Minh hôn âm duyên – chương 29

Chương 29: Chu Vũ Hạo bị thương

Tôi thấy Chu Vũ Hạo không nói chuyện, cũng đeo mặt nạ lên, đúng lúc một tên bảo vệ bổ nhào qua, tôi phản ứng không kịp, vội tát anh ta một cái, thế mà anh ta lại ngã lăn ra đất, rụng vài cái răng…
Chu Vũ Hạo có chút ngoài ý muốn liếc tôi một cái, sau đó dẫn chúng tôi đi về phía căn nhà ngói kia.
Đột nhiên, tôi cảm thấy có vật gì đó vấp vào chân tôi một chút, cúi đầu vừa nhìn, lại là hai cái tay trắng bệch nhợt nhạt vươn từ dưới đất lên, sống chết tóm lấy chân tôi.
Trên mặt đất, đột nhiên có vô số cánh tay vươn ra, Tương Dũng cũng bị mấy cánh tay giữ lấy chân, hét lớn : ” Tiểu Lâm, cứu tôi, cứu tôi với.”
Tôi quay đầu qua, thấy hai chân anh ta bị mấy cánh tay kéo lún vào trong đất, dưới tình thế cấp bách, tôi nắm chụm tay lần nữa dùng “Lôi Thế”.
Uy lực lần này tất nhiên không bằng lần trước, tiếng sét nhỏ đi rất nhiều, nhưng mấy cánh tay kia cũng không khó đối phó, sét đánh khiến mấy cái tay cháy đen xì.
Tôi tiến lên kéo tay anh ta, dùng lực kéo một cái, hai chân anh ta đang bị lún trong mặt đất bị tôi kéo ra ngoài, anh ta hướng tôi bật ngón cái : “Lợi hại, đúng là một nữ hán tử.”
Cũng may đây là đất bùn, tôi trong lòng thầm nghĩ, lỡ đây mà là nền xi măng thì hai chân Tương Dũng coi như phế rồi.
“Bắt lấy.”
Một cành cây đột nhiên bay qua, tôi vội vàng tiếp lấy, phát hiện thì ra là một cành đào.
Nói ra cũng lạ, chỗ này là công viên Đào Hoa Nguyên, nhưng tôi nhìn thì chả có được mấy cây đào, mà khắp nơi trồng toàn cây mai…
Cây mận, bởi vì chữ mai (梅) đồng âm với chữ xui xẻo (霉), nên rất ít người trồng mai trong sân nhà mình.
Có lẽ, những cây mai này cũng là một phần của Tụ âm dưỡng quỷ trận.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Chu Vũ Hạo, thấy tay trái anh ta có một vết màu đen, tôi có chút đau lòng, gỗ đào là thứ khắc chế quỷ hồn, anh ta lại vì tôi mà bẻ cành đào….
“Đừng lo lắng.” – Chu Vũ Hạo ngữ khí không tốt, chân dẫm đạp lên mấy cánh tay quỷ tái nhợt kia : “Dùng cành đào đánh mấy cái tay kia.”
Tôi ngay cả lá đào cũng không ngắt bỏ, trực tiếp dùng cành đào đánh xuống mấy cái tay quỷ kia, đánh một cái có thể đánh tản mấy cái.
Tương Dũng gấp gáp đứng sau lưng tôi, đánh liên tục khoảng 10 phút, chúng tôi mới đến được trước căn nhà ngói kia.
Căn nhà ngói này là của hộ gia đình không chịu chuyển đi kia, đồ đạc bày biện bên trong so với trước khi bị dỡ bỏ vẫn thế, nhưng có thể nhìn ra người này rất nghèo, có thể nói là vườn không nhà trống, chỉ có đúng một cái giường với một cái bàn bị gãy một chân, với vài cái ghế dài.
Tiểu Đại với Long Vĩnh An bị treo lên trần nhà, khuôn mặt vặn vẹo đối diện với chúng tôi, nhìn theo hướng chúng tôi di chuyển.
Chu Vũ Hạo đột nhiên nâng tay, ngăn chúng tôi bước về phía trước, mắt nhìn bốn phía, đột nhiên sắc mặt thay đổi, nói : “Không ổn, trong này còn thiết lập một Huyết trận.”
Vừa nói xong, hai thi thể treo cổ kia đột nhiên phát nổ, bạo phát thành một bông hoa máu, máu tươi tung toé khắp mặt đất.
Phần tay chân bị cụt chảy ra rất nhiều máu, tôi chưa bao giờ thấy ai có nhiều máu như vậy, máu chảy về phía ba người chúng tôi đứng.
“Không được để dính máu này lên người.” – Chu Vũ Hạo quát to, một chân đạp lật cái bàn, nói với tôi : “Từ chỗ này đào xuống, nhất định phải đào được cái thứ kia ra.”
Anh ta đứng bên cạnh chúng tôi, máu từ bốn phương tám hướng chảy về phía này đều bị ngăn cách vài bước chân, Chu Vũ Hạo lộ ra vài phần thống khổ, trên cánh tay và mặt bắt đầu xuất hiện những vết bỏng đỏ.
”Chu Vũ Hạo, anh đây là…?” – Tôi lo lắng hỏi.
“Máu này sẽ thiêu đốt quỷ thể.” – Anh ta cao giọng nói: “Anh chống đỡ không được bao lâu, nhanh, nhanh đào đi!”
Tôi nhìn nhìn sàn bê tông, hỏi : “Đào bằng cái gì?”
“Dùng gỗ đào đào.”
Tôi nhìn nhìn cành đào trong tay, cái này đào được bê tông hả?
Thôi kệ!
Tôi cầm cành đào hung hăng cắm xuống đất, kì quái là, sàn nhà bê tông lại cứ như đậu phộng, bị tôi đào ra rồi… tôi trong lòng như mở cửa, bắt đầu tăng tốc mà đào, dùng lực đào xuống.
Không đến 3 phút, mặt đất bị tôi đào ra một cái hố lớn.
“Tiếp tục.” – Chu Vũ Hạo nói, vết bỏng trên người ngày càng nghiêm trọng : “Vẫn chưa đủ sâu.”
Không biết tại sao, mũi tôi có chút bị chua xót, mắt cũng hơi đau, nhất định là do chướng khí gây ra !
Tôi liều mạng mà đào xuống, đến khi đào ra một cái hố sâu, tôi nhảy xuống nói : “Dưới này có thứ gì đó.”
Tôi phủi đất ra, bên trong thế nhưng lại là một cỗ thi thể !
Ban đầu tôi nghĩ là của người không chịu chuyển đi bị treo cổ chết kia, không nghĩ đến lại là một cỗ thi thể nữ.
Thi thể cô gái này không bị thối rữa, trên người không mặc quần áo, cơ thể trần truồng toàn là những vết bầm xanh tím, mà phía dưới của cô ta, lại như đống bùn nhão…
Tôi cảm thấy buồn nôn, suýt chút nữa thì nôn ra.
Bên cạnh nữ thi có một cái hộp, chỗ đặt cái hộp cao hơn bề mặt nữ thi kia một chút, chắc là sau này mới chôn vào.
Tôi mở hộp ra, bên trong toàn là sợi vải trắng, bên trên có nhiễm vết máu, còn có mùi rất khó chịu.
Đây chắc chắn là máu kinh !!!
“Chu Vũ Hạo, đào được cái thứ kia rồi, sau đó phải làm gì?” – Tôi hỏi.
Tay Chu Vũ Hạo bị thương nghiêm trọng đến nỗi lộ ra ca xương trắng, đau đến nỗi mặt mũi cũng vặn vẹo : “Này cũng phải hỏi sao? Tất nhiên là đốt đi rồi, mấy sợi vải kia phải đốt bỏ hết.”
“Tôi có bật lửa.” – Tương Dũng nói.
Tôi lấy bật lửa đốt một sợi vải, sau đó ném vào trong cái hộp, nhưng không được bao lâu thì lửa bị dập tắt, Tương Dũng lại từ trong túi áo lấy ra một chai rượu Vodka nhỏ, đổ lên cái hộp sau đó lại châm lửa.
“Hừng” lên một tiếng, cái hộp bị ngọn lửa bao trùm, trong lúc ngọn lửa đang bùng cháy hừng hực, tôi nghe thấy tiếng hét của một cô gái, tiếng hét kia rất quái dị, giống như âm thanh lúc cô gái đang bị cưỡng bức, làm người ta dựng hết cả lông mao.
Mà máu có thể đốt cháy quỷ thể kia cũng bắt đầu thối lui, sau đó bị hút vào bên trong căn nhà ngói, mãi cho đến khi sợi vải nhiễm máu kia bị đốt thành tro, bốn phía bắt đầu rung chuyển kịch liệt.
Kịch liệt chấn động, căn nhà ngói bắt đầu sụp đổ, tôi lo lắng nhìn Chu Vũ Hạo, thân thể anh ta bắt đầu không rõ ràng rồi.
“Đi mau.” – Tôi chạy lại đỡ anh ta, anh ta đột nhiên ôm chặt lấy tôi : “Đừng sợ, không có chuyện gì.”
Câu này của Chu Vũ Hạo nói đến hữu khí vô lực, nhưng lại mang đến cho tôi dũng cảm và lực lượng vô tận.
Tương Dung sáp lại gần chúng tôi, anh ta có thể nhìn ra Chu Vũ Hạo rất lợi hại, bây giờ chỉ có thể tin tưởng vào Chu Vũ Hạo, nếu như bây giờ chạy loạn, ngược lại bản thân sẽ xảy ra chuyện.
Căn nhà bị thiêu cháy, mái nhà sập xuống, tôi nghiến chặt răng, bất động.
Nhưng mà, tôi cũng không bị cái gì rơi vào, mở mắt ra, làm gì có căn nhà ngói nào? Tôi đứng trong một cái đình nghỉ mát, mà nền đất bị sụt xuống, lộ ra thi thể nữ vừa rồi.
Mắt trận bị phá vỡ, tất cả cảnh vật trong công viên đều trở lại bình thường, trời cũng sáng rồi, mặt trời lên mang theo những tia nắng xua tan âm khí trong công viên.
Nhưng âm khi ở đây quá nồng đậm, nếu mà mặc kệ tự nhiên thì chắc dăm ba tháng cũng chưa tiêu tán hết âm khí.
“Đi, về nhà.” – Chu Vũ Hạo nói nhỏ bên tai tôi, sau đó biến mất.
Tôi sờ sờ túi áo, anh ta đã chui vào tấm thẻ gỗ đào ghi tên mình rồi.
Khương Dũng lộ ra nét mặt khiếp sợ : “Tiểu Lâm, Chu…Chu đại sư đâu?”
Sắc mặt tôi đổi thành nghiêm túc, nói với anh ta : “Tương Dũng, tất cả chuyện xảy ra hôm nay anh phải giữ kín, nhất là chuyện về Chu Vũ Hạo, thân phận của anh ấy không đơn giản, nếu ở bên ngoài xuất hiện mấy tin đồn thất thiệt sẽ xảy ra chuyện lớn.”
Trống vang không cần rùi nặng, Tương Dũng nghe xong tự nhiên hiểu sự lợi hại bên trong chuyện này.
“Cô yên tâm, miệng tôi nửa chữ cũng không nói ra.” – Tương Dũng đặt tay lên ngực cam kết nói.
Tôi hình như nhớ ra gì đó, lại nghiêm túc nhìn chằm chằm anh ta, nói: “Chuyện này rất không đơn giãn, chúng ta bị cuốn vào bên trong, không biết chừng sau này sẽ có người tìm đến trả thù, anh mau thu dọn một chút, lập tức rời khỏi Sơn Thành ra vùng khác trốn đi.”
Tương Dũng gật gật đầu : “Còn cô thì sao?”
Tôi sờ sờ thẻ gỗ đào : “Anh yên tâm, tôi sẽ không xảy ra chuyện.”
Tôi nhanh chóng rời khỏi Đào Hoa Nguyên, trở về tiệm vòng hoa, Chu Vũ Hạo lần nữa hiện thân, vết bỏng trên người đã biến mất không thấy đâu, nhưng nhìn anh ta có vẻ rất yếu ớt.
“Anh không sao chứ?” – Tôi đỡ anh ta ngồi xuống: “Em đi chuẩn bị ít đồ, chữa thương cho anh.”
Trong sách của bà có ghi rất nhiều phương thức để điều trị thương thế cho quỷ hồn.
“Không cần phiền phức như vậy.” – Anh ta kéo tôi lại : “Có em là được rồi.”
“Gì cơ?”
Anh ta đột nhiên nhào qua khiến tôi ngã lăn ra đất, mặt đỏ bừng : “Anh đã thành thế này rồi còn nghĩ đến cái chuyện kia…”
“Làm chuyện kia mới có thể chữa bệnh, mã bệnh cũng chữa rất nhanh khỏi.” – Anh ta không cho tôi kịp vùng vẫy, xé nát quần áo trên người tôi.
Trong lòng tôi thầm mắng một câu, tiện thể hỏi thăm tổ tông 18 đời nhà anh ta!!!

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương