Minh hôn âm duyên – chương 27

Chương 27:  Dám động vào nữ nhân của tôi

Tương Dũng mặc dù là tên lừa đảo, nhưng để lừa cho giống thật, trước kia cũng đọc qua rất nhiều sách phong thuỷ cổ đại, vẫn là hiểu được một chút.
“Với cả chỗ này, sao lại trồng cây hoè? Đây cũng phạm vào cấm kị, sẽ mang đến tai vạ, còn ở đây nữa, sao lại xây dựng đình nghỉ mát? Đây lại phạm vào phương vị chữ Ất, sẽ làm người ta lúc nào cũng thấy mệt mỏi, hơn nữa sẽ thường xuyên gặp phải yêu ma quỷ quái, không mất mạng thì cũng gặp vạ về miệng lưỡi.
Tương Dũng kích động nói : “Sai rồi, sai hết rồi, cái công viên này xây dựng vị trí đều loạn hết cả lên, là ai thiết kế cho vậy? Đây là vì tiền mà hại người!!”
Tần giám đốc kinh ngạc mắt chữ A mồm chữ O, nói : “Đây là anh Lâm – sếp chúng tôi đích thân mời Long đại sư ở Đông Bắc đến thiết kế, sao có thế sai được?”
Tương Dũng cau mày, tôi hỏi : “Long đại sư là ai vậy?”
“Là đại sư phong thuỷ có tiếng nhất Đông Bắc.” – Tương Dũng nói.
Tôi nhún nhún vai, nói : “Sếp các ông với Long đại sư kia có thù oán với nhau đi?”
“Sao có thể chứ.” – Tần giám đốc nói : “Sếp chúng tôi vô cùng kính trọng Long đại sư.”
“Vậy thì rất kì lạ.” – Tôi ý vị thâm trường liếc ông ta một cái, mặc dù sếp ông ta với Long đại sư kia không cừu không oán, nhưng cũng có khả năng Long đại sư kia nhận tiền của kẻ thù sếp anh ta, cố ý thiết kế như vậy.
Tần giám đốc cũng nghĩ ra chi tiết này, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi từng giọt từng giọt chảy xuống.
Anh ta khẩn trương hỏi : “Hai vị đại sư, vậy bây giờ phải làm gì?”
Tương Dũng cũng rất sợ hãi, anh ta nghĩ nghĩ nói : “Nếu chúng ta có thể sống sót đến sáng mai, đợi khi trời sáng, âm khí tiêu tán, dương khí tăng lên, quỷ hồn ẩn nấp, lúc đó quỷ đả tường tự nhiên sẽ được hoá giải.”
Tôi nhìn nhìn điện thoại trong tay, 4 tiếng nữa trời mới sáng.
4 tiếng đồng hồ, không biết chúng tôi có thể trụ được không?
Mấy bảo vệ kia đóng hết tất cả cửa lại, còn di chuyển bàn và ghế chặn cửa, tôi khẽ thở dài, làm như vậy chỉ giúp bọn họ cảm thấy an toàn một chút mà thôi, mấy cái thứ này làm sao mà chặn được quỷ hồn?
“Haizz” – Tương Dũng bên cạnh thở dài một hơi : “Sớm biết ở đây thật sự có quỷ, dù có cho nhiều tiền hơn nữa thì tôi cũng không đi rồi.”
Mặc dù tôi cũng rất sợ hãi, nhưng cũng không còn cách nào khác, theo lý mà nói thì tối này Chu Vũ Hạo sẽ quay lại tìm tôi, nhưng quan trọng là anh ta phải biết tôi ở chỗ này, mà coi như anh ta biết thì cũng không chắc có thể đánh bại quỷ hồn cố thủ ở đây…
“Hay là… chúng ta giao Tần giám đốc ra đi?” – Tương Dũng giọng cực nhỏ hỏi tôi.
Tôi cười khổ : “Anh cảm thấy quỷ hồn kia tạo một cái thế cục lớn như thế này, chỉ là muốn giết 3 người thôi sao?”
Tương Dũng mặt như tro tàn, quỷ hồn kia căn bản là muốn diệt sạch bọn họ…
Vừa rồi chạy đi chạy lại lâu như vậy, mọi người đều mệt mỏi rã rời, tìm một cái so-pha, nằm tựa lên nghỉ ngơi.
Thời gian trôi qua không bao lâu, Tần giám đốc đột nhiên đi qua, vẻ mặt bối rối nói với Tương Dũng : “Tương… Tương đại sư, tôi…muốn đi tiểu…”
Nhà vệ sinh ở sâu trong phòng kinh doanh, cũng không có bật đèn, tối đen như mực tràn ngập u ám, ông ta không dám đi…
Tương Dũng tức giận, khẩu khí rất không tốt, nói : “Ông lớn đầu như vậy rồi, chẳng lẽ không vào nhà vệ sinh thì không “đi” được à? Bên kia có mấy bồn cây cảnh, tự đi ra đó mà “đi” vào bồn cây đi.”
Tần giám đốc ngày thường cũng coi như có danh vọng, bị anh ta mắng như vậy, mặt ông ta tức đỏ lên, nhưng không dám phát tác, chỉ đành kéo quần chạy ra chỗ bồn cây…
Trong phòng kinh doanh có mấy chậu cây cảnh trang trí, đều đặt ở góc tường, tôi quay mặt ra chỗ khác, một tên béo lùn đi tè, ai mà thèm nhìn chứ !!!
“Aaa——“ – Đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thất thanh, chúng tôi đều bị doạ giật hết cả mình, chỉ nhìn thấy bảo vệ được gọi là Lão Lý chỉ chỉ tay về phía nhà vệ sinh, toàn thân run rẩy : “Ở… ở kia…có người.”
Tần giám đốc kéo quần chạy qua, hoảng hốt hỏi : “Ai? Có ai?”
Lão Lý nhìn ông ta một cái, càng sợ hãi, lùi lại 2 bước, nói : “Không… không có ai, chắc tôi nhìn nhầm.”
Mọi người rất tức giận, giờ khắc này ai ai cũng rất căng thẳng, anh ta còn hô lên doạ mọi người.
Mọi người lại tự tìm chỗ nghỉ ngơi, Lão Lý thấy Tần giám đốc cũng nhắm mắt dưỡng thần, lén lút bò qua, nói : “Tương đại sư, tôi… vừa rồi tôi xác thực nhìn thấy một người.”
Tương Dũng hỏi : “Anh rốt cục nhìn thấy ai?”
“Tôi… tôi nhìn thấy Tần giám đốc.” – Anh ta sợ hãi, nói cũng lắp bắp không rõ ràng : “Tôi thấy Tần giám đốc đứng ở cửa nhà vệ sinh, nhìn về phía chúng ta, nhưng rõ ràng Tần giám đốc đang đứng chỗ bồn cây đi tiểu mà. Tương đại sư, sao lại có đến 2 Tần giám đốc?”
Tương Dũng cũng bị doạ không nhẹ, tôi can đảm hơn anh ta một chút, an ủi Lão Lý : “Đừng sợ, chúng ta nhiều người như vậy cũng thấy mà.”
Lão Lý chần chừ một chút, sau đó lại trở lại tìm một chỗ trên sopha cách xa Tần giám đốc một chút.
Tôi rất mệt, mí mắt cũng bắt đầu trùng xuống đấu tranh rồi, chợp mắt được một lúc thì đột nhiên bị Tương Dũng lay tỉnh : “Khương Lâm, cô nhìn xem.”
Tôi mở mắt ra, vừa nhìn, thấy Tần giám đốc thần thần bí bí lén lút đi về phía nhà vệ sinh.
“Chúng ta đi nhìn xem không?” – Tương Dũng do dự hỏi.
Tôi nhìn nhà vệ sinh tối đen như mực, ngồi lại chỗ này cũng không phải cách hay, ai biết được Tần giám đốc đi làm cái gì? Nếu ông ta giở trò, chúng tôi ngồi chỗ này không phải càng xui xẻo sao?”
Tôi hướng Tương Dũng gật gật đầu, không kinh động đến mấy bảo vệ khác, cẩn thận lén lút đi theo Tần giám đốc.
Nhà vệ sinh không bật đèn, Tần giám đốc đi vào nhà vệ sinh nam, tôi bắt lấy cánh tay Tương Dũng, anh ta cắn răng, kéo tôi ra sau lưng, tự mình đi trước tiến vào nhà vệ sinh nam.
Là một người đàn ông, tôi trong lòng âm thầm bật ngón cái tán thưởng.
Trong nhà vệ sinh có 3 ô vệ sinh(phòng wc có bồn cầu á), 5 bồn tiểu tiện lợi, còn có một cái gương siêu to khổng lồ.
Chúng tôi đều ngầm hiểu, không có dừng lại trước gương nhìn.
Nhà vệ sinh có đèn SOS, ánh đèn màu xanh ảm đảm, dưới tia sáng ít ỏi này, chúng tôi đi về phía cửa ô vệ sinh, phát hiện phía dưới hai ô vệ sinh ở trong cùng, đều có một đôi chân…
Đi cùng một đôi giày, mặc cùng một kiểu quần.
Tôi và Tương Dũng đều hối hận, lẽ ra không nên đi vào đây…
Hai chúng tôi xoay người chạy ra ngoài, đúng lúc này, hai cánh cửa kia đều đột nhiên mở ra, bên trong có một người béo đang đứng.
Hai người béo bộ dáng giống nhau như đúc !
Thật sự có hai Tần giám đốc !
Tương Dũng đẩy tôi một cái, sau đó cả người anh ta đột nhiên bay về phía sau, bị hút vào một trong hai ô nhà vệ sinh của Tần giám đốc.
Tôi xông đến cánh cửa, dùng lực kéo tay nắm cửa, nhưng mà cửa vẫn như cũ đóng chặt.
Tôi cảm thấy có một lực lượng rất lớn cuốn chặt lấy eo tôi, tôi kinh hô lên, cũng bay qua, sau đó cũng bị hút vào ô phòng vệ sinh còn lại của Tần giám đốc.
Sau đó, thấy Tần giám đốc cười với tôi.
Từ trước đến giờ tôi chưa nhìn thấy điệu cười nào khủng bố như vậy, kia không phải người cười, mà là thi thể cười !
Một cái dây thừng cuốn quanh cổ anh ta, anh ta nghiêng đầu, đầu lưỡi trong mồm cũng vươn dài ra.
Anh ta là Quỷ treo cổ.
Một con quỷ treo cổ – lúc chết đi đang cười….
Tôi cũng không nghĩ được nhiều như vậy, tay nắm hờ làm “Lôi Thế”, đâm vào mặt con quỷ kia, miệng quát to : “Ngũ Lôi Mãnh Tương, Khu Lôi Bôn Vân, Sắc!!”
Một tiếng sét oanh động, con quỷ kia bị sét đánh cháy đen, thậm chí rụng luôn cả lưỡi, nhưng mà, nó không giống những quỷ hồn trước đây mà tôi gặp, bị đánh cho hồn phi phách tán.
Tôi tuyệt vọng, “Lôi Thế” trong thời gian ngắn mà dùng lần thứ 2, uy lực không bao giờ mạnh bằng lần thứ nhất được, tôi nghĩ chắc là do linh khí trong người tôi bị tiêu hao quá nhiều.
Tôi thật sự hối hận, lúc đi đến đấy sao lại không mang theo đồ nghề chứ, kể cả không giết được con quỷ này thì ít nhất cũng có thể tự vệ…
Lúc này, tôi phát hiện có một cái thòng lọng từ trên trần nhà rũ xuống, vừa vặn móc vào đầu tôi, sau đó kéo một cái, tôi bị treo cổ lên…
Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, nghiêng đầu sang, vừa vặn nhìn thấy tình hình ở ô vệ sinh bên cạnh, Tương Dũng cũng bị treo cổ lên…
Cổ rất đau, đau ray rứt, không khí đi vào càng ngày càng ít, tôi sống chết giữ lấy dây thừng, trong lòng bất lực mà hô to.
Chu Vũ Hạo, cứu tôi!
Vào thời điểm tôi sắp bị dây thừng siết chết, tôi nghe thấy ầm một tiếng, cửa ô vệ sinh bị đánh bay ra, tôi nhìn thấy một thân hình cao lớn xuất hiện ở ngoài cửa.
“Dám động vào người phụ nữ của tôi, gan chó thật lớn !”
Âm thanh thật quen thuộc, tôi kích động sắp khóc hu hu luôn.
Chu Vũ Hạo, cuối cùng anh cũng đến rồi.
Tần giám đốc hình như rất tức giận, đồng thời, vô số dây thừng từ trên trần nhà rũ xuống, toàn bộ cuốn về phía Chu Vũ Hạo.
Chu Vũ Hạo đứng ở chính giữ, bất động.
Đột nhiên, trên người anh ta toả ra tầng tầng lớp lớp dòng khí màu đen, cuốn về 4 phía, tất cả dây thừng đều bị đứt tan tành.
Dây thừng cuốn quanh cổ tôi cũng nát tan, cả người tôi rơi xuống sàn nhà, dữ dội ho khan.
Chu Vũ Hạo, anh ta lại có thể lợi hại như vậy, vừa nãy thật sự không phải do hiệu ứng trên phim truyền hình chứ?
Quỷ treo cổ Tần giám đốc kia nổi điên, lao ra khỏi ô vệ sinh, tôi nhìn thấy hai Tần giám đốc giống nhau như đúc, đánh về phía Chu Vũ Hạo.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương