Minh hôn âm duyên – chương 38

CHƯƠNG 38 : NAM DƯƠNG HÀNG ĐẦU SƯ.


Không biết qua bao lâu, tôi bị một gáo nước lạnh dội tỉnh, vừa mở mắt ra phát hiện mình đang ở trong một toà nhà bỏ hoang, Tương Dũng bị xích sắt treo ở bên cạnh, xung quang toàn là xã hội đen.
“Lại gặp mặt rồi, Khương Lâm.”
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Lâm Huyền đang ngồi bắt chéo chân ở trước mặt, ánh mắt tràn đầy hứng thú mà nhìn tôi, làm tôi nổi hết cả da gà.
“Anh… anh Lâm, anh đây là làm gì vậy?” – tôi kéo khoé môi, nói : “Anh muốn gặp tôi thì cứ gọi điện thoại là được, gọi lúc nào đến luôn lúc đó, cần gì phải bạo lực như vậy?”
Lâm Huyền cười lạnh : “Gọi cái đến luôn? Tôi sợ là điện thoại còn chưa gọi được thì cô đã cao chạy xa bay rồi đấy.”
Tôi vội vã phủ nhận : “Sao có thể chứ? Tôi nãy là ra ngoài du lịch mà.”
Lâm Huyền hừ lạnh : “Đừng phí lời, hẳn là cô cũng biết sao lại bị chúng tôi bắt tới đây đi?”
Tôi nuốt nuốt nước bọt, vội nói : “Anh Lâm, chúng tôi chỉ là con tôm con tép, thần tiên mấy người đánh nhau, cần gì phải bận tâm đến mấy nhân vật tôm tép như chúng tôi chứ?”
Anh ta dơ tay lên, trong tay có một túi vải bố : “Tôm tép? Tôi nhìn cô rất thần thông quảng đại đấy, Lâm Huyền tôi lăn lộn trong thế giới ngầm lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên bị người khác bẻ ngón tay.”
Tôi biết, hôm nay thật sự không thể hoà giải được rồi.
Lâm Huyền âm lãnh nhìn chằm chằm tôi : “Man Ni đại sư vẫn còn một lúc mới qua, chúng ta vẫn còn chút thời gian, vết thương này, tôi phải từ trên người cô mà đòi lại mới được. Nâng cô ta lên cho tôi.”
Hai tên vạm vỡ đi qua, một tên giữ hai tay tôi, xách lên như bắt gà con …
Lâm Huyền thong thả đi qua, nhấc cằm tôi lên, cười âm tà : “Khuôn mặt xinh đẹp thế này, chết đi thì thực sự có chút đáng tiếc, anh em chúng ta ở đây nhiều như vậy, mỗi người đều vui vẻ hưởng thụ cũng coi như đỡ lãng phí.”
Nói xong, hắn ta bắt lấy cổ áo tôi, dùng lực xé toang, mấy tên xung quanh đều bắt đầu ồn ào.
Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ chịu phải nhục nhã như vậy, tôi hung hăng mà nhìn bọn họ, nhưng lại không có cách nào …
Với quỷ hồn thì tôi còn hiểu đôi chút, nhưng mà xã hội đen thì…. đánh cũng đánh không lại, trốn cũng trốn không xong, chỉ có thể bị bắt giữ…
“Mlemmlem” – Anh ta quét qua thân thể tôi : “Body ngon nghẻ thật, hình xăm này rất gợi cảm.”
Anh ta rút điếu thuốc trong miếng ra định dí vào hình xăm trên ngực, thì đột nhiên điếu thuốc đó cháy bùng lên, một mạch cháy đến tay anh ta.
Anh ta khó chịu hừ một tiếng, vứt điếu thuốc trong tay đi, ngón tay bị đốt thành một vết bỏng lớn, anh ta vừa kinh ngạc vừa tức giận nhìn tôi chằm chằm, hình như cảm thấy tôi rất tà môn.
Hình xăm trước ngực tôi là do Chu Vũ Hạo ngày trước lưu lại ấn kí,không nghĩ tới lại sẽ bảo vệ tôi.
Lâm Huyền cũng không tin chính tà, thuộc hạ anh ta đưa anh ta một con dao, anh ta cầm dao lên hướng ngực tôi mà đâm xuống, sau đó điều quỷ dị xảy ra, con dao vừa chạm đến hình xăm thì cứ như bị thiêu trong lửa, toàn lưỡi dao đều đỏ rực, mặt anh ta biến sắc lập tức vứt bỏ con dao, lòng bàn tay cũng bị bỏng đỏ rộp lên.
Anh ta ở trước mặt nhiều thủ hạ như vậy lại mất mặt, thẹn quá hoá giận, lại từ thắt lưng mà rút súng ra, chĩa vào trán tôi.
Lần đầu tiên tôi bị chĩa súng vào đầu, cả người sợ đến phát run.
“Tôi muốn xem xem, bây giờ nổ súng bắn vào đầu cô một đạn thì cô còn có bản lãnh gì mà lật kèo.”
“Đợi đã.”
Tôi ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông mặc đồ truyền thống Đông Nam Á đi vào, ông ta khoảng hơn 50 tuổi, trong tay xách một hộp dây mây, nhòn rất giống thương nhân.
“Man Ni đại sư.” – Lâm Huyền chạy lên nghênh đón : “Ngài cuối cùng cũng đến.”
Sống lưng lạnh toát, tôi dùng mắt âm dương nhìn ông ta thì phát hiện quanh người ông ta toả ra một đoàn khí màu đen, nhất là cái hộp dây mây kia, tôi nhìn thấy vô số cánh tay của oán nhi từ trong hộp vươn ra hỗn loạn bắt lấy gì đó trong không khí.
Man Ni đại sư cởi mũ trên đầu xuống, nhìn nhìn tôi với Tương Dũng. Tương Dũng bị đánh ngất, mềm nhũn nằm sấp treo lên.
“Lâm tiên sinh, mặc dù tôi đã nhận tiền của anh, tất nhiên sẽ vì anh mà làm việc.” – Tiếng trung của Man Ni đại sư không tốt lắm, khẩu âm có chút kì quái : “Tôi ở Nam Dương cũng nghe qua vị Long đại sư kia, danh tiếng của ông ta rất lớn, cũng có chút bản lĩnh, anh cũng đừng lãng phí thời gian nữa, hai người này tôi cần dùng đến.”
Lâm Huyền mặc dù ngày thường rất hung hăng càn quấy, nhưng khi ở trước mặt Man Ni đại sư này thì lại có bộ dáng bảo sao nghe vậy : “Đại sư, bây giờ ngài cần làm pháp trận?”
Man Ni gật đầu, nói : “Lần này tôi muốn dùng Pha Lê Trận.”
Lâm Huyền hỏi : “Kính đại sư chỉ điểm, Pha Lê trận là gì?”
“Sau khi tôi thực thi trận pháp, trong dạ dày người kia sẽ có rất nhiều mảnh vỡ pha lê, đâm nát nội tạng người đó, đâm nát rữa bụng người đó mà chết.” – Man Ni nói : “Loại Hàng Đầu này tiêu tốn chút tinh lực, nhưng tỷ lệ thành công rất cao, mà cũng không cần tiếp xúc với người kia, dùng trận pháp này đối phó với Long đại sư là thích hợp nhất.”
Lâm Huyền gật đầu : “Đại sư, có cần dùng đến đồ mà Long đại sư từng dùng qua không? Lần trước tôi mời ông ta đến có giữ lại cốc trà mà ông ta dùng.”
Tôi nhịn không được nghĩ, Lâm Huyền này tâm cơ cũng thật sâu, hoá ra ngay từ đầu cũng đã phòng bị Long đại sư rồi.
Man Ni lắc đầu : “Không cần, người như Long đại sư hẳn là sẽ động tay động chân vào những thứ mình dùng qua, dùng cũng không giúp được gì, trên thân hai người này nhiễm khí tức trận pháp của ông ta, càng tăng tác dụng.”
Một tên thủ hạ đầu trọc kéo ghế ra, Man Ni ngồi xuống, ông ta mở hộp dây mây ra, lúc vừa mở nắp, tôi hình như nghe thấy vô số tiếng than khóc của oán nhi.
Trong hộp dây mây trống không, chỉ có một tấm da bò.
Ông ta lấy tấm da bò ra khỏi hộp, bày ra, dùng máu tươi vẽ lên một cái đồ án hình tròn, hoa văn hết sức phức tạp, bên trên còn có chú ngữ Nam Dương, nhìn giống như một loại trận pháp.
Ông ta dàn tấm da bò ra, sau đó ngồi xếp bằng ở giữa đồ án kia, hai tay hợp thành chữ thập, bắt đầu niệm chú.
Ông ta niệm chú rất nhanh, đồng thời trận pháp đỏ rực cứ như sống lại, biến thành máu tươi, thuận theo hoa văn đồ án mà không ngừng lưu động.
Tôi nhìn thấy ở trong trận pháp xuất hiện rất nhiều mặt oán nhi, đều là những khuôn mặt trần đầy khiếp sợ và thống khổ, linh hồn bọn họ bị nhốt ở tron trận pháp, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Man Ni niệm xong chú ngữ, mãnh liệt ở mắt ta, cao giọng nói : “Đưa bọn họ qua đây.”
Tôi với Tương Dũng bị lôi đến trước mặt ông ta, một trước một sau đối diện ông ta, ông ta lạnh lùng nói : “Lấy máu.”
Tôi kinh ngạc, nhìn thấy Lâm Huyền đích thân cầm dao bước qua, lôi đầu Tương Dũng xuống, cầm dao dùng lựa đâm vào cổ anh ta….
Tôi bị doạ hét ầm lên, cổ Tương Dũng phun ra một dòng máu lớn, dội lên tấm da bò, động mạch chính bị cắt, kể cả có ở trong bệnh viện bị đâm một dao này thì cũng không sống được…
Máu của Tương Dũng cũng không có làm dối loạn trận pháp, ngược lại thuận theo hoa văn đồ án mà lưu động, lúc máu của anh ta chảy gần như hết cả trận pháp, Man Ni đột nhiên mở mắt nói : “Tôi cảm nhận được Long đại sư kia rồi, còn thiếu chút nữa, thiếu chút nữa là có thể hạ trận rồi.”
Ông ta nhìn sang tôi : “Cũng lấy máu của cô ta đi.”
Lâm Huyền cầm con dao dính máu đi về phía tôi, mặt cười âm lãnh, tôi liều mạng dãy dụa kêu gào nhưng cũng vô dụng.
Căn nhà bỏ hoang này hẳn là nơi chim cũng không thèm ị (-.- nguyên văn tác giả ạ), cũng quá hẻo lánh rồi, căn bản gào rách họng cũng không có ai nghe được.
Lâm Huyền cầm dao đặt trên cổ tôi, máu của Tương Dũng vẫn còn nóng, lúc mà con người sắp chết đi, sẽ luôn bạo phát ra sức mạnh kinh người. Tôi cũng không biết mình lấy ra khí lực từ đâu, hét to một tiếng, ném người đang giữ trụ tay tôi ra ngoài.
Tên kia cũng phải 1m8-1m9, nặng cũng tầm 90kg ~~ lại bị tôi vứt như bao tải náy ra ngoài…
Thoát được một tay, tôi lập tức chộp lấy con dao trên cổ, Lâm Huyền dùng lực kéo một cái, dao từ trong tay tôi bị kéo ra, cũng không có cắt phải cổ tôi, nhưng cắt vào lòng bàn tay tôi một vết thường vừa dài vừa sâu…
Máu tươi chảy ra, vừa hay rơi vào trong trận pháp.
Tôi thừa dịp bọn họ chưa kịp phản ứng, đá vòng một cước vào ngực anh ta, không nghĩ đến một cước này của tôi lại có thể đá một tên cao to vạm vỡ bay ra mấy mét.
Tôi vội vàng lùi bước, Lâm Huyền nộ khí xung thiên cầm dao mà xông lên.
Tình thế làm người ta vạn lần không nghĩ đến, là, Man Ni kia đột nhiên gào lên một tiếng thê thảm.
Tôi ngẩng đầu lên, tấm da bò của Man Ni kia đột nhiên bắt đầu bùng cháy lên…
Tất nhiên đó không phải là lửa thiêu đốt bình thường, mà là tàn lửa, giống như tàn lửa thuốc lá, tàn lửa này thuận theo những tia máu đỏ tươi trên hoa văn đồ án mà lưu động, rất nhanh liền đốt cháy hết cả trận pháp, những oán nhi bị nhốt ở bên trong tất cả đều xông ra ngoài, hét to rồi chen lấn lên bổ nhào về phía Man Ni.
Chuyện gì vậy?
Tất cả mọi người ở đây đều ngu luôn, tôi cũng ngu luôn, cả nửa buổi mới nghĩ ra, bây giờ không phải là giữa trưa chứ?

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương