Minh hôn âm duyên – chương 35

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 35: Anh có người khác không

Kha Chấn không biết lúc nào đã tỉnh lại, phẫn nộ nhìn hai anh em đang lôi lôi kéo kéo nhau.
Hai anh em họ Kha đều có chút phát sốt : “Bố!”
“Nhìn hai đứa đều thành cái bộ dạng gì rồi? Ta còn chưa chết đâu? Ta mà chết rồi có phải hai đứa đánh nhau đến người chết ta sống không? – Kha Chấn bộ dáng hận sắt không thành thép nói.
“Ông còn tỉnh lại làm cái gì?” – Dì Tiết chỉ chỉ vào ông ta hét ầm lên : “Sao ông không chết sớm chút đi? Sao không chết luôn đi hả?”
Thân thể Kha Chấn vẫn rất yếu, ông ta gắng gượng từ trên giường đứng dậy, bất ngờ tát vào mặt dì Tiết một cái : “Tiện nhân.”
Dì Tiết bị ông ta tát đến đầu óc choáng váng, rách cả môi chảy ra một tia máu.
“Tiện nhân, cái nhà này từ lúc nào cô có tư cách nói chuyện?”
Dì Tiết toàn thân run rẩy : “Ông… ông….”
“Cô tưởng cô là cái thá gì?” – Kha Chấn lạnh giọng nói : “Chẳng qua là người đền từ nông thôn nghèo khó, nhà nghèo đến ăn cũng không có mà ăn, cô tưởng rằng tôi thật sự yêu thích cô?”
Thoáng chốc dì Tiết nước mắt đầy mặt : “Tôi đi theo ông gần 30 năm rồi…”
“Năm đó tôi nói đưa cô 100 vạn đi Anh du học, nhưng cô không chịu, một mực muốn ở nhà tôi làm giúp việc.” – Kha Chấn nói : “Giúp việc thì phải có bộ dáng của giúp việc, lại còn muốn leo lên làm phu nhân, làm chủ mẫu Kha gia? Cô cũng từng này tuổi rồi, còn mơ mộng giữa ban ngày như vậy?”
Thân thể dì Tiết lắc lư hai cái, tuyệt vọng ngã ngồi xuống đất.
“Bố!” – Kha Vĩ tiến lên một bước : “Người nói với con là lời bà ta nói không phải sự thật đi?”
Kha Chấn liếc anh ta một cái : “Kha Vĩ, tiện nhân này muốn hại ta, ta muốn con thề, cả đời này không nhận bà ta thì con vẫn là con trai ta, nếu nhận, thì mau cùng bà ta cút khỏi mắt ta đi.”
Biểu tình trên mặt Kha Vĩ rất quái dị, tay nắm chặt thành quyền, nhìn dì Tiết một cái, bà ta cũng đang nhìn anh ta.
Qua mấy phút, Kha Vĩ đưa ta lựa chọn : “Mẹ con chỉ có một người là Tưởng Tuyết.”
Kha Chấn rất vừa ý lời này, còn dì Tuyết, tràn đầy tuyệt vọng.
Kha Chấn nói với dì Tiết : “Nể tình cô ở nhà tôi làm việc nhiều năm như vậy, hôm nay tôi sẽ không báo cảnh sát, mau cút cho tôi.”
Dì Tiết đờ đẫn như xác không hồn đi ra ngoài, Kha Chấn sắc mặt tốt hơn một chút, quay đầu lại nói với tôi : “Vị đại sư này, lần này cảm ơn cô đã cứu tôi, nếu không tôi đã bị tiện nhân kia hại chết rồi.”
Tôi mặt lạnh tanh, nói : “Không cần, con trai ông đã đưa tôi tiền rồi, tôi không làm phiền cha con mấy người nữa. Tạm biệt.”
Kha Chấn nói : “Vậy tôi cũng không lưu lại nữa, Kha Ngôn, tiễn cô ấy.”
Kha Ngôn đưa tôi ra ngoài, nói : “Thật xin lỗi, để cô chứng kiến mấy chuyện này của nhà tôi.”
“Không sao.” – Tôi xua xua tay, anh ta muốn lái xe đưa tôi về, nhưng tôi từ chối, tự mình ngồi xe bus trở về.
“Thế nào?” – Chu Vũ Hạo hướng tôi cười cười : “Có phải có chút hối hận vừa rồi chạy đến nhanh quá không?”
Tôi nhìn anh ta, nghiêm túc hỏi : “Chu Vũ Hạo, em có chuyện muốn hỏi anh, anh nhất định phải thành thật trả lời.”
“Hỏi đi.” – Anh ta tỏ ra không sao nói.
“Anh có người khác không?”
Anh ta ngây ra : “Ý gì?”
“Bất kể là lúc anh còn sống hay là sau khi anh chết đi, anh có cô gái khác không? Hoặc có nữ quỷ khác không?” – Tôi truy hỏi.
Anh ta kì lạ hỏi : “Sao em lại đột nhiên hỏi cái này?”
Tôi nghiêm túc nói : “Em không muốn mình mạc danh kì diệu biến thành tuesday.”
Anh ta cười nhạo một tiếng : “Hoá ra là vì cái này, em có thể yên tâm, anh không có người khác, mà đối với nữ quỷ càng không có hứng thú, em là người đầu tiên.” (Fuow : ồ mối tình đầu lun ha)
Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, đang yên đang lành bị một nam quỷ ám theo đã đủ xui xẻo rồi, tự nhiên lại biến thành tuesday nữa, thì tôi lỗ vốn chết mất.
Anh ta nói tiếp : “Em tưởng anh giống mấy tên con nhà giàu kia giống nhau, mặc kệ loại con gái nào, chỉ cần xinh đẹp đều muốn sao? Em đang nghi ngờ phẩm vị của anh à?”
Nghe anh ta nói, trong lòng tôi có chút vui vẻ, ý anh ta nói, tôi thế này cũng coi như tất ưu tú phải không?
Trở lại cửa tiệm, Chu Vũ Hạo liền chui vào vạc đồng phong ấn quỷ đói kia hấp thu âm khí, thẳng đến tối anh ta mới từ vạc đồng chui ra, cùng tôi “ứ ừ ư.”
Ban ngày, anh ta lại chui vào vạc đồng tu luyện cả ngày, tôi gọi thế nào cũng không có phản ứng.
Chớp mắt đã qua 5 ngày, hôm nay Cao Vân Tuyền gọi điện cho tôi, tôi liền mang chút hoa quả đến thăm anh ta, lần này y tá của anh ta là một y tá trung tuổi, chăm sóc anh ta rất chu đáo.
Tôi vẫn cảm thấy có chút không yên, tưởng anh ta lại muốn nhắc chuyện bảo tôi làm bạn gái anh ta, nhưng anh ta cũng không nhắc, chỉ hỏi tôi dạo này sống có tốt không, tôi cùng anh ta nói vài câu, cứ có cảm giác không thoải mái, lúc tạm biệt ra khỏi phòng mới cảm thấy nhẹ nhõm một chút.
Lúc quay lại cửa hàng thì cũng sẩm tối rồi, vừa mở cửa ra thì thấy Chu Vũ Hạo đạg nằm trên giường, mắt lạnh nhìn tôi : “Em đi đâu?”
Tôi mấp máy môi : “Đi thăm một người bạn.”
“Bạn nào?” – Anh ta lại hỏi.
“Cao Vân Tuyền.” – tôi đem chuyện bắt cương thi lần trước kể cho anh ta một lượt, tất nhiên sẽ không nhắc đến chuyện Cao Vân Tuyền tỏ tình với tôi, nếu không anh ta hẳn sẽ xông đến bệnh viện đòi cái mạng nhỏ của Cao Vân Tuyền mất.
Vẫn là mắt lạnh nhìn tôi : “Không có chuyện khác?”
Tôi không vui, nói : “Còn có thể có chuyện gì?”
Anh ta hừ lạnh một tiếng, không có tiếp tục truy hỏi nữa, vẫy tay với tôi : “Qua đây.”
“Làm gì?” – Tôi cứ cảm thấy biểu tình này của anh ta có gì đó sai sai.
“Qua thị tẩm!” – Anh ta nói.
Mặt tôi đỏ bừng, tức giận nói : “Ban ngày ban mặt, anh đừng có không đứng đắn như vậy.”
“Cho anh ăn no uống đủ thì anh sẽ không tính toán chuyện của Cao Vân Tuyền nữa.” – Anh ta nói.
Tôi hét lên một tiếng lưu manh : “Em với Cao Vân Tuyền căn bản là không có chuyện gì!!!”
Anh ta vẻ mặt hung ác : “Em có qua không? Em không qua thì anh qua !”
Trong lòng tôi chửi thầm một câu, vẫn là ngoan ngoãn đi qua, anh ta liền bắt lấy tay tôi, kéo một phát xuống giường, lập tức làm tôi ngã nhào xuống.
Tôi tức điên lên, vụng về chửi một câu tục tĩu.
Trời còn chưa sáng anh ta đã vỗ vỗ mặt tôi, bảo tôi đừng có ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, sau đó lại chui vào vạc đồng.
Thật kì lạ, mấy ngày nay tôi với anh ta ngày nào cũng lăn lộn cả đêm, vậy mà tôi lại chẳng thấy mệt mỏi chút nào, tôi hỏi Chu Vũ Hạo, anh ta nói với tôi là, do anh ta hấp thu thu âm khí của quỷ đói trong vạc đồng, lại thông qua “ứ ừ ư” truyền cho tôi một phần.
Tôi là người sống, nên không thể trực tiếp hấp thu âm khí được, chỉ có thể dựa vào “ứ ừ ư” mà hấp thu, cái này đối với tôi rất tốt.
Quả nhiên, tôi cảm thấy thị lực, khứu giác với thính lực nhạy bén hơn rất nhiều, sức lực cũng mạnh hơn, ngày trước tôi bị cận 2 độ, bây giờ thì giảm chắc còn 1.5 độ thôi.
Không chỉ vậy, tôi phát hiện “Lôi Thế” có thể sử dụng 2 lần trong thời gian ngắn, hơn thế, uy lực cũng không bị tiêu giảm đi.
“Ứ ừ ư” cũng có thể làm mình mạnh hơn, trên đời lại có chuyện tốt như vậy a-!!! (hi hi)
Tôi ăn sáng xong, đột nhiên nhận một cuộc gọi, là dì hai gọi tới.
Dì hai là mẹ của tiểu tử Hùng Duệ, dì ấy có chút thảo mai. Ở chỗ tôi có phong tục, bạn bè thân thích anh em gần thì cứ Tết đến sẽ tụ tập một chỗ ăn bữa tất niên, nhưng chắc dì ấy sợ tôi qua mượn tiền, nên từ lúc bố tôi qua đời thì cũng không gọi tôi qua ăn cơm nữa.
Nhà dì ấy tiếp xúc với tôi nhiều nhất lại là tên Hùng Duệ kia, bởi vì anh ta thường xuyên đến tìm tôi vay tiền -.-
Dì hai ở đầu dây bên kia khóc đến tê tâm liệt phế, khóc chừng 10 phút mới dừng lại, tôi thấy hơi nhức đầu, hỏi dì ấy xem đã xảy ra chuyện gì rồi? Dì ấy vừa thút thít vừa nói : “Khương Lâm à, anh cháu Hùng Duệ bị một con hồ ly tinh mê hoặc rồi.”
Trong lòng tôi nghĩ, con gái nhà ai mà mắ mù vậy, Hùng Duệ kia cũng chỉ được cái mã bên ngoài, lỡ bị anh ta nhìn trúng bám theo, muốn chạy cũng chạy không thoát…
“Dì hai, đây không phải chuyện tốt sao?” – Tôi nói : “Anh họ cũng lớn rồi, không còn trẻ nữa, cũng nên lấy vợ rồi mà?”
“Tốt gì mà tốt.” – Dì hai khóc lóc nói : “Cô gái kia mà đoan chính thì tất nhiên dì sẽ vui mừng, nhưng cô ta lại là gái…”
Tôi cười thầm trong lòng, cô gái đoan chính thì sẽ nhìn trúng con trai dì chắc?
“Gái thì cũng không sao, chủ yếu dì thầy cô ta hình như không phải người.”
Dì hai nói, cô gái kia là trong một lần Hùng Duệ đi “phó đà” gặp được, sau đó liền bị cô ta mê hoặc, lần nào cũng chỉ tìm cô ta, cũng bỏ luôn thói đánh bạc, trên người cứ có tiền là mang đi cho cổ, cô ta nói muốn mua cái gì, bất kể đắt thế nào cũng đi mượn tiền mà mua cho, cô ta muốn mua dây chuyền vàng, anh ta liền trộm tiền của dì hai mua tặng cô ta.
Khủng bố hơn còn ở phía sau.
Cứ mỗi lần Hùng Duệ về nhà, dì hai đều thấy tay anh ta cuốn gạc đầy tay, vừa hỏi thì mới biết hoá ra cô gái kia muốn nếm thử vị thịt người xem thế nào, anh ta thế nhưng lại cắt thịt trên tay mình, đem nướng xong bày lên đĩa mang cho cô ta ăn!!!

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương