Minh hôn âm duyên – chương 36

Chương 36 : Cô gái không tồn tại.

Dì hai bị doạ gần chết, mắng Hùng Duệ một trận tơi bời, sau đó chạy đến phòng gội đầu muốn tìm cô gái kia tính sổ.
Kết quả mặt cô ta còn chưa thấy đâu, đã thấy Hùng Duệ điên điên khùng khùng chạy đến, cứ như chó điên vậy, chạy đến tóm lấy tay dì hai mà cắn, cắn thành cái hõm to loang lổ vết máu.
Dì hai bị doạ sợ, không dám đi tìm cô gái kia nữa, bà ấy cảm thấy con trai mình có gì đó không đúng, bộ dáng phát điên lúc đó so với ngáo đá còn khủng bố hơn.
Bây giờ Hùng Duệ cũng không về nhà, cả ngày căn bàn ở phòng gội đầu với cô gái kia.
Bà ấy khóc lóc cầu xin tôi, nói tôi là người có triển vọng nhất trong nhà, lại có người đứng sau nữa, bảo tôi đi thuyết phục Hùng Duệ rồi mang anh ta về nhà.
Tôi có chút tức giận : “Dì hai, dì nên báo cảnh sát mới đúng, ngay cả dì anh ta còn dám cắn, cháu đi có mà bị anh ta cắn chết à?”
“Không được bảo cảnh sát!” – Dì hai hét lên : “Dì chỉ có một đứa con trai này, dì không muốn nó bị cảnh sát bắt giữ.”
“Thế thì cháu cũng chịu đấy!” – Tôi nói.
“Cháu nhất định có cách.” – Dì ấy nói : “Cháu không phải quen một người rất lợi hại à? Cháu bảo người kia gọi vài người đến, rồi đi cùng cháu lôi Hùng Duệ về cho dì.”
Tôi càng tức hơn, Chu Vũ Hạo cũng không phải xã hội đen, còn muốn anh ấy mang người đi lôi Hùng Duệ về?
Dì hai hạ giọng nhỏ nhẹ cầu xin tôi, bảo tôi nể mặt dì ấy là chị em với mẹ tôi, giúp bà ấy một chuyến.
Nhắc đến mẹ, tôi cũng mềm lòng…
Mẹ tôi qua đời từ rất sớm, lúc tôi hơn 10 tuổi bà đã đi rồi, lúc mẹ còn sống đều đối với hai cô em gái của mình rất tốt, việc có thể giúp thì đều giúp hết mình.
“Được rồi được rồi.” – Tôi nói : “Dì đưa cháu địa chỉ phòng gội đầu kia, cháu qua đó thử xem, nhưng cháu cũng không bảo đảm nhất định sẽ lôi được Hùng Duệ về đâu.”
Dì hai mắt ngấn lệ nói : “Lâm Nhi, dì tin cháu, cháu nhất định có thể.”
Tôi cúp máy, trong lòng có chút tủi thân.
Có anh em họ hàng cực phẩm như vậy, thật là làm người ta không vui nổi !
Tôi lại lái cái xe tải rách nát ra ngoài, đi đến đường Đinh Tự ở thành Tây, con phố này thực ra là đường Mẫu Trư, nhưng tại trên đường toàn là quán gội đầu, đừng nói là buổi tối, ở đây kể cả ban ngày thì cũng bật đèn đỏ, những cô gái lên đồ cả make up thật đậm ngồi ngoài cửa, mời chào khách hàng.
Tôi nhớ là lúc nhỏ có đi qua con đường này hai lần, đột nhiên trong một phòng gội đầu có một cái đầu vươn ra, là phụ nữ, la vào mặt tôi : “Này, đến đây chơi đi màaa.”
Lúc đó tôi sợ gần chết, còn tưởng là hét vào mặt tôi cơ, thế là tôi quay đầu co chân mà chạy…kết quả hoá ta cô kia gọi một người đàn ông đang đi phía sau lưng tôi…. người đàn ông kia mang nụ cười dâm tà, lắc lắc cái mông mà đi vào…
Quán gội đầu mà dì hai nói, là quán Yêu Muội Nhi, là một quán khá nhỏ, cửa kính treo một cái rèm thật dày màu đỏ hồng.
Tôi kéo cửa ra, đi vào, bên trong có một cô gái mặc áo da đang ngồi nghịch wechat, nhìn thấy tôi thì sắc mặt hơi thay đổi, vội vàng đứng dậy, tức giận quát : “Làm gì đấy, không nhìn thấy ngoài cửa dán cái gì à?”
Tôi vừa nhìn lên, ngoài cửa dán dòng chữ : “Cùng ngành chớ vào.”
Trong lòng tôi chửi thầm một câu, mắt nào của cô ta nhìn ra tôi cùng ngành với cô ta vậy?
Tôi học theo dáng vẻ trên phim, rút ra hai tờ màu đỏ, nói : “Tôi đến tìm người.”
Cô gái kia lập tức tươi cười : “Cô gái à, hôm nay tôi không có nhận được mấy khách, chồng cô hẳn là không ở trong quán chúng tôi đâu.”
Mặt tôi càng đen, cô ta sao lại thích tưởng tượng như vậy?
“Người tôi tìm là Hùng Duệ.”
Sắc mặt cô ta thay đổi một chút : “Cô tìm cái thằng điên kia? Anh ta ở trong phòng cuối cùng, cô mau mau lôi anh ta đi đi, anh ta thường xuyên ở chỗ chúng tôi phát điên phát rồ, làm quán chúng tôi làm ăn mất khách quá.”
Tôi đi vào phòng, bên trong tất tối, lại còn không cách âm, tôi vừa bước vào đã nghe thấy âm thanh “ư ư a a”, vừa nghe đã biết là của Hùng Duệ rồi.
Tôi hỏi cô kia : “Người ở bên trong cùng Hùng Duệ có phải là Y Y không?”
Tên này là do dì hai nói với tôi, dì ấy bảo Hùng Duệ gọi cô gái kia như vậy.
Cô gái kia bước qu, tay cầm chìa khoá : “Tôi mở cửa rồi cô tự vào mà nhìn đi.”
Két một tiếng, cửa mở ra, bên trong tràn ngập mùi làm người ta kinh tởm, tôi vừa nhìn, đột nhiên kinh ngạc ?
Hùng Duệ đang ở trên giường đẩy láo, sắc mặt hưởng thụ, nhưng quan trọng là, phía dưới thân anh ta không có ai…
Trong phòng chỉ có một mình anh ta.
Cô gái mặc đồ da kia nói, lần đầu tiên Hùng Duệ đến đây “phó đà”, thì lúc đó “tiều thư” ở đó không ai rảnh, cho nên bọn họ bảo anh ta đợi trước ở trong phòng, đợi có “tiểu thư” nào rảnh rồi thì sẽ tiếp đón anh ta.
Nhưng nửa giờ sau, anh ta lại từ trong phòng đi ta thanh toán, nói là rất hài lòng, mấy “tiểu thư” trong quán đều cảm thấy lạ, vì chẳng có ai tiếp anh ta cả.
Sau đó thì ngày nào Hùng Duệ cũng đến đây, mỗi ngày đều ở căn phòng cuối cùng kia, cũng không gọi “tiểu thư” lên tiếp đãi. Lúc mới đầu thì bọn họ đều cảm thấy anh ta bị thần kinh, nhưng anh ta không cần “tiểu thư” mà vẫn đưa tiền nên bọn họ cũng không nói gì, tiền dâng đến mồm mà không lấy, chắc chắn là bị ngu !!!
Nhưng mà sau này bọn họ lại cảm thấy có gì đó không đúng, Hùng Duệ luôn mồm nói ở đây có cô gái tên Y Y, nhưng quán bọn họ căn bản không có người này!
“Cô ta, tôi nói với cô, chúng tôi cũng bị doạ chết rồi.” – Cô mặc áo da khiếp sợ nói : “Bởi vì anh ta bộ dạng như động kinh muốn chết đi sống lại, cả con đường này ai cũng biết quán chúng tôi có chuyện ma quái, cô xem chúng tôi làm ăn kiểu gì?”
Tôi nhìn cô ta một cái : “Các cô có thể không cho anh ta vào?”
“Aiz yaaa, cô đúng là đứng nói thì không đau mà, cô chưa gặp cái dáng vẻ lúc anh ta động kinh lên, ngay cả mẹ mình anh ta còn dám cắn, chúng tôi mà không cho anh ta vào, anh ta cắn chết chúng tôi thì sao ~”
Tôi gật đầu, nói với cô ta là tôi sẽ nghĩ cách, bảo cô ta ra ngoài trước, sau đó tôi dùng mắt âm dương quan sát thật kĩ.
Quả nhiên, tôi thấy dưới thân Hùng Duệ có một cô gái, không đúng, là nữ quỷ, tóc cô ta rất dài, xoã ra dài đến nỗi từ trên giường buông xuống phủ đầy sàn.
Dường như cô ta cảm giác được có người đang nhìn, mạnh mẽ quay đầu sang.
Mặt nữ quỷ này cũng không có xinh đẹp gì cả, da mặt trắng nhợt, mắt toàn lòng trắng, không có lòng đen, quầng mắt thâm xì như gấu trúc, môi thâm như quạ, mắt lạnh như băng, khủng bố nhìn chằm chằm tôi, làm tôi rùng hết cả mình.
“Hùng Duệ.” – Tôi hô lên một tiếng, nhưng anh ta một chút cũng không để ý, vẫn cứ tận hưởng đắm chìm trong khoái lạc.
“Cô là ai?” – Tôi hỏi nữ quỷ kia : “Sao cô lại ám lên người Hùng Duệ?”
“Đây là anh ta nợ tôi với con tôi.” – nữ quỷ gào lên : “Cút, mau cút cho tôi.”
Tôi kinh ngạc, chẳng lẽ nữ quỷ này lúc còn sống có quan hệ gì đó với Hùng Duệ?
“Cô tên gì?” – Tôi lại hỏi.
Cô ta mạnh mẽ nâng tay lên, bóp cổ Hùng Duệ, dùng sức mà bóp, mặt anh ta nghẹn lại phát đỏ, thần sắc thống khổ.
“Cút, nếu không tôi giết anh ta.”
Tôi nắm chặt tay, đúng lúc này, miệng Hùng Duệ lại nói ra hai từ : “Tuế? Y?”
Nữ quỷ này là Tuế Y?
Tôi trầm mặc một lúc rồi lui ra ngoài, cô gái áo da kia thấy tôi đi ra liền vội vàng hỏi tôi xem tình hình thế nào, tôi bảo cô ta cứ từ từ, mình thì lập tức lái xe đến thẳng nhà dì hai.
Dì hai vẫn ở nhà của ông bà ngoại để lại cho, năm đó bà ngoại bất công với cả nhà dì ấy, cho nên lập di chúc để tài toàn bộ tài sản cho nhà dì.
Vốn dĩ trong di chúc cũng có một phần của ông ngoại, nhà tôi với nhà dì nhỏ cũng có phần, nhưng lúc đó mẹ tôi đã qua đời, bố tôi thì lại là người chính trực, nói nhà dì hai cũng không dư giả gì, nên không cần phần tài sản này.
Tôi gõ cửa nhà dì hai, dì ấy vội vàng chạy ra bắt lấy tôi, hỏi tôi Hùng Duệ thế nào rồi? Tôi âm trầm, nói : “Dì hai, dì nói thật cho cháu biết, dì có biết người tên là Tuế Y không?”
Cả người dì ấy khẽ run, ánh mắt lay động, nói không quen người này.
Tôi vừa nhìn là biết dì ấy đang nói dối, trực tiếp đứng dậy : “Thế thôi, cháu không giúp được dì, dì ra ngoài tìm người khác đi.”
Dì hai bắt lấy tôi, khóc lóc nói : “Cháu không thể mặc kệ anh cháu chứ, chẳng lẽ cháu thật sự muốn trơ mắt ra nhìn anh cháu chết sao? Nếu mẹ cháu còn sống chắc chắn bà ấy sẽ giúp dì.”
Tôi tách tay dì ấy ra : “Dì không nói sự thật thì cháu giúp kiểu gì?”
Dì hai do dự một lúc, đi ra cửa nhìn đông nhìn tây xong kéo cửa xuống, đóng hết cửa sổ lại, mắt đẫm lệ nói : “Năm đó anh cháu đi Vân Nam, ở bên ngoài bị người xấu dạy hư, bị nghiện ma tuý.”
Tôi kinh ngạc, Hùng Duệ không chỉ đánh bạc, mà còn nghiện ma tuý !
Dì hai kể cho tôi chuyện đã xảy ra năm đó, Hùng Duệ năm đó vì chuyện tiền mua ma tuý mà bị một sơn trại ở Vân Nam bắt giữ, nói là không trả tiền thì sẽ ném anh ta xuống vách núi.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương