Minh hôn âm duyên – chương 32

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 32: Quỷ đói nhập thân

Tôi nghe vậy vội nói : “Ngay cả mấy đại sư đều không làm gì được thì tôi càng bó tay, tôi chỉ là người mở tiệm vòng hoa thôi.”
“Khương Lâm, lần này coi như tôi cầu xin cô.” – Anh ta vẻ mặt đau khổ nói : “Từ nhỏ bố tôi đã thương tôi nhất, ông ấy đang tuổi hưng thịnh, tôi không muốn ông ấy xảy ra chuyện, chỉ cần cô có thể cứu bố tôi, tôi nguyện ý trả 100 vạn.”
100 vạn….
Tôi lại động tâm rồi…
Nhưng mà, khoản tiền này cũng không dễ kiếm!!!
“Đáp ứng anh ta đi.” – Chu Vũ Hạo lẻ sau lưng tôi thấp giọng nói.
Anh ta không hiện thân nên Kha Ngôn không nhìn thấy.
Tôi có chút đau đầu, nhưng Chu Vũ Hạo đã nói như vậy, hẳn là anh ta có thể giải quyết.
“Được rồi.” – Tôi gật đầu nói : “Nhưng tôi chỉ là qua đó xem trước xem thế nào, cũng không chắc chắn sẽ giúp được anh.”
Anh ta thở một hơi nhẹ nhõm : “Cô đáp ứng là được rồi.”
Tôi nói với anh ta là tôi phải chuẩn bị ít đồ, bảo anh ta buổi trưa thì quay lại tìm tôi.
Buổi trưa ánh mặt trời gắt nhất, mà máu của tôi lúc đó cũng có tác dụng nhất.
“Này, Chu Vũ Hạo, anh thật sự có thể xử lý chứ?” – Tôi quay lại trong tiêm, bắt đầu thu dọn chuẩn bị ít đồ.
“Trên người anh ta có một cỗ mùi hương.” – Chu Vũ Hạo nói : “Anh có cảm giác, nhà anh ta hẳn là có một thứ gì đó, mà thứ này đối với anh rất có tác dụng.”
Tôi chuẩn bị xong đồ, xe của Kha Ngôn cũng đến, tôi ngồi trên xe của anh ta đi xuyên qua thành phố này, đi thẳng đến cuối phía nam thành phố, đến một trấn nhỏ.
Nói là trấn nhỏ, nhưng thực ra công ty khai phá chỗ này đã sửa chữa và xây dựng thành một khu đô thị lớn, dựa theo phong cách Bắc Âu mà xây dựng, phong cảnh mỹ lệ, là một nơi rất tốt để dưỡng bệnh.
Kha Nhôn đỗ xe trước một căn biệt thự màu trắng, Kha Ngôn gõ gõ cửa, đến mở cửa là một dì trung tuổi, thân đeo tạp dề, mặt tràn đầy lo lắng : “ Tiểu Ngôn, cháu đến rồi.”
Kha Ngôn gật đầu : “Dì Tiết, bố cháu thế nào rồi?”
Dì trung tuổi kia mắt ngấn lệ, nói : “Vẫn cứ như vậy….”
Kha Ngôn gật đầu, đi vào trong, tôi thấy ở phòng khách có có mấy người ngồi đó, trong đó có một người khá giống Kha Ngôn, mặc bộ âu phục mỏng máu xám, một người trông rất thành công như vậy, hẳn là anh trai của Kha Ngôn – Kha Vĩ rồi.
Ngồi bên cạnh Kha Vĩ là một cô gái dáng người mảnh khảnh, xinh đẹp, khí chất xuất chúng, hai người ngồi dựa vào nhau, quan hệ hẳn không phải giống bạn bè.
Mà người còn lại ngồi góc bên kia ghế so-pha, là một người đàn ông mặc trung san, anh ta nhắm mắt dưỡng thần, giống kiểu người thế ngoại cao nhân vậy.
“Kha Ngôn, sao tới muộn như vậy?” – Kha Vĩ trách cứ : “Cô gái bên cạnh cậu là ai vậy? Bạn gái à? Trên lưng cô ta đeo kiếm gỗ đào sao?”
Cô gái bên cạnh Kha Vĩ cũng cười, nói : “Cô ta là diễn viên à? Còn mang theo đạp cụ tới.”
Kha Ngôn lạnh lùng nhìn cô ta, nói : “Tuyết Lị, cô là người gì? Trong nhà này còn chưa đến lượt cô nói chuyện.”
Mặt cô ta khẽ biến sắc, Kha Vĩ trầm mặt, nói : “Sao lại nói như vậy?”
Kha Ngôn cãi lại : “Đại ca, anh dăm ba ngày lại thay đổi bạn gái thì ở ngoài chơi bời là được rồi, đừng có hơi tí lại mang về nhà nữa.”
Biểu tình trên mặt Tuyết Lị có chút vặn vẹo, Kha Ngôn cũng mặc kệ bọn họ, quay đầu lại nói với tôi : “Bố tôi đang ở trên tầng, tôi đưa cô lên xem.”
“Đợi đã.” – Kha Vĩ đứng dậy cản lại : “Cô ta là ai? Dựa vào cái gì mà có thể đi lên?”
“Vị này là Khương nữ sĩ rất có bản lĩnh, tôi mời cô ấy đến xem bệnh cho bố.” – Kha Ngôn nói.
Kha Vĩ đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, cười nói : “Cậu không bị làm sao đấy chứ? Kha Ngôn, cô ta chỉ là một con nhóc thôi.”
Tuyết Lị lại chõ mồm vào : “Không phải lừa đảo chứ? Bây giờ giả danh lừa bịp rất nhiều đấy.”
Ánh mắt bọn họ làm tôi có chút không thoải mái, tôi cười lạnh một tiếng, phản kích : “Toà văn phòng bị quỷ ám của Kha Ngôn, dưới tầng chôn một tiểu quỷ, chính tôi là người tìm ra và tiêu diệt nó.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Kha Vĩ : “Cũng không biết tiểu quỷ kia là ai chôn xuống nữa, làm mấu việc âm độc như vậy, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi.”
Kha Vĩ thần sắc khẽ biến, cười cười : “Cái gì quỷ ám chứ, như tôi nhìn thì chỉ là do vận khí không tốt mà thôi, còn việc dưới lầu bị chôn thứ gì đó kia, ai biết được là ai chôn chứ? Lỡ vì lừa tiền mà cố ý chôn xuống thì sao?”
Tôi rất tức giận, anh ta lại dám đổi trắng thay đen !
Kha Ngôn chắn trước mặt tôi, nói : “Có phải lừa đảo hay không, thử là biết. Đại ca, anh ngăn cản người của tôi, không để cô ấy đi xem bệnh tình của bố, không phải là có ý gì khác đấy chứ?”
Kha Vĩ lườm anh ta một cái, cười nói : “Tôi đây là không muốn người không liên quan làm phiền đến Phó đại sư.”
Anh ta chỉ người ngồi trên sopha : “Vị đại sư này là tôi mời từ Thượng Hải đến, chuyên bắt quỷ tróc quỷ, là khách quý của rất nhiều hào phú ở Thượng Hải, là cao nhân chân chính.”
Tôi nhìn ông ta một cái, ông ta vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần.
Bộ dáng này, tôi cho 100 điểm, không sợ ông ta kiêu ngạo !
“Ồ?” – Kha Ngôn không thèm để ý, cười cười : “Vậy Phó đại sư nhìn ra chuyện gì rồi?”
Phó đại sư kia cuối cùng cũng mở mắt, giả vờ cao thâm, nói : “Căn phòng này có vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Ở đây vốn dĩ phong thuỷ rất tốt, nhưng cách bày biện trang trí trong căn phòng này có vấn đề rất lớn.” – Ông ta chỉ chỉ cây thiết thọ đặt ở góc tường : “Ví dụ như bồn cây này, hướng về hung thần, nếu cứ đặt mãi ở chỗ này, người sống trong nhà sẽ thường xuyên bị bệnh.”
Kha Ngôn tức đến mặt mày trắng bệch : “Phó đại sư, cơm có thể ăn bừa, nhưng miệng không thể nói linh tinh!”
Kha Vĩ ngồi ở bên cạnh cười cười : “Kha Ngôn, đừng thẹn quá thành giận, tôi biết bồn cây này là cậu mang đến, đại sư cũng chỉ là luận bàn thôi, cũng không nói là cậu muốn bố bị bệnh.”
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ trên tầng đột nhiên mở ra, một y tá xông ra, gọi : “Hai vị thiếu gia, hai người mau lên đâu đi, Kha tiên sinh xảy ra chuyện rồi.”
Hai người kinh ngạc, vội vã chạy lên tầng, Chu Vũ Hạo nói nhỏ bên tai tôi : “Mau đi lên theo họ, anh cảm nhận được rồi, cái thứ có tác dụng với anh đang ở trong phòng ngủ.”
Tôi vội vàng chạy lên theo, Phó đại sư cũng chạy lên, bọn họ hình như rất xem thường tôi, nhìn cũng không thèm nhìn tôi một cái, tôi cũng lười để ý đến bọn họ.
Phòng ngủ rất rộng, bày biện trang trí rất xa hoa, có một cái giường xa hoa rộng lớn, bên cạnh là một bác sĩ cùng với mấy y tá đang đứng, lại thêm vài người chúng tôi nhưng một chút cũng không chật chội.
Lúc vào phòng tôi cũng cảm nhận được, có một cỗ khí tức rất mạnh ở trong phòng.
“Bố, bố làm gì thế? Mau buông y tá ra.” – Kha Vĩ cao giọng nói.
Tôi dường như không dám tin, vị này là Kha Chấn !
Tôi ở trên TV nhìn thấy Kha Chấn nhiều lần, mặc dù tuổi đã bước qu trung niên, nhưng vẫn rất có khí độ, dáng vẻ không tệ, mà người trước mắt này, gầy như da bọc xương, mà da cũng phát đen, sắp đen như người da đen luôn rồi.”
Đáng sợ nhất là, mắt ông ta lồi ra, lồi ra to như hai cái bóng đèn vậy, lúc này ông ấy đang lôi lôi kéo kéo một y tá, hung hăng cắn vào vai cô ta, phát ra âm thanh cọ xát ken két.
Ông ta đang cắn xương y tá kia !
Điều quái dị nhất là, nữ y tá kia cũng không có la hét, cũng không có biểu tình sợ hãi hay đau đớn, ngược lại vẻ mặt rất hưởng thụ, miệng cũng phát ra âm thanh rên rỉ nho nhỏ, giống như đang làm chuyện kia vậy !
Một màn này rất đẫm máu, nhưng cũng rất quái dị, mấy y tá khác đều sợ tới hét toáng lên.
“Phó đại sư, cứu mạng!” – Kha Vĩ nói.
Phó đại sư lấy từ trong túi áo ta một lá bùa, hai mắt trợn lên, cao giọng nói : “Yêu nghiệt to gan, còn không mau mau rời khỏi thân thể Kha tiên sinh.”
Cổ tay ông ta vừa chuyển, lá bùa đột nhiên cháy bùng lên, ông ta xông lên mấy bước, dán lá bùa lên trán Kha Chấn.
Kha Chấn mạnh mẽ ném y tá kia sang một bên, Kha Vĩ nét mặt lộ ra ý cười vui vẻ : “Vẫn là Phó đại sư có bản …. Aaa—-???”
Lời còn chưa nói xong thì thấy Kha Chấn đột nhiên nhảy bật lên, bổ nhào về phía Phó đại sư, một ngụm cắn vào tai ông ta.
Phó đại sư hoảng sợ mà hét to, liều mạng dãy dụa : “Mau, mau đem ông ấy tách ta cho tôi.”
Nhưng ai dám chạy lên chứ?
Tôi không còn cách nào, mặc dù Phó đại sư này rất đáng ghét, nhưng cũng không thể để ông ta bị cắn chết…
Rất nhanh, Phó đại sư không la hét nữa, trên mặt lại lộ ta thần sắc hưởng thụ, tôi rút kiếm gỗ đào ra, một kiếm đâm về phía sau lưng Kha Chấn.
Kiếm gỗ đào bản thể cũng không có sắc bén, đâm vào cũng không có làm ông ta bị thương, nhưng tôi cảm giác được mình đâm chúng cái gì đó, Kha Chấn phát ra âm thanh kêu gào thảm thiết, buông Phó đại sư ra.
Tôi lại chém một kiếm lên cổ ông ta, ông ta lại kêu thảm một tiếng, ngã nhào ra đất, bất động.
“Mau nâng ông ấy lên giường đi.” – Tôi nói.
Không ai dám tiến lên, cuối cùng vẫn là Kha Ngôn đi tới đỡ ông ta lên giường, Kha Chân gầy thành cái bộ dáng này, thân thể rất nhẹ, Kha Ngôn nhẹ nhàng ôm ông ấy đặt trên giường.
Mà y ta kia với Phó đại sư thì ngất xỉu.
Kha Ngôn lau mồ hôi trên trán : “Khương Lâm, bố tôi bị sao vậy?”
“Kha tiên sinh bị quỷ đói nhập.” – Tôi hỏi mấy y tá : “Y tá này có phải hai ngày nay trên vai nở một vết loét không?”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương