Minh hôn âm duyên – chương 37

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 37 : Lại bị bắt cóc.

Trong sơn trại có một cô gái tên Tuế Y, thích Hùng Duệ, cho nên nghĩ mọi cách cứu Hùng Duệ từ sơn trại ra, sau đó 2 người cùng nhau trở về Sơn Thành, Tuế Y kia còn mang thai con anh ta.
Kết quả, dì hai căn bản nhìn không ưng cô ấy, cảm thấy cô ấy không xinh đẹp, cũng không có học hành gì, lại còn ở nơi nghèo rách nát, trong nhà không có tiền, cũng không có của hồi môn, cho nên lôi cô ấy đến bệnh viện, bắt phá thai. Sau đó ném cho cô ấy vài đồng tiền đi đường, bảo cổ mau chóng về nhà.
Mà Hùng Duệ kia vốn dĩ cũng chả phải thứ tốt đẹp gì, anh ta cũng cảm thấy Tuế Y không xinh đẹp, đáy lòng rất coi thường Tuế Y, cho nên cũng không đứng ra giúp cô ấy nói chuyện, ngược lại còn cùng dì hai ép cô ấy.
Tuế Y lúc đó không muốn đi, quỷ trước cửa nhà anh ta vừa khóc vừa náo, dì hai là người rất sĩ diện, không muốn người ngoài lời qua tiếng lại, nên để Hùng Duệ tự đi giải quyết.
Hùng Duệ ra ngoài liền đánh Tuế Y một trận, vừa đánh vừa chửi cô ấy, chửi cô ấy là con di~, mắng cô ấy là đồ sao chổi, đồ không ai thèm, nói chung là mắng những lời rất khó nghe.
Sau đó, Tuế Y cũng đi, lúc đi cô ấy có nói, nói là nhất định sẽ có một ngày cô ấy quay lại tìm bọn họ đòi nợ.
Dì hai tất nhiên sẽ thêm mắm thêm muối là Tuế Y không tốt, thậm chí còn chối bỏ chuyện năm đó Tuế Y đã cứu Hùng Duệ, nói là anh ta tự trốn ra ngoài được, Tuế Y chủ yếu chỉ muốn đi theo anh ta, làm liên luỵ đến Hùng Duệ.
Tôi nghe xong toàn thân phát lạnh, Tuế Y là ân nhân cứu mạng Hùng Duệ, bọn họ lại lấy oán báo ơn, đối xử với cô ấy như vậy.
Nếu mà hôm nay tôi ra ta cứu Hùng Duệ, ngày mai có phải bọn họ cũng sẽ quay lại đớp tôi một cái không?
Dì hai tiếp tục khóc lóc kể lể, bảo tôi nhất định phải mang Hùng Duệ về, tôi đem tất cả chuyện hôm nay thấy được ở phòng gội đầu kể một năm một mười cho dì ấy nghe, tất nhiên tôi cũng không kể chuyện tôi có thể nhìn thấy quỷ, chỉ nói là nghe thấy Hùng Duệ hộ tên Tuế Y.
Dì hai bị doạ sợ đến sắc mặt tái nhợt, nói : “Này… chuyện này không thể nói bậy được đâu, trên đời này làm gì có quỷ?”
Tôi nghiêm giọng nói : “Nếu dì không tin có thể đến hỏi mấy người khác ở phòng gội đầu, bây giờ cả con phố đó đều biết anh họ bị quỷ ám rồi, dì à, chuyện này cháu không giúp được dì, vẫn là dì nên mời đạo sĩ hay hoà thượng nào đó đến xem giúp dì đi, Tuế Y quay lại trả thù, cháu sợ không mất bao lâu thì mạng nhỏ của anh họ cũng khó mà đảm bảo.”
Dì hai cả người mềm nhũn ngã ngồi trên đất run rẩy, tôi thở ra một hơi, cố ý tỏ ra sợ hãi : “Hôm nay Tuế Y nhìn thấy cháu rồi, không biết cô ấy có đến tìm cháu hay không, bây giờ cô ta đối với cả nhà chúng ta chắc chắn là hận muốn giết hết, dì à, dì mau nghĩ cách đi, nếu không chuyện khủng bố tiếp theo sẽ là….???”
Tôi cũng không muốn nói hẳn ra, nhưng chắc chắn dì ấy nghe hiểu.
Dì ấy bị doạ suýt thì ngất xỉu, tôi giả bộ sợ hãi nhìn quanh bốn phía : “Không biết chừng cô ấy đã đi theo cháu đến đây rồi, dì hai, cháu… cháu về trước đây, dì đừng có quên việc mời đạo sĩ hoà thượng đến tróc quỷ.”
Tôi chạy ra khỏi nhà dì hai, quay đầu lại tức giận nhìn nhà dì ấy một cái, ban đầu tôi cứ nghĩ nhà dì ấy chỉ có chút thảo mai thôi, không nghĩ tới lương tâm lại độc ác như vậy.
Việc này tôi không giúp được, mà cũng không thể giúp, đừng nói là anh họ, kể cả anh ruột thì cũng không giúp được.
Đây là báo ứng.
Sau khi về nhà tôi kể chuyện này với Chu Vũ Hạo, Chu Vũ Hạo nói tôi làm như vậy là đúng, nói loại người như vậy tôi có liều mạng cứu họ, thì bọn họ cũng không cảm ơn, ngược lại còn ghi hận nữa kìa.
Dù sao cũng bị ghi hận, còn phí công giúp chuyện này làm gì ?
Kết quả, tối đó cùng ngày, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ cảnh sát gọi đến, nói Hùng Duệ chết rồi, do chích ma tuý quá liều mà chết, chết trong quán gội đầu kia.
Quán gội đầu đó đã bị phong toả để điều tra, cảnh sát gọi dì hai đến nhận xác, kết quả dì ấy ở đồn cảnh sát vừa khóc vừa náo, nói quán gội đầu hại chết con trai bà ấy, muốn quán đó phải bồi thường, mà vừa mở mồm ra đã đòi 100 vạn.
Mấy “tiểu thư” ở quán gội đầu cũng không phải đèn cạn dầu, nói Hùng Duệ bị thần kinh, còn mang ma tuý vào trong quán, làm tổn thất kinh doanh quán của họ, bắt dì hai phải bồi thường, mở miệng cũng đòi 100 vạn.
Hai bên ở đồn cảnh sát đánh nhau túi bụi, cảnh sát đến khuyên ngăn thì đánh luôn cả cảnh sát, cuối cùng đều bị cảnh sát nhốt lại.
Tôi không quản chuyện này nữa.
Chớp mắt lại qua 7 ngày, Chu Vũ Hạo lại phải đi, đây là lần thứ 3 đi rồi, tôi nhịn không được hỏi : “Còn mấy lần 7 ngày nữa?”
Anh ta cười nói : “Sao vậy? Không lỡ à?”
Tôi nhếch nhếch khoé miệng, ai không lỡ anh chứ?
“Yên tâm, cũng không mất bao lâu nữa.” – Anh ta nói : “Tổng cộng có 7 lần 7 ngày, bảy bảy bốn chín, cộng lại cũng chỉ mấy tháng thôi mà.” (2 tuần đi 1 lần, 7 lần = 2×7 = 14 tuần = 3 tháng rưỡi)
Tôi thấp giọng hỏi : “Sau mấy tháng đó thì sao?”
Thần sắc anh ta có chút mờ mịt : “Vậy còn phải xem có thành công hay không, nếu thành công thì mọi chuyển đều dễ xoay chuyển.”
Anh ta giữ lấy vai tôi, nghiêm túc nhìn tôi, nói : “Tiểu Lâm, em phải học tập cho tốt những thứ trong sách mà bà em để lại, không biết chừng sau này chúng ta phải đánh một trận ác liệt.”
“Ác liệt?” – Tôi vội hỏi : “Cái gì ác liệt? Anh nói rõ đi.”
Anh ta lắc đầu : “Giờ chưa phải lúc nói cho em biết, đến thời cơ thì em tự nhiên sẽ biết thôi.”
Tôi bất lực trợn trắng mắt lên, cái gì vậy trời? Chuyện gì cũng dấu tôi….
Anh ta lại gần, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi một cái, không biết tại sao, chỉ là một nụ hôn lướt qua nhưng so với lúc “ứ ừ ư” lăn lộn cả đêm vẫn là có cảm giác hơn.
“Đợi anh trở lại.” – Anh ta nhẹ nhàng nói.
Lần đầu tiên tôi phát hiện ra, anh ta thế nhưng cũng sẽ có biểu tình cả giọng điệu ôn nhu như vậy.
Trong chớp mắt, anh ta liền biến mất, vạc phong ấn quỷ đói cũng bị anh ta mang theo, tôi nhìn nhìn tiệm vòng hoa nhỏ bé này, lần đầu tiên cảm thấy trong phòng hơi trống rỗng.
Tôi thế nhưng dần dần quen với sự đột nhiên xuất hiện, đột nhiên biến mất của anh ta…
Còn có??? Sự âu yếm và những nụ hôn thân mật của anh ta…
Haizz, tôi đúng là lập trường không kiên định…
Chu Vũ Hạo đi, tôi cuối cùng cũng qua hai ngày an nhàn, trừ việc làm người giấy thì cả ngày ăn xong lại ngủ, ngủ dậy lại ăn, giá mà ngày nào cũng được như vậy, cho thần tiên đến tôi cũng không đổi.
Kết quả chưa đến hai ngày, tôi nhận được điện thoại từ Tương Dũng.
Anh ta ở đầu dây bên kia khóc lóc nói : “Tiểu Lâm à, Lâm Huyền kia vì bảo vệ tính mạng mà thật sự phát điên lên rồi. Anh ta biết Long đại sư đối phó anh ta, nên mời một Hàng Đầu sư từ Đông Nam Á đến đánh một trận với Long đại sư.”
Tôi kì lạ hỏi : “Đấy là chuyện của bọn họ, bọn họ muốn đánh liền đánh, chẳng lẽ chúng ta còn chạy đến ngăn cản sao?”
“Không phải, Tiểu Lâm, thần tiên bọn họ đánh nhau, mấy con tôm con tép như chúng ta sẽ gặp tai hoạ…” – Tương Dũng nói: “Hàng Đầu sư kia nói, hai người chúng ta sống sót ra khỏi Tụ âm dưỡng quỷ trận, trên người ắt có mấy phần khí tức của trận pháp, muốn hạ thủ trên người chúng ta để cắn trả Long đại sư.”
Tôi hút một ngụm khí lạnh : “Mấy chuyện này sao anh biết được? Anh đang ở đâu?”
“Tôi ở nhà, sao tôi biết thì cô cũng đừng quan tâm, bọn họ đã ở ngoài cửa rồi, tôi trốn không được, cô mau mau chạy đi, chạy càng xa càng tốt, đúng rồi, còn có bạn trai của cô, ngàn vạn lần đừng để bọn họ bắt được hai người.”
Còn chưa nói hết thì tôi đã nghe thấy tiếng vang rầm rầm thật lớn ở bên kia truyền đến, hình như cửa bị đập mở ra rồi, sau đó nghe thấy Tương Dũng thê thảm kêu gào, cúp máy.
Da đầu tôi phát run, Lâm Huyền này, chắc là cũng bị dồn đến chân tường rồi, anh ta bây giờ đang ở đầu sóng ngọn gió, vốn dĩ nên điệu thấp mới đúng, nhưng anh ta lại dám ngang nhiên bắt người, điều này chứng tỏ anh ta cũng là chó cùng dứt giậu.
Tôi gấp gáp thu dọn đồ đạc, bất kể thế nào, cứ trốn hai ngày đã lại tính.
Tôi kéo hành lý ra ngoài, bới vì lái xe tải thì mục tiêu cũng hơi to, nên tôi không lái xe, mà ngồi xe bus, đi ra trạm xe khách.
Trực tiếp đến thủ đô Bắc Kinh đi, Lâm Huyền gan lớn đến đâu cũng không dám ở thủ đô làm xằng làm bậy được.
Tôi vừa vào trạm xe, đột nhiên một cái xe phi qua dừng ở sau lưng tôi, vài người đàn ông to cao vạm vỡ xông đến, bắt tôi kéo lên xe。
Tôi sợ gần chết, liều mạng dãy dụa, cao giọng kêu cứu, người ở trạm xe cũng không ít, đều vây lại xem.
“Đây là em gái tôi.” – Một người đàn ông giữ lấy tôi nói : “Thần kinh nó hơi có vấn đề, vừa trốn từ bệnh viện ra.”
Tôi khẩn trương hét lên : “Tôi không bị thần kinh, tôi không quen biết họ, bọn họ là bọn buôn người, cầu xin mọi người, mau báo cảnh sát.”
Mọi người vây quanh đều thờ ơ lạnh nhạt, bộ dáng xem trò vui, ngày cả một người gọi báo cảnh sát cũng không có.
Ngày trước trên mạng đều nói, bị người khác giả dạng thân nhân bắt cóc mình, thì phải phá hỏng hoặc gây xô xát với một quầy hàng trên đường, vấn đề là tôi đã bị khống chế rồi, căn bản phá không tới quấy hàng nào cả….
Người đàn ông còn lại lôi kéo chân tôi rồi nhét cả người tôi vào trong xe, đóng cửa rồi chạy.
Vừa vào trong xe, tôi lập tức bị bọn họ bịt một tấm khăn ướt vào mồm.
Là thuốc mê !
Tôi dãy dụa 2 cái, ngất xỉu!

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương