Minh hôn âm duyên – chương 33

Chương 33: Vạc cổ đồng đen

Mấy y tá kia sớm đã bị doạ cho hoa dung thất sắc, nửa ngày nói không ra lời, chỉ có một người trong đó trấn định hơn một chút, gật đầu nói : “Đúng vậy, Tiểu Lan nói vai cô ấy không biết làm sao lại nở một vết loét lớn, bôi thuốc cũng không có tác dụng gì, vẫn cứ chảy dịch.”
Tôi cau mày, lại hỏi : “Các cô có phải cũng bị nở loét không?”
Y tá còn lại vẻ mặt khiếp sợ, nói : “Tôi…tôi cũng có, bị loét ở bụng.”
Tôi hít thở sâu, nói : “Kha tiên sinh bị quỷ đói nhập thân, loại quỷ đói này chuyên ăn máu mủ người sống, mấy người các cô tiếp xúc gần kề ông ấy, nên trên người cũng dần dần nở vết loét, cái này là do oán khí của quỷ đói tạo thành, nhằm chuẩn bị đồ ăn cho chính mình.”
Quỷ đói, đều là những người ở kiếp trước tội ác tày trời, sau khi chết đi bị luân lạc mà thành. Quỷ đói có một cái bụng siêu to khổng lồ, sức ăn vô cùng lớn, nhưng lại không thể ăn bất cứ thứ gì, quanh năm đói bụng, kể cả bọn chúng có kiếm được đồ ăn, thì đồ ăn đó cũng lập tức biến thành than, hoặc là vừa vào đến miệng thì sẽ biến thành lửa thiêu cháy cổ họng chúng.
Quỷ đói có rất nhiều loại, trong Kinh Phật có ghi lại 3 loại : quỷ đói Vô Cai, quỷ đói Thiệu Cai, và quỷ đói Đa Cai.
Quỷ đói Vô Cai, bao gồm 3 loại : Quỷ đói Diễm Khẩu(đồ ăn vào miệng sẽ biến thành lửa), Kim Khẩu(bụng to nhưng miệng chỉ bé như đầu kim), và Xú Khẩu (miệng bị thối rữa).
Quỷ đói Thiệu Cai lại gồm : Quỷ đói Kim Mao(lông quanh người nhọn như kim đâm vào người), Xú Mao(Lông trên người bốc mùi), Lựu Quỷ (Họng bị nhọt chảy mủ không ăn được gì.), bọn chúng chuyên ăn máu mủ người sống.
Quỷ đói Đa Cai cũng gồm 3 loại : Quỷ đói Hi Từ, Hi Khí, và Đại Thế, loại này thì thích ăn nhất là cơm thừa canh cặn của người sống, hoặc những đồ cúng chùa con người bố thí cho.
(Fuow : Tra đc cái này mình cũng nể mình thật 🙂 )
Tôi có chút buồn phiền, quỷ đói có chút khó đối phó…
Mấy y tá kia sau khi nghe tôi nói xong, vẻ mặt ai cũng lộ ra hoảng sợ cực độ, bác sĩ vội nói : “Hai vị, thật xin lỗi, bệnh của Kha Chấn tiên sinh tôi thực sự không chữa được, tôi cũng không ở lại đây làm chậm trễ bệnh tình của ngài ấy nữa, tôi muốn từ chức, lương tháng này tôi cũng không cần.”
Nói xong, cũng không cần anh em Kha Vĩ Kha Ngôn đồng ý, lập tức chạy lấy người.
Mấy y tá kia cũng không thèm mở miệng lấy một lời, cũng trực tiếp chạy mất vô ảnh vô tung.
Sắc mặt Kha Vĩ có chút không tốt, nhìn Kha Chấn trên giường một cái, nói : “Kha Ngôn, tôi chợt nhớ ra ở công ty chiều nay phải tiếp đãi người của công ty Panasonic, ở đây giao chuyện của bố cho cậu, tôi thấy vị Khương nữ sĩ này thần thông quảng đại như vậy, nhất định sẽ không sao.”
Nói xong, anh ta mang Tuyết Lị, hai người cùng nhau vội vã đi ra ngoài, cứ như sau lưng đang có người đuổi bắt họ vậy.
Kha Ngôn tức đến không nói lên lời, Kha Vĩ là con trưởng, thế nhưng lại trực tiếp để cục diện hỗn độn này giao cho anh ta.
Lúc này, dì Tiết bê một chậu nước vào : “Nhị thiếu gia, đến lúc tôi phải giúp Kha tiên sinh lau người rồi.”
Kha Ngôn vội nói : “Dì Tiết, dì hay là đừng lại gần, bệnh của bố cháu có thể sẽ bị lây nhiễm.”
Dì Tiết cười cười : “Không sao, chỉ lau người thôi mà.”
Kha Ngôn nhìn dì Tiết đi vào, quanh mắt cũng đỏ lên, vợ của Kha Chấn, cũng là mẹ anh ta, đã qu đời từ nhiều năm trước, sau đó Kha Chấn cũng có rất nhiều phụ nữ khác, nhưng cũng không đi bước nữa.
Bây giờ Kha Chấn bị bệnh, tất cả những người phụ nữ kia nhìn không thấy tăm hơi, chỉ còn lại mỗi dì Tiết ở lại chăm sóc ông ấy.
Tôi nhìn dì Tiết, trong mắt dì ấy nhìn Kha Chấn đều là yêu thương, khi còn trẻ hẳn là cùng Kha Chấn có gì đó.
Kha Ngôn quay lại nhìn tôi, hỏi : “Khương Lâm, bệnh của bố tôi cô xem có cách nào không? Quỷ đói này có thể loại trừ không?”
Chu Vũ Hạo ở phía sau tôi thấp giọng nói : “Hỏi anh ta, Kha Chấn làm sao lại bị quỷ đói nhập.”
Tôi trầm mặt nói : “Bây giờ tôi cảm thấy rất kì lạ, sao Kha tiên sinh lại bị quỷ đói ám? Quỷ đói trong cuộc sống con người cũng không ít, thường thì rất ít quỷ đói có thể nhập vào người sống, một khi đã nhập thì sẽ dùng thân thể của người sống mà ăn uống như người thường, rất khó diệt trừ.”
Kha Ngôn lắc đầu : “Tôi cũng không biết. Dì Tiết, trước khi bố cháu bị bệnh có gặp phải chuyện quái dị nào không?”
Dì Tiết cẩn thận lau người cho Kha Chấn xong, quay người ra nói : “Nói đến chuyện kì lạ, thì đúng là có một chuyện.”
“Chuyện gì?” – Chúng tôi vội hỏi.
“Một tuần trước, đại thiếu gia đến thăm tiên sinh, nói ở bên ngoài có được một vật rất tốt, muốn tặng cho ngài ấy. Cậu cũng biết đấy, mấy năm nay tiên sinh rất thích sưu tầm mấy món đồ cổ.”
“Một món đồ cổ?” – Tôi hỏi : “Là món gì vậy? Đang ở đâu ạ?”
“Ở thư phòng.” – Dì Tiết nói : “Các cô cậu đi theo tôi đi.”
Tôi, Chu Vũ Hạo, Kha Ngôn cùng đi theo dì Tiết đến thư phòng phía cuối hành lang. Tôi cảm nhận được cỗ khí tức kia ngày càng mạnh, còn Chu Vũ Hạo thì rất hứng phấn.
Dì Tiết lấy chìa khoá mở cửa thư phòng, nội thất bên trong rất tao nhã cổ kính, bày rất nhiều đồ cổ.
Vừa vào, mắt tôi liền bị một cái giá bác cổ hấp dẫn, cỗ khí tức rất mạnh kia, đến từ một vật xếp phía trên cái giá cổ này.
Đó là một cái vạc đồng đen nhỏ, bên trên toàn những vết đồng rỉ màu xanh lá, nhìn thì có vẻ rất lâu đời rồi.
Vạc ở cổ đại dùng để đựng thức ăn, quỷ đói nhập vào vạc cũng là chuyện rất bình thường.
Dì Tiết chỉ chỉ cái vạc : “Đó chính là món đồ cổ mà lúc đó đại thiếu gia tặng cho tiên sinh.”
“Cháu có thể xem nó không?” – Tôi nói.
“Có thể.”
Tôi đi qua đó, muốn cầm cái vạc này lên nhìn thử, thì nghe thấy Chu Vũ Hạo nói.
“Đợi đã.”
Tôi thu tay, thấp giọng hỏi : “Sao vậy?”
“Có vấn đề.” – Anh ta từ sau lưng tôi đi lên, cúi đầu nhìn tỉ mỉ cái vạc : “Đây không phải cái vạc bình thường, đây là vạc chuyên dùng phong ấn quỷ đói.”
Tôi nhìn kĩ hoa văn đúc trên vạc, quả nhiên có chút vặn vẹo giống mặt quỷ.
“Trên vạc quỷ đói này hẳn là có vết tích phong ấn, nhưng bị người khác xoá đi rồi.” – Chu Vũ Hạo kích động nói : “Cái vạc này phong ấn quỷ đói mấy nghìn năm nay, âm khí tích tụ vô cùng nồng đậm, nếu anh có thể hấp thu toàn bộ chỗ âm khí này, thực lực của anh sẽ mạnh lên rất nhiều. Cơ mà???”
Chu Vũ Hạo thần sắc khẽ biến, nói : “Không tốt, trong vạc vẫn còn một con quỷ đói nữa. Mau tránh ra.”
Tôi kinh ngạc, trên cái vạc toả ra một cỗ khí tức màu đen, dáng người thấp bé của tôi ngã xuống đất lăn một vòng, nhưng cỗ khí màu đen kia không thể tiến nhập vào tôi, lại hướng chỗ Kha Ngôn mà xông qua.
Tôi tất nhiên không thể để nó nhập vào người Kha Ngôn, tôi vội rút ra kiếm tiền đồng, rút chỉ đỏ rồi ném xuống đoàn khí màu đen kia.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, đồng tiền vừa rơi xuống đất thì đoàn khí màu đen kia dần dần hoá thành một con quỷ đói gầy như da bọc xương, bụng to khổng lồ vùng vẫy hai cái thì biến mất.
Nhìn tiền đồng rơi đầy đất, tôi đau lòng muốn chết a~
Tiền đồng của tôi không phải mấy cái đồ trang trí bên ngoài bán, mà là đồ cổ chân chính. Bà nội nói, này là do tổ tiên truyền lại, có tác dụng trấn áp tà ma, xua đuổi ma quỷ.
Nhưng thực lực của tôi quá thấp, căn bản không thể phát huy hết toàn bộ lực lượng của tiền đồng, gặp phải ma quỷ cấp cao chỉ có thể dỡ nó ra, dùng lực lượng của tiền đồng ném tung ra để tiêu diệt quỷ hồn.
Cách này thì dùng qua một lần chỉ có thể vứt đi a…
Kha Ngôn đi qua nâng tôi dậy, rùng mình nói : “Cảm ơn cô đã cứu tôi.”
Tôi liếc Chu Vũ Hạo một cái, liếc mắt nói : “Cái vạc đồng đen này là một vật tà môn, chuyên dùng để phong ấn quỷ đói, các anh giữ lại nó sẽ xảy ra chuyện, giao nó cho tôi, để tôi dâng lên chùa, tránh cho nó lại hại người..”
Kha Ngôn tất nhiên đồng ý, nói : “Cô cứ mang đi đi, cái thứ đồ xui xẻo này tôi không muốn nhìn thấy nó nữa.”
Chu Vũ Hạo rất kích động, tôi cất cái vạc nhỏ vào trong balo, nói : “Tìm ra được nguyên nhân thì mọi việc cũng dễ làm hơn nhiều, Kha Ngôn, anh đi gọi người chuẩn bị một thùng tiết lợn thật lớn mang đến đây, còn có, chỗ tôi có đơn thuốc, anh kêu người đi đến hiệu thuốc đông y mua những loại trong này về đây.”
Đơn thuốc này là từ trong sách của bà nội ghi lại, hẳn là có tác dụng.
Kha Ngôn lập tức gọi điện cho trợ lý, không đến nửa giờ, trợ lý đã mang đến một thùng tiết lợn lớn vào, máu vừa được lấy từ lò mổ, vẫn rất tươi, còn toả ra chút hơi nóng.
Tôi vừa lòng gật đầu, bảo anh ta khiêng lên phòng ngủ của Kha Chấn, trên đường qua đó, tôi thấp giọng nói với Chu Vũ Hạo : “Thực lực của em không mạnh, lúc nữa anh vẫn phải ra tay.”
“Yên tâm.” – Chu Vũ Hạo nhếch môi : “Em cứ tiện tay mà làm.”
Vào đến phòng ngủ, tôi dùng xích sắt khoá chặt Kha Chấn đang bất tỉnh nhân sự lại. Nguyên liệu chế tạo xích sắt này là hợp kim mới nhất hiện nay, ngay cả một con voi to đùng cũng không vùng vẫy ra được.
Sau đó, tôi bảo trợ lý vẩy tiết lợn quanh giường, tôi múc một gáo tiết lợn vươn đến trước mặt Kha Chấn mà lắc lư vẫy vẫy.
Không đến mấy phút sau Kha Chấn tỉnh lại, xung quanh toàn là tiết lợn toả mùo nồng nặc đến buồn nôn,nhưng trong mắt quỷ đói, đây chính là mỹ vị nhân gian a.
Mắt ông ta như muốn lồi hẳn mà rơi ra ngoài, sống chết nhìn chằm chằm vào thùng tiết lợn kia, liều mạng dãy dụa muốn thoát khỏi xích sắt để xông qua thùng tiết lợn thưởng thức đồ ngon.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương