Minh hôn âm duyên – chương 31

Chương 31: Lâm Huyền đến

Chu Vũ Hạo lấy ra tờ giấy, bên trên có hai bức tranh được đóng dấu mộc, tôi chỉ một bức tranh phong thuỷ trong đó, nói : “Bức này là của em.”
“Trong hồ sơ cuộc thi năm đó, bức tranh này mới là của em.” – Anh ta chỉ vào bức tranh tĩnh vật còn lại.
Bức tranh còn lại rất bình thường, bất kể là cách phối màu vẽ hay kĩ năng hội hoạ đều không thể sánh với tôi.
“Sao có thế như vậy?” – Tôi kích động hét to : “Em chưa bao giờ nhìn thấy bức tranh này.”
Anh ta giữ lấy vai tôi để tôi không quá kích động, sau đó chỉ vào bức tranh của tôi : “Tranh em vẽ, người đứng tên là Giang San San.”
Tôi vô cùng kinh ngạc, bị cái tin tức này làm ngu luôn rồi, ngây ra nửa này vẫn chưa hồi thần.
Giang San San tôi biết, năm đó tôi và cô ta cùng học vẽ của một thầy giáo, tài năng của cô ta rất bình thường, thầy giáo nói cô ta có thể thi đậu vào trường trong khu vực là may lắm rồi.
Sau này tôi không thi đậu vào được trường mình mong muốn nên cũng không có tâm trạng mà đi để ý chuyện của người khác, Chu Vũ Hạo nói với tôi, năm đó cô ta thế nhưng thi đậu vào Học viện mỹ thuật quốc gia, bây giờ tốt nghiệp ở lại trường, làm cố vấn lớp học.
Cô ta thế nhưng lại đánh tráo tranh của tôi.
Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, năm đó lúc gần đến ngày thi, thầy giáo nói với tôi là đừng có vẽ đẹp quá làm gì, vẽ ước chừng đủ điểm đỗ là được, nếu không sẽ bị người khác đánh tráo.
Lúc đó tôi nghĩ chuyện này không thể nào xảy ra được, bởi vì trường tôi muốn thi vào là Học viện mỹ thuật quốc gia, nếu vẽ bình thường quá, thi rớt thì sao ?
Bây giờ nghĩ lại, năm đó thầy giáo hẳn là biết chuyện gì đó.
Hoặc, đây là quy tắc bất thành văn từ trước đến này?
Nhà Giang San San rất giàu, bố mẹ cô ta làm về bất động sản, lúc học cấp 3, cô ta ngày nào cũng ngồi Ferrari đi học.
Cho nên, cũng có tiền để mua cơ hội học trường xịn 🙂
Cả người tôi run lên, nước mắt không kiềm chế được mà chảy ra, ôm Chu Vũ Hạo khóc thật to.
Sự không cam tâm bị tôi tích luỹ nhiều năm như vậy, ở một khắc này đều trút hết ra ngoài, tôi khóc mãi cho đến khi cả người co rúm lại, ga giường cũng bị nước mắt làm ướt một mảng.
Lúc lâu sau, Chu Vũ Hạo mới vỗ vỗ lưng tôi, nhẹ giọng nói : “Bây giờ thấy ổn hơn tí nào chưa?”
Tôi sống chết ôm lấy cổ áo anh ta, tôi vừa không có tiền vừa không có quyền, tôi chỉ là một nhân vật nhỏ bé, mấy người kia đều có tiền và địa vị, vậy mà ngay cả cơ hội để những người nghèo như tôi vượt lên cũng muốn cướp đoạt đi.
Nếu không có Chu Vũ Hạo ở đây, chỉ sợ cả đời này tôi cũng không biết chân tướng sự việc xảy ra năm đó, sẽ vì nghĩ năm đó mình vẫn chưa vẽ thật tốt mà cả đời hối hận, tự trách.
“Em muốn trả thù!” – Tôi cắn răng nói : “Giang San San thay đổi vận mệnh của em, làm hỏng cả cuộc đời em, em muốn cô ta phải trả cái giá thật đắt.”
Anh ta gật đầu : “Báo thù chắc chắn sẽ báo, quân tử trả thù, 10 năm chưa muộn, hiện tại cũng không gấp, chỉ là bây giờ em gặp chút rắc rối.”
Lời vừa nói xong, cửa bị đạp ra, một nhóm người hung hăng tiến vào cửa tiệm.
Tôi cau mày, lại là ai đến đây?
Tâm trạng hiện tại của tôi rất không tốt, mấy người này lại muốn đến tìm chuyện.
Đến đều là những người đàn ông cao to vạm vỡ, bọn họ đa số đều trọc đầu, mặc đồ thể thao, đi giày bóng đá, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng siêu to khổng lồ, thắt lưng đeo dây xích bóng loáng.
Giả trang anh em thế giời ngầm rất rõ ràng!
(Fuow : ơ douma, sao style của tui lại đi mô tả mấy thằng xã hội đen z?)
Khu vực Tây Nam chúng tôi, xã hội đen thì đều gọi là Bào Ca (băng đảng xã hội đen phía Tây Nam TQ)
Chu Vũ Hạo là quỷ, hiện tại anh ta không có hiện thân nên ở đây chỉ một mình tôi có mắt âm dương mới nhìn thấy được anh ta.
Mấy tên Bào Ca này vừa bước vào thì gọn gàng ngay ngắn đứng dàn sang 2 bên, sau đó một người đàn ông cũng bước vào.
Lúc nhìn thấy anh ta, cả người tôi khẽ run một chút.
Tôi vừa mới xem phim AV anh ta đóng chính !
Anh ta chính là Lâm Huyền !
Lâm Huyền, anh ta hơn 30 tuổi, mà cũng sắp 40 rồi, nhìn ngoại hình anh ta, bảo dưỡng cũng tốt đấy, ngoại hình cũng coi như ổn, chỉ là quanh người anh ta toả ra tràn ngập sát khí, tà khí.
Cũng không biết đã có bao nhiều người chết trong tay anh ta rồi.
Nhưng trên người anh ta, một oán quỷ cũng không có…
Quỷ hồn rất sợ sát khí trên người sống, cũng chính vì vậy mà quỷ hồn thường không dám lại gần những tên đồ tể. Ở chỗ tôi có một tục lệ, đó là nhà ai mà có con nhỏ thường xuyên bị bệnh, khó nuôi thì sẽ bái người làm đồ tể làm bố nuôi, dùng sát khí trên người đồ tể để trấn áp yêu ma quỷ quái.
Có lúc, ngay cả quỷ hồn cũng phải mềm nắn rắn buông, từ bỏ việc báo thù.
“Cô là Khương Lâm?” – Anh ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt có chút âm độc, cả người tôi nổi hết cả da gà.
Bọn họ nửa lời cũng không nói liền đạp cửa đi vào, tôi vẫn chưa kịp thay quần áo, trên người vẫn mặc váy ngủ.
Cái váy tôi mặc cũng khá kín đáo, màu đỏ hồng, hoạ tiết lá sen, nhưng vì dáng oversize nên ngực áo hơi trễ…
Gần đây tôi trở lên xinh đẹp, body cũng ngon nghẻ, muốn lồi có lồi, muốn lõm có lõm…
Tôi nhận thấy ánh mắt anh ta có chút không đúng, vội vã kéo kéo áo lên, nói : “Là tôi, anh là ?”
Chắc chắn là tôi không dám nói là tôi biết anh ta rồi, mấy tệp hồ sơ kia đều bị Chu Vũ Hạo cất đi cả rồi, không thì xong đời.
“Lâm Huyên.”
Miệng tôi giật giật hai cái, nói : “Anh Lâm, nghe danh đã lâu.”
Anh ta đi đến trước mặt tôi, mắt quét qua người tôi, tôi cảm giác như bị rắn độc gim vậy, da gà da vịt cũng nổi hết cả lên.
“Không nghĩ tới người mở tiệm vòng hoa cũng có thể xinh đẹp như vậy.” – Anh ta nhếch môi : “Tôi cho cô một cơ hội, trở thành phụ nữ của tôi, thế nào?”
Tôi bị doạ suýt thì ngất cmnl, làm phụ nữ của anh ta? Thế không bằng tôi chết đi cho xong cái cuộc đời.
“Tôi có bạn trai rồi.” – Tôi gấp gáp nói.
Anh ta cười lạnh : “Cô biết hôm nay tôi đến đây làm gì không?”
Anh ta sáp lại rất gần, tôi vội lùi lại một bước, cắn răng nói : “Anh đến để cảnh cáo tôi, muốn miệng tôi đóng chặt.”
Anh ta lạnh nhạt nói : “Giết cô diệt khẩu luôn không phải càng tốt sao?”
“Bây giờ tôi ở đầu sóng ngọn gió, rất nhiều người muốn bắt lấy chuôi cán của anh, anh sẽ không dễ dàng giết người như vậy.” – Tôi nói.
Anh ta cười cười : “Cô rất thông minh, nhưng phụ nữ thông minh thì thường không sống lâu.”
Trán tôi toát mồ hôi lạnh, cố rặn ra một nụ cười : “Anh Lâm, tối hôm đó chẳng qua tôi chỉ ship người giấy đến công viên Đào Hoa Nguyên, ship xong liền rời đi, những thứ khác tôi đều không nhìn thấy.”
“Ồ?” – Anh ta cúi đầu, đáy mắt lộ ra một tia hung ác : “Cô không có chạy vào công viên xem?”
Tôi nói : “Tối muộn như vậy rồi, một cô gái như tôi làm gì dám đi lang thang khắp nơi, lỡ gặp phải bọn cướp tiền cướp sắc thì không phải xong đời sao?”
“Vậy sao? Xem ra cô là người rất thức thời.” – Anh ta vươn tay ra, hướng eo tôi sờ sờ, đột nhiên anh ta như bị chạm phải lửa thiêu, nhanh chóng rụt tay lại, kinh ngạc nhìn tôi.
Chu Vũ Hạo ra tay, trực tiếp bẻ gãy một ngón tay anh ta !
Bẻ gãy ngón tay chạm vào người tôi !
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên nở nụ cười : “Anh Lâm, ngày hôm đó khốc liệt như vậy, tôi có thể sống sót đi ra, cũng coi như có vài phần bản lĩnh, không dám nói là lợi hại, nhưng bảo vệ bản thân thì không thành vấn đề.”
Nhìn sắc mặt anh ta có chút vặn vẹo, tôi lại nói : “Bây giờ việc anh phải ứng phó cũng rất nhiều, cần gì phải làm khó một người mở tiệm vòng hoa như tôi chứ? Anh nói đúng không?”
Anh ta cười âm độc : “Chẳng qua tôi cũng chỉ có vài rắc rối nho nhỏ, rất nhanh là có thể giải quyết, đợi xong xuôi mọi người, nhất định sẽ quay lại tìm cô.”
Nói xong, anh ta khoát tay : “Chúng ta đi.”
Anh ta mang người rời khỏi cửa tiệm, để lại cánh cửa bị đập hỏng.
Chu Vũ Hạo ở sau lưng tôi, sắc mặt âm trầm : “Hắn ta sẽ không có cơ hội quay lại đây!”
Có thể nhìn ra, anh ta hiện tại đang bốc hoả, tất nhiên bụng tôi cũng tràn ngập tức giận.
Tôi thở ra một hơi, gọi điện thoại cho người đến sửa cửa, cửa nhà tôi, tháng này bị hỏng tận vài lần 🙂
Tôi và Chu Vũ Hạo hưởng thụ thế giới của hai người trong cửa tiệm hai ngày liền, đơn đặt làm người giấy cũng có mấy đơn, nhưng mà tôi không đi ship nữa, bảo khách hàng tự qua lấy, tránh cho lại gặp phải mấy chuyện tâm linh quái dị kia.
Nhưng tôi không gây ra mấy chuyện tâm linh quái dị kia, thì mấy chuyện này cũng chủ động đến tìm đến cửa rồi.
Sáng nay, tôi vừa ngủ dậy, chuẩn bị ra ngoài mua chút bánh bao làm bữa sáng, vừa ra khỏi cửa thì thấy một chiếc Porsche Cayenne dừng trước cửa, từ trên xe bước xuống một người.
Là người quen !
“Kha Ngôn?” – Tôi vừa nhìn thấy anh ta, biết ngay không phải chuyện tốt gì.
“Khương Lâm.” – Kha Ngôn mặt đầy lo lắng : “Nhà tôi xảy ra chuyện rồi.”
“Chuyện gì?”
“Bố tôi bị bệnh.” – Anh ta nói.
“Bệnh thì đến bệnh viện chứ sao?” – Tôi kì quái nói : “Tôi có phải bác sĩ đâu.”
“Nhà tôi có bác sĩ riêng, đều là bác sĩ đứng đầu cả nước, nhưng bọn họ kiểm tra thì không phát hiện bất cứ vấn đề gì, đều nói bố tôi rất khoẻ mạnh.” – Kha Ngôn cau mày : “Tôi cũng mời mấy vị đại sư đến xem, bọn họ đều nói bố tôi bị trúng tà, nhưng không ai có thể giải trừ, có một người còn bệnh tim phát tác tại chỗ, bây giờ còn đang trong phòng cấp cứu.”
Quả nhiên chả phải chuyện tốt gì…!!!

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương