Minh hôn âm duyên – chương 28

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 28: Tụ âm dưỡng quỷ trận

Cũng không biết có phải do tôi đã thông suốt hay không, đột nhiên tôi phát hiện 2 Tần giám đốc kia, một là xác chết, một là quỷ hồn.
Tôi bỗng tỉnh ngộ, thảo nào chúng tôi lại nhìn thấy hai Tần giám đốc, hoá ra thi thể với linh hồn bị phân chia ra.
Tôi nghĩ đến một khả năng rất là khủng bố, hôm nay trước lúc Tần giám đốc đến đây đã bị quỷ treo cổ giết rồi, bị chết lúc đang đi vệ sinh, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà linh hồn ông ta không biết là bản thân đã chết, còn lo lắng chuyện lập đàn cúng bái mà chạy đi tìm Tương Dũng.
Quỷ vừa mới chết, ba hồn bảy vía vẫn chưa ổn định, lúc trước Tương Dũng có thể nhìn thấy một Tần giám đốc sau lưng Tần giám đốc nữa, thực ra đó là một trong ba hồn của ông ta.
Lúc đó hồn vía Tần giám đốc nhận thấy một chút khiếp sợ, một hồn phách từ quỷ thể bị bắn ra ngoài, sau đó lập tức lại bị hút vào trong.
Mãi đến vừa rồi, ông ta cuối cùng cũng nhận thức được việc mình đã chết, thế nên quay vào nhà vệ sinh tìm lại thi thể của mình.
Là thứ gì đã khiến ông ta nhận thức được mình đã chết?
Đúng rồi, đi tiểu!
Quỷ hồn đều sẽ không đi tiểu, ông ta chắc chắn là lúc đi tiểu lại phát hiện mình “đi” không ra, mới nhận thức được là mình đã chết.
Đột nhiên, tôi phát hiện có thứ gì đó lăn đến trước mặt tôi, tôi vừa nhìn, phát hiện là đầu của Tần giám đốc…
Chu Vũ Hạo thế nhưng lại vặn đầu ông ta xuống….!
“Ông ta hồn phi phách tán rồi.” – Chu Vũ Hạo đi qua, đỡ tôi dậy : “Em đúng là không để anh bớt lo được. Anh mà đến muộn một bước, mạng nhỏ của em chính là vứt lại chỗ này rồi.”
Tôi bĩu môi : “Như thế không phải càng hợp ý anh à?”
Mặt anh ta trầm xuống : “Cái anh muốn là em sống sờ sờ ra, chứ cần một cái xác chết của em làm gì?”
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, ít ra anh ta cũng không muốn giết tôi.
“Chúng ta mau đi thôi.” – Chu Vũ Hạo nói : “Chỗ này rất tà môn.”
Tôi kì lạ hỏi : “Ngay cả anh cũng không ứng phó được à?”
Chu Vũ Hạo nghiêm túc nói: “Có người ở đây thiết lập Tụ âm dưỡng quỷ trận, trận pháp này tụ tập âm khi nuôi quỷ, những người chết ở chỗ này đều biến thành ố quỷ đi hại người, chỗ này âm khí quá nặng, đã hình thành chướng khí rồi, mắt âm dương của em không nhìn ra được Tần giám đốc là quỷ do bị chướng khí che mắt.”
Tôi vội hỏi : “Vậy chúng ta phải làm sao?”
“Theo sát anh.” – Anh ta nói.
Tôi do dự một chút, tiến lên phía trước túm lấy góc áo anh ta, mặt anh ta có chút tê liệt, lại lộ ra vài phần ý cười.
Tôi đột nhiên nhớ ra, Tương Dũng vẫn ở trong này, vội vàng chạy vào nâng anh ta dậy.
Sắc mặt Chu Vũ Hạo lại trầm xuống : “Em quan tâm anh ta quá nhỉ!!!”
“Anh ta là người có ơn với em, cũng là bạn em, tất nhiên phải quan tâm anh ta rồi.” – Tôi nói : “Anh đừng có ghen vớ vẩn được không?”
“Anh mà ghen?” – không biết có phải do vấn đề anh sáng hay không, tôi phát hiện mặt anh ta xuất hiện một vầng đỏ ửng đáng ngờ : “Em mà dám cắm sừng anh, anh đường đường là Chu Thiếu biết vứt mặt mũi đi đâu?”
Tương Dũng nhìn nhìn anh ta, nói với tôi : “Khương Lâm, đây là bạn trai cô à?”
Chu Vũ Hạo đã hiện thân nên Tương Dũng có thể nhìn thấy anh ta.
Tôi định nói không phải, nhưng nhìn sắc mặt của Chu Vũ Hạo, tôi chỉ đành gật đầu…
“Thật lợi hại, Khương Lâm. Tôi còn tưởng cô không có ai thèm rồi thành bà cô già cơ. Không nghĩ đến cô lại âm thầm tìm được anh bạn trai lợi hại như vậy.” – Anh ta lộ ra nét cười nịnh nọt : “Đây là Chu tiên sinh sao? Hân hạnh hân hạnh.”
Chu Vũ Hạo gật gật đầu, từ trong người lấy ra hai lá bùa màu vàng : “Đừng để lỡ thời gian nữa, hai người đeo cái này lên, đi mau.”
Chúng tôi đi theo sau Chu Vũ Hạo ra khỏi nhà vệ sinh, lúc đi qua phòng khách phòng kinh doanh, nhìn thấy mấy bảo vệ kia nằm bất động trên sopha, tất cả đều mở to mắt nhìn chằm chằm trần nhà.”
“Bọn họ đây là…?”
Chu Vũ Hạo không thèm liếc bọn họ lấy một cái : “Bọn họ bị chướng khí xâm nhập, rơi vào trạng thái bóng đè. Hồn phách cũng bị lây nhiễm chướng khí, cứu không được. Lá bùa anh đưa cho em phải giữ thật tốt, nếu không em cũng sẽ giống bọn họ.”
Tôi gật gật đầu, dán lá bùa thật chặt lên người.
Ra khỏi phòng kinh doanh, khí trời bên ngoài càng thêm phần u ám, ánh trăng cũng không nhìn thấy, toàn bộ bị mây mù che lấp, khắp nơi toàn là mùi tử khí.
Phía trước là căn nhà ngói quái dị kia, Tương Dũng thấp giọng nói : “Tôi nghe qua chuyện của Đào Hoa Nguyên, lúc mà quy hoạch chỗ này, có vài hộ gia đình nói không muốn chuyển đi, sau đó mấy hộ gia đình kia không hiểu sao lại tự sát, rất nhiều người cảm thấy có vấn đề, nhưng anh Lâm kia ở thành phố này bối cảnh rất lớn, thế nên không có bất kì ai dám làm sáng tỏ chuyện này.
Xem ra, căn nhà này là của hộ gia đình không chịu chuyển đi kia.
Lúc này, cửa và cửa sổ căn nhà ngói đột nhiên mở ra, bên trong có hai cái xác treo cổ của Long Vĩnh An và Tiểu Đại, mà dưới cây hoè bên cạnh, là thi thể một cô gái trẻ treo cổ, chắc là người tự sát lúc trước.
Tôi nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, quay đầu lại, là 4 bảo vệ từ phòng kinh doanh thần sắc trống rỗng đi đến.
Tôi nhớ vừa rồi Chu Vũ Hạo nói, người chết trong Tụ âm dưỡng quỷ trận đều sẽ trở thành ố quỷ.
Ba cái xác treo cổ kia đột nhiên xoay người, nhìn chằm chằm vào chúng tôi, trên mặt họ đều cười quái dị.
Tôi bám sát lấy người Chu Vũ Hạo, nói : “Nhiều ố quỷ như vậy, anh có thể ứng phó không?”
Chu Vũ Hạo cười lạnh : “Vài ố quỷ thôi mà, nhưng anh cũng lười giết bọn họ, anh ngại bẩn tay.”
Anh ta đột nhiên lườm tôi một cái : “Hơn nữa tôi nay vẫn còn dư hai, ba tiếng đồng hồ, anh còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.”
“Chuyện gì vậy?”
Anh ta sáp lại, kề môi lên tai tôi nói : “Em đoán xem?”
Mặt tôi đỏ bừng : “Có nhầm không vậy, giờ khắc này mà anh còn nghĩ cái “chuyện kia”.”
Chu Vũ Hạo cười cười, chỉ chỉ về phía căn nhà ngói : “Căn nhà ngói này là mắt trận của Tụ âm dưỡng quỷ trận, chỉ cần phá vỡ mắt trận thì trận pháp này cũng bị đánh vỡ, âm khí tích tụ lại chỗ này cũng sẽ tự động tiêu tán, ố quỷ cũng không phải ố quỷ nữa, chỉ là âm khí chỗ này tạm giời làm bọn họ tăng thực lực lên ố quỷ thôi, phá vỡ trận pháp, mặt trời ló ra, bọn họ tất cả đều sẽ hồn phi phách tán.”
Tương Dũng vội nịnh nọt : “Cao nhân, không hổ là cao nhân, Chu đại sư, anh nói xem làm sao để phá trận? Phàm là có chỗ nào cần dùng đến tôi, tôi tuyệt không chối từ.”
“Phía dưới mắt trận chôn một vật.” – Chu Vũ Hạo nhướng mày : “Đã nói vậy thì anh đào cái đồ kia ra đi.”
Tương Dũng sắc mặt khẽ thay đổi một chút, ngại ngùng nói : “Chu đại sư, không phải tôi nhát gan, nhưng tôi tài sơ học thiển, không đối phó được hai con quỷ treo cổ kia, tôi bị quỷ giết là chuyện nhỏ, chậm trễ “chuyện kia” của anh mới là chuyện lớn.”
Tôi cắn răng : “Tôi đi !!!”
Chu Vũ Hạo cười cười : “Được, đi thôi, anh theo sát em.”
Tương Dũng nghe Chu Vũ Hạo nói muốn để anh ta ở ngoài một mình, vội nói : “Cô gái chân yếu tay mềm như Tiểu Lâm còn dám đi, một thanh niên trai tráng như tôi có gì mà không dám chứ? Tôi cũng đi cùng!”
Chu Vũ Hạo căn bản mặc kệ anh ta.
Bốn bảo vệ kia đã bao vây xung quanh, trên người bọn họ nồng đậm mùi tử khí, mắt cũng không có tròng đen, động tác nhanh nhẹn bổ nhào về phía chúng tôi.
Chu Vũ Hạo đá bay một cước : “Cẩn thận, đừng để hít phải tử khí mà bọn họ ói ra.”
Trong miệng 4 bảo vệ, quả nhiên toả ra một tầng khí màu đen, mấy bảo vệ này chưa chết hẳn, nhưng cũng sắp chết rồi.
Trong miệng người sắp chết đều có một hơi thở, đây là hơi thở cuối cùng, trộn lẫn với tử khí, người sống một khi hít phải sẽ bị tổn thương đến cơ thể, nhẹ thì bệnh một trận, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.
Ngày trước tôi có thấy qua ở Tieba (một MXH ở TQ), có người nói lúc ông anh ta chết, miệng khẽ nhấp, anh ta tưởng ông mình có di ngôn gì nên ghé sát lại nghe, kết quả ông anh ta tắt thở.
Anh ta không cẩn thận hít phải hơi thở cuối cùng của ông mình, lúc đó cảm thấy không thoải mái, sau này bị viêm phổi mãn tính, từ đó đến giờ lúc nào cũng ốm đau bệnh tật.
Linh hồn của mấy bảo vệ kia bị chướng khi lây nhiễm, hơi thở cuối cùng kia tử khí càng nồng đậm, một khi hít phải, không chết cũng mất nửa cái mạng.
Tương Dũng đột nhiên haha cười hai tiếng : “Tôi đã sớm chuẩn bị rồi.”
Nói xong từ trong túi lấy ra mấy cái mặt nạ phòng độc đơn giản, đưa cho chúng tôi mỗi người một cái, chỉ là biểu tình của Chu Vũ Hạo như là nói “tôi không cần dùng.”
“Sao anh lại mang theo cái này thế?” – Tôi kì quái hỏi.
“Tôi từ thủ đô Bắc Kinh trở về, cô biết đấy, không khí ở đó ô nhiễm nghiêm trọng, thế nên lúc nào tôi cũng mang theo mấy cái trên người, may là không bị rơi mất.”
Tôi có chút hoài nghi, cái thứ này có thể phòng được tử khí à?
“Yên tâm đi, không khí bên kia ô nhiễm nghiêm trọng như vậy còn phòng được, một tia chướng khí nho nhỏ còn không phòng nổi sao?” – Tương Dũng đeo mặt nạ lên, tránh thoát khỏi một bảo vệ đang nhào qua, hướng bảo vệ kia đá một cái.
Tương Dũng mặc dù võ công không ổn, nhưng anh ta từ nhỏ cũng ở ngoài đường đánh nhau suốt ngày, cũng học được vài chiêu, đã thế còn cực kì hung ác, toàn hướng đến “ngã ba” mà đá….

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương