này mà ông cũng nói ra khỏi mồm được, tôi ở Đào Hoa điền sản làm nhiều năm như vậy, các người có tăng thêm tí lương nào cho tôi không? Đã thế cứ hai ba ngày lại tìm cớ trừ lương của tôi, ông tưởng các ông làm mấy chuyện thất đức kia không ai biết sao? Khi quy hoạch mảnh đất này, những hộ dân không chịu rời đi làm sao mà chết?”
Tần giám đốc toàn thân run rẩy, mạnh miệng nói : “Bọn họ treo cổ tự sát, liên quan gì đến chúng tôi?”
Chúng tôi nhìn ông ta chằm chằm, ông ta bị nhìn lông mao dựng hết cả lên, thịt trên mặt khẽ rung mấy cái, giống như quả bóng bị bay hơi, ủ rũ nói : “Tôi cũng chỉ là nghe theo mệnh lệnh, tôi cũng không muốn như vậy…”
Tương Dũng nói : “Chuyện này không liên quan đến tôi, Tần giám đốc, còn cửa ra khác không?”
Tần giám đốc lắc đầu : “Không có, chỉ có 2 cửa.”
Tôi như nhớ ra gì đó : “Trong phòng kinh doanh hẳn là có bản đồ địa hình toàn khu đi? Chúng ta đi tìm, tìm xem có thể tìm được đường khác không?”
Mọi người đều cảm thấy có lý, chúng tôi nhanh chóng chạy vào phòng kinh doanh, bên trong trống rỗng, lộ ra vài phần lạnh lẽo, Tần giám đốc bật đèn lên, một mô hình địa hình khổng lồ hiện ra trước mặt chúng tôi.
Đồng thời trên tường cũng treo một bức tranh toàn cảnh của Đào Hoa Nguyên.
Vài người chúng tôi nhào ra chỗ mô hình, quan sát tỉ mỉ để tìm đường ra, nhìn một lúc, Tương Ducng đột nhiên nói : “Mô hình này sao lại kì lạ như vậy?”
“Cái gì lạ?” – Tôi vội hỏi.
“Cô nhìn này, chỗ này là vị trí bể bơi, trong phong thuỷ, dương trạch xem trọng cái gọi là 24 sơn, cũng tương đương ở 24 phương vị, thầy phong thuỷ chúng tôi cũng là dựa vào nó để đoán định hung cát, 24 phương vị kia lần lượt là : Giáp, Mão, Ất, Thần, Tốn, Tị, Bính, Ngọ, Đinh, Vị, Khôn, Thân, Canh, Dậu, Tân, Tuất, Kiền, Hợi, Nhâm, Tử, Quý, Sửu, Cấn, Dần. 24 phương vị này lại ứng ngũ hành tương sinh tương khắc. Căn cứ vào nguyên lý của ngũ hành tương sinh tương khắc, nước tuyệt đối không thể hướng đến phương vị tương khắc, mà bể bơi này, nước chảy vào phương vị chữ Đinh, hướng nước chảy lại là phương vị chữ Quý, Đinh là Hoả, Quý là Thuỷ, vừa hay phạm vào cấm kị.”
Tôi đối với phong thuỷ một chút cũng không hiểu, trong đống sách bà để lại có một quyển giảng về phong thuỷ, nhưng mà tôi xem không hiểu gì cả, cho nên không xem nữa.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương