Minh hôn âm duyên – chương 30

Chương 30 : Không bằng cầm thú.

Tóm lại, cuối cùng vẫn là anh ta thắng, đợi anh ta ăn no uống đủ, sau đó tôi kéo thân thể mệt mỏi dậy đi nấu cơm. Trong tủ lạnh căn bản là chả còn gì ăn, tôi đành phải đi đến cửa hàng tiện lợi nhỏ ở cuối
đường mua hai hộp mì ăn liền, lấp tạm dạ dày. “Sau này đừng có ăn mấy cái này nữa” – Chu Vũ Hạo nằm trên giường nói : “Không tốt cho sức khoẻ.” “Chỉ có cái này thôi, anh có ăn không?” – Tôi
đưa bát mì đến trước mặt anh ta, anh ta do dự một chút, cuối cùng vẫn ăn.  “Chuyện ở Đào Hoa Nguyên kia rốt cục là sao
vậy?” – tôi hỏi : “Cái hộp có sợi vải trắng nhiễm máu kia là để làm gì thế?”
“Sơi vải nhiễm máu kia, là oán khí của 100 cô gái bị cưỡng bức” – Anh ta nói : “Người thiết lập trận pháp này rất lợi hại, trong mắt trận còn chôn thi thể của một cô gái bị cưỡng bức đến chết, oán khí của bọn họ có thể xông lên tận trời xanh, đủ để hình thành huyết trận, cái thứ máu kia có thể thiêu đốt linh hồn, bất kể là người sống hay chết, dính phải đều bị thiêucháy.” Tôi hít một hơi lạnh : “Nếu người sống bị thiêu đốt linh hồn thì sẽ thế nào?” “Sẽ đau, rốt đau, vô cùng đau.” – Anh ta nói : “Nếu linh hồn của người sống bị thiêu đốt đến hồn phi phách tán, tất nhiên cũng sẽ chết. Tôi tưởng tượng lại hình ảnh kia một chút, toàn thân đều lạnh toát, cau mày : “Long đại sư ở Đông Bắc kia với người khai phá Đào Hoa Nguyên có cừu hận gì thế? Sao ông ta lại thiết lập trận pháp âm độc như vậy?”
“Anh để chú Trịnh điều tra rồi.” – Anh ta nói : “Chắc là cũng sắp có kết quả rồi.” Lời vừa nói xong, chuông cửa vang lên, tôi đi ra mở cửa, bên ngoài là một chiếc xe
Maserati… Chú Trịnh đi vào, cung kính lễ độ đưa cho Chu Vũ Hạo một tấm da bò thật dày : “Thiếu gia, đây là thứ cậu cần.” Chu Vũ Hạo gật đầu : “Được rồi, lui xuống đi.” Chú Trịnh lại khom người kính cẩn một cái, lái xe rời
đi. Trong tấm da bò kia là một tập hồ sơ dày, còn có một cái USB. Anh Lâm – Người khai phá Đào Hoa Nguyên, tên thật là Lâm Huyền, ngày trước làm việc trong thế giới ngầm, sau này tẩy trắng, nhưng thực tế vẫn bí mật giở thủ đoạn ác liệt. Người này, háo sắc vô cùng, tập hồ sơ này đều làthông tin của những cô gái trẻ bị anh ta “chơi” qua.. Mà anh ta cũng rất biến thái, những cô gái này, bât kể là tự nguyện hay bị cưỡng bức, sau cùng cũng bị anh ta hành hạ đến người không ra người… Chu Vũ Hạo cắm USB vào laptop, vừa mở ra, toàn bộ đều là video AV, nam chính tất nhiên lù anh Lâm, nữ chính thì cứ mỗi video là một người khác nhau,
nhưng nhìn thì toàn là những cô bé mới đang học cấp 2… Bọn họ khóc lóc cầu xin anh ta, là quỳ trên mặt đất khúm núm cầu xin, nhưng anh ta vẫn làm thinh không chút động lòng. Tôi xem được một chút thì không thể xem tiếp được
nữa, âm thanh cô gái thê thảm cầu xin làm tôi lạnh toát cỏ người. “Mau X bỏ đi” – Tôi nói với Chu Vũ Hạo : “Tên Lâm
Huyền này đúng là cầm thú, em phải mang mấy video này đi báo cảnh sát.” “Vô ích thôi.” – Chu Vũ Hạo cười cười : “Đừng phí công vô ích.”
Tôi ngẩn ra… “Loại người giống như Lâm Huyền, mạng lưới quan
hệ rất lớn, lại rắc rối phức tạp, nếu không cũng không thể bò lên đến địa vị hôm nay được.” – Anh ta cầm một phần tập hồ sơ : “Hắn ta ở Sơn Thành,
cũng chính là cường hào ác bá, người muốn tiêu diệt hắn ta cũng không ít, nhưng cũng không thể làm anh ta chấn động.” Tôi không phục: “Chẳng lẽ cứ để hắn ta hung hăng càn quấy như vậy sao? Sau này không biết sẽ có thêm bao nhiêu cô gái bị hắn ta cưỡng bức nữa.”
“Yên tâm, hắn làm nhiều việc ác, tự nhiên sẽ có người đến thu phục, em xem, Long đại sư không phải là ra tay rồi sao?”
Tôi hừ một tiếng : “Long đại sư ra tay, chẳng qua cũng chỉ phá huỷ một trong những tài sản khổng lồ của hắn, lại còn kéo thêm vài mạng người vô tội
nữa” “Vô tội? Những người trong chuyện tình lần này thật ra chẳng có ai là vô tội cả” – Chu Vũ Hạo vứt cho tôi một tập văn kiện : “Nếu mà vô tội, chỉ miễn cưỡng có thể nói, chỉ có em với tên Tương Dũng kia
là vô tội thôi.” Tôi xem tập văn kiện kia, bên trong nói, cô gái mà bị cưỡng hiếp đến chết, xong bị chôn ở mắt trận kia,
chính là con gái của hộ gia đình không chịu chuyển đi kia, cô bé đang học cấp 3, sau khi Lâm Huyền giết bố mẹ cô bé, cũng không bỏ qua cho cổ. Mà cô gói treo cổ tự sát ở công viên Đào Hoa
Nguyên kia, cùng với cô bé này là bạn cùng lớp, cô ta nhận tiền của Lâm Huyền, lừa cô bé kia ra ngoài rồi giao cho Lâm Huyền.
Mà bảo vệ trong công ty của Lâm Huyền, đều là những người có tiền án tiền sự, chẳng có tên nào là tay không làm qua chuyện ác cả.
Tôi đóng tập văn kiện lại : “Chẳng lẽ chúng ta không làm gì sao? Cứ như vậy mà bỏ qua?” Chu Vũ Hạo cười cười: “Ai nói là cứ như vậy bỏ qua? Em xem tin tức hôm ngay của Sơn Thành đi”Tôi lên web tin tức của Sơn Thành, tin hot đứng đầu là án mạng của công viên Đào Hoa Nguyên.
Trong một đêm, Đào Hoa điền sản có 7 nhân viên trong công ty treo cổ tự sát, mà đình nghỉ mát trong công viên cũng bị sụt lún, lộ ra một tử thi là nữ, cảnh sát đã vào cuộc điều tra. Trên báo ghi rất rõ ràng thân phận của nữ tử thi kia,bố cô bé là chủ hộ gia đình không chịu chuyển đilúc chỗ đó quy hoạch, mà cô bé từ đó đến giờ cũngmất tích mấy năm nay. Trên báo cũng không có đưa ra kết luận rõ ràng,
nhưng ai có mắt thì đều hiểu rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Trên tất cỏ các web và diễn đàn có tiếng trong thành phố đều bàn tán về chuyện này, admin có xoá như thế nào cũng không nhanh bằng tốc độ truyền
đi của cộng đồng mạng. Bởi vì những tin tức tiêu cực này mà giá cổ phiếu
của Đào Hoa điền sản cũng bắt đầu tụt xuống, đồng thời cũng có người âm thầm rút cổ phiếu khỏi công ty. Tôi liếc Chu Vũ Hạo một cái : “Là anh làm à?” Chu Vũ Hạo cười lạnh : “Vì hắn dám liên lụy đến cô gái của anh, anh có thể bỏ qua cho hắn sao?”
Mặc dù tôi không biết trong lời này có mấy phần là thật, nhưng tôi nghe vẫn là cảm thấy rất vui vẻ. Chẳng qua, nhờ Chu Vũ Hạo rốt cục có lai lịch gì, những cơ mật như vậy mà anh ta cũng có thể tra ra
được? Chẳng lẽ làm công việc tình báo sao? “Đúng rồi.” – Anh ta lại vứt cho tôi một tờ báo, tôi cầm lên xem, thấy ghi hiệu trưởng trường trung học – Vũ hiệu trưởng tham nhũng và nhận hối lộ, trong ngoài bất hoà (trong thế này ngoài thế khác), dính vào 2 tội trong luật, bố cô ta là bộ trưởng bộ giáo
dục, lại dính dáng đến án hối lộ của bố cô ta, cả nhà cô ta từ trên xuống dưới, 5,6 người bị bắt.
Kia là tin về chuyện của Vũ hiệu trưởng, anh ta không nhắc thì tôi cũng quên mất. “Dám làm cô gái của anh tức giận, anh sẽ không để
cô ta có kết thúc tốt đẹp.” – Chu Vũ Hạo nói. Tôi đầu đầy thắc mắc : “Mặc dù rất cảm ơn anh nhưng chẳng lẽ sau này em cãi nhau với người ta 2
câu, thì anh cũng ra tay như vậy à?” Anh td cau mày : “Em nghĩ anh rảnh như thế chắc?” Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm. “Lại đây” – Anh ta đột nhiên vẫy tay với tôi, tôi nghe
lời mà chạy qua, anh ta ôm tôi vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, nói : “Muốn quay lại trường học
không?” Tôi ngẩn ra…Học mỹ thuật là giấc mơ của tôi từ trước đến nay,lúc nhỏ tôi thường vẽ tranh trên tường, cũng có chúttài năng, trong nhà cũng không phải khá giả,nhưng bố cũng rất ủng hộ tôi, từ nhỏ đã bỏ tiền racho tôi đi học vẽ. Tôi cũng không làm bố thất vọng, năm 13 tuổi đạtđược giải nhất cuộc thi vẽ cấp quốc gia.Lúc thi đại học, ban đầu tôi muốn thi vào Học việnmỹ thuật quốc gia, thành tích các môn xã hội củatôi cũng rốt tốt, kể cả thi vào trường bình thường thìcũng có thể một đường mà đậu, thành tích lớpchuyên ngành thì khỏi phải nói.
Ban đầu tất cả mọi người đều cho rằng tôi có thể thuận lợi mà thi đỗ vào Học viện mỹ thuật quốc gia, đến Hàng Châu học tập, nhưng lúc có kết quả, điểm lớp chuyên ngành của tôi lại rất thấp, không đạt điểm chuẩn để vào Học viện mỹ thuật quốc gia…Lúc đó tinh thần tôi sa sút rất lâu, bởi vì bức tranh
tôi vẽ lúc đi thi kia, tôi cảm thấy đẹp, rất hài lòng,
cảm thấy bức tranh đó là bức tranh đẹp nhất từ trước tới nay mình vẽ, tôi cứ nghĩ tất cả mọi chuyện đều chắc như đinh đóng cột, là tôi sẽ thuận lợi thi đỗ, nhưng không nghĩ đến điểm số lại thấp như vậy.
Cũng may điểm lớp xã hội của tôi rốt tốt, cho nên được trường học viện mỹ thuật ở Sơn Thành nhận vào, nếu không tôi chỉ có thể tiếp tục ôn luyện một
năm, năm sau thi lại. Năm bố lâm bệnh nặng, tôi không thể không thôi học, nếu có thể tiếp tục đi học, tất nhiên tôi sẽ đi. Chu Vũ Hạo lấy ra một tập văn kiện : “Anh đã giúp
em làm xong thủ tục đi học trở lại rồi, kì học tới em có thể quay lợi trường học.” Năm đó tôi thôi học, không phải là bảo lưu, theo lý thì không thể tiếp tục quay lại trường học, không
nghĩ tới anh ta lại thần thông quảng đợi như vậy. Tôi sống chết ôm lấy tập văn kiện, nước mắt cũng bắt đầu lay động : “Cảm ơn anh, Chu Vũ Hạo, thật sự cảm ơn anh.”

Sắc mặt anh ta rất dịu dàng, ôm đầu tôi ôm vào trong ngực anh ta, nói : “Anh nói rồi, chỉ cần em ngoan ngoãn đi theo anh, anh sẽ không bạc đãi em.” Tôi không nói lên lời, trong lòng có chút lo âu, chúng tôi tuy hai mà một, một người một quỷ, chẳng lẽ cả
đời này chúng tôi cứ như thế này mãi? Người – quỷ khãc biệt, ai biết được khi nào anh ta sẽ đi đầu thai chứ? ai biết được một ngày anh ta chán tôi thì làm sao bây giờ? “Còn một chuyện nữa, chú Trịnh nói với anh, anh
nghĩ là nên nói cho em biết.” – Anh ta nhéo nhéo mặt tôi, nói : “Thực ra, bức tranh em vẽ lúc thi đại học đạt điểm cao nhất kì thi” Tôi kinh ngạc, ngẩng mặt lên nhìn anh ta, anh ta lại
nói tiếp : “Nhưng tranh của em bị đánh tráo rồi.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương