Minh hôn âm duyên – chương 39

truyện ma - minh hôn âm duyên

CHƯƠNG 39 : LÂM HUYỀN CHẾT.

Tôi nhìn nhìn bên ngoài, mặt trời vừa lên chính giữa bầu trời.
Thật sự là giữa trưa…!
Cứ vào giữa trưa thì nồng độ dương khí trong máu của tôi là cao nhất, đồng thời cũng là cực dương chí dương, cái gì máu chó mực cả chu sa gì đó, còn lâu mới sánh được.
Man Ni kêu thê thảm đứt quãng, hai tay không ngừng vùng vẫy với loạn trong không khí, trong miệng không ngừng chửi bằng tiếng Nam Dương mà tôi không hiểu.
Đột nhiên, ông ta gào lên một tiếng, đầu đang mọc trên cổ đột nhiên bay lên.
Tôi bị doạ giật hết cả mình, suýt chút nữa thì ngã ngồi ra đất.
Đây…. đây là … Phi Đầu trận!
Man Ni này lại luyện Phi Đầu trận!
Phi Đầu trận là một loại trận pháp vô cùng tà ác, âm độc. Người luyện Phi Đầu trận, cứ mỗi buổi tối thì đầu sẽ tách ra khỏi thân thể, bay ra ngoài kiếm ăn. Ông ta (chỉ cái đầu ỏ) thích nhất là ăn oán nhi, mỗi tối đều phải hút máu của một con oán nhi.
Trách không được trận pháp này lại giam cầm nhiều oán nhi như vậy.
Nhưng trận pháp tà ác này cũng không dễ dàng mà luyện được, lúc mới bắt đầu luyện, đầu bay khỏi người, thường sẽ mang theo nội tạng cùng nhau bay ra ngoài, và hiển nhiên, mấy cái vòng vèo như nội tạng, dính vào đầu cùng bay ra ngoài đi “chơi” thì dễ bị mắc vào đâu đó.
Ví dụ như dây điện, dây angten!
Nghe nói, người Nam Dương đối với Phi Đầu trận đều rất hoảng sợ, để phòng bị Phi Đầu trận, nhà nhà hộ hộ đều trồng những cây có gai trên ban công, sân thượng, một khi Phi Đầu trận bay vào thì nội tạng sẽ bị mắc vào cây gai.
Đầu của Hàng Đầu sư một khi trời sáng mà còn không quay về “lắp” vào thân thể, mặt trời chiếu vào sẽ lập tức biến thành vũng máu, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Sau khi luyện thành Phi Đầu trận thì nội tạng cũng sẽ không cùng bay ra ngoài nữa, mà cái đầu bay kia sẽ càng thần thông quảng đại, Hàng Đầu sư cũng không cần thiết phải uống máu hàng ngày nữa.
Nhưng cứ mỗi bảy bảy bốn chín ngày, bọn họ sẽ phải ăn một bào thai chưa chào đời (ý là xác trẻ con bị phá đó), cho nên lúc này, đây là ác mộng đáng sợ nhất đối với các mẹ đang mang thai.
Và hiển nhiên, Man Ni luyện Phi Đầu trận này, còn chưa có luyện thành.
Lúc này là do ông ta bị oán nhi tấn công dữ dội, nếu không cũng sẽ không ở giữa ban ngày ban mặt sử dụng Phi Đầu trận bay đầu ra -.-
Nhà máy bỏ hoang này rất rộng, lại ít cửa sổ, thêm vị trí ở trên cao, ánh mặt trời căn bản chiếu không tới, đầu Man Ni bay lên trời bay một vòng, sau đó bổ nhào vào Lâm Huyền cắn cổ anh ta.
Lâm Huyền kêu một tiếng thê thảm, sắc mặt ngày càng tái nhợt, cả người giống như quả bóng bị xịt hơi, da cũng nhăn lại.
Phi Đầu trận đang hút máu anh ta !
Tôi hít một hơi thật sau, hét lớn : “Chạy mau!”
Xã hội đen mặc dù rất nghĩa khí, nhưng đối mặt với thứ âm tà như Phi Đầu trận, thì nghĩa khí gì đó đều vứt cho chó hết rồi, thủ hạ Lâm Huyền cũng mặc kệ anh ta, tay chân vội vã chạy loạn ra ngoài.
Tôi bảo bọn họ mau chạy, không phải vì tôi thiện tâm đại phát, mà do Phi Đầu trận đang hút máu, nếu để nó hút hết máu của mấy người này, thực lực sẽ tăng lên rất nhiều, đến lúc đó, hậu quả thế nào tôi cũng không dám nghĩ đến.
Tôi cũng muốn chạy, nhưng mà nhìn Tương Dũng, trong lòng xông lên một cỗ tức giận.
Lão Tương, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp anh báo thù.
Lúc này, Phi Đầu trận đã hút khô máu Lâm Huyền, quay đầu qua muốn hút máu của tôi, tôi không trốn không tránh, đứng im bất động chờ ông ta qua.
Lúc Phi Đầu trận chưa luyện thành công, đầu tách rời thân thể mà bay qua, trí lực cũng không cao, nếu không, với sự xảo trá của Man Ni này, khẳng định sẽ nhìn ra tình hình có chút sai sai.
Lúc ông ta bay qua, miệng đầm đìa máu tươi muốn cắn vào cổ tôi, tôi đột nhiên nâng tay lên, đem con dao vẫn dính máu của tôi quăng vào mặt ông ta.
“Aaaa———“ – Phi Đầu trận kêu gào thảm thiết, đầu và nội tạng bắt đầu bốc khói.
Mà thân thể ông ta ở chỗ kia, sớm đã bị oán nhi oán khí xung thiên cắn xé nát tươm thành trăm nghìn mảnh.
Tôi suy xét một chút, Man Ni này hẳn là sớm biết thân thể mình giữ không được, cho nên mới tách đầu ra để lưu lại bảo lưu hồn phách, mà giờ lại hút một lượng máu lớn như vậy, có thể hoạt động tự do không cần thân thể, mặc dù như vậy thì người không ra người, quỷ không ra quỷ, nhưng so với chết thì vẫn cứ là 👌🏻.
Nhưng mà, ông ta lại không nghĩ đến, tôi chỉ cần dùng chút máu cũng có thể tiễn ông ta về tây thiên.
Man Ni ở Nam Dương cũng coi là một đại nhân vật, ông ta nghìn tính vạn tính cũng không tính đến hôm nay sẽ chết trong tay tôi.
Không thể không nói, là vận khí của tôi cũng quá tốt đi, bị người ta cắt tiết, cũng có thể chọn đúng giữa trưa.
Đầu Man Ni ở trên đất lăn lăn, chảy ra một làn khói đen, sau đó dần dần biến thành một vũng máu.
Mà những oán nhi kia không bị trận pháp giam cầm nữa, từng đứa từng đứa nhanh chóng thoát ra, oán khí của chúng vô cùng nặng, giết được Man Ni rồi căn bản cũng không tiêu tán hết.
Trong lòng tôi thầm hét lên một tiếng không tốt, những oán nhi này trốn ra, không biết sẽ giết bao nhiêu người.
Làm sao bây giờ?
Tôi cắn răng, bây giờ còn chưa qua giữa trưa, liền diệt được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy.
Lúc tôi chuẩn bị dùng máu, thì đột nhiên có người nói : “Mong thí chủ hạ thủ lưu tình.”
Tôi ngẩn ra, giọng nói này sao lại quen tai vậy?
Quay đầu thì thấy một lão hoà thượng mặc tăng y màu xanh đi vào, hai tay hợp thành chữ thập, miệng đang niệm một tràng kinh phật.
Tôi nghĩ nghĩ, kinh ngạc : “Ông là hoà thượng quét sân ở đền Long Hoa?”
Lúc đó tôi mới bị Chu Vũ Hạo ám, sợ muốn chết, nên chạy đến đền Long Hoa thắp hương, có một vị hoà thường gợi ý bảo tôi đi rút quẻ, sau đó tôi rút được một quẻ “muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông.”
“Chào thí chủ.” – Hoà thượng khẽ cúi đầu hành lễ với tôi : “Pháp hào của bần tăng là Đức Tín.”
Tôi cũng vội đáp lễ : “Chào Đức Tín sư phụ.”
Ông ta gật đầu : “Mấy oán linh này đều là những đứa trẻ vô tội, mong thí chủ thả cho chúng một con đường, để tôi niệm kinh văn siêu độ cho chúng.”
Tôi đồng ý, ông ta ngồi xếp bằng trên đất, hai tay hợp thành chữ thập, bắt đầu tụng kinh.
Tôi không hiểu kinh phật tí nào, không biết ông ta niệm là kinh gì, nhưng lúc ông ta niệm kinh, những oán nhi bạo động điên cuồng không yên kia tất cả đều an tĩnh, ngồi vây xung quanh ông ta yên tĩnh mà nghe kinh phật.
Ông ta cứ niệm một câu thì tiêu tán một oán linh, mãi cho đến lúc niệm xong kinh văn, tất cả oán linh đều đã biến mất.
Đức Tín sư phụ đứng dậy, nói với tôi : “Nữ thí chủ, nơi này không nên ở lại lâu, thí chủ mau mau rời đi đi.”
Tôi ngây ra, muốn hỏi ông ta rốt cục là người thế nào, nhưng lại không biết nên hỏi bắt đầu từ đâu.
Đức Tín liếc Tương Dũng và Lâm Huyền đã chết kia một cái, thở dài nói : “Mỗi người đều có duyên pháp của mỗi người, sống chết do mệnh, nữ thí chủ cũng đừng quá đau lòng, đợi tội lại niệm “Phật thuyết a di đà” kinh một lần vì hai người họ siêu độ đi.”
“Cảm ơn sư phụ. – Tôi khom người 90 độ, sau đó ra khỏi nhà máy.
Tôi lau nước mắt, Tương Dũng, tôi đã trả thù cho anh rồi, yên tâm mà rời đi đi…
Ra khỏi khu công nghiệp bị bỏ hoang này, tôi phát hiện chỗ này trước không thôn làng, sau không cửa quán, đi rất lâu mới thấy một cái xe chở hàng chạy qua, bỏ ra 200 tệ, bảo tài xế xe chở hàng đưa tôi về thành phố.
Tôi rất tò mò về Đức Tín sư phụ kia, tiện đường chạy đến đền Long Hoa thắp thương, nghe ngóng những chuyện về vị sư phụ này.
Kết quả là mọi người nói với tôi, Đức Tín sư phụ kia là 10 năm trước mới đến Sơn Thành tu hành, trước đó xuất gia tu hành ở đâu thì không rõ, từ lúc đó đến giờ vẫn chỉ làm hoà thượng quét dọn chùa đền, là một người hết sức bình thường.
Trước đó tôi còn tưởng hoà thượng quét sân chỉ là một nhân vật trong tiểu thuyết của Kim Dung, không nghĩ đến ở đời thực cũng có một người.
Tối, tôi thấy kênh tin tức của thành phố phát một tin, nói có một vụ án xảy ra trong một nhà máy bỏ hoang ở ngoại thành, hai người thiệt mạng, mười người bị thương, trong đó có một doanh nghiệp nổi tiếng trong thành phố là Lâm Huyền thì thiệt mạng.
Man Ni kia bị biến thành vũng máu, cho nên ở đó chỉ có hai cỗ thi thể của Lâm Huyền và Tương Dũng.
Tất nhiên, hiện trường kia trong mắt người bình thường đều thấy rất quái dị, nhưng để ổn định lòng người, tất nhiên sẽ không báo cáo chuyện thực tế xảy ra, vụ án này ước chừng cũng chỉ kết thúc ở án đánh nhau mà thôi.
Mẹ Tương Dũng đến nhận thi thể của anh ta, tôi cũng tham gia tang lễ, bố mẹ anh ta khóc đến thiên hồn địa ám, người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, không có gì có thể đau khổ hơn…
Tôi không dám nhìn tiếp, dâng lên đồ viếng thì cũng rời đi.
Chuyện của Tương Dũng đả kích tôi rất lớn, tôi cứ ru rú trong nhà đóng chặt cửa không ra ngoài, thì hẳn sẽ không có tên quỷ nào không có mắt mà đến gây sự đi.
Hôm nay tôi mở cửa tiệm, đột nhiên có một cô gái vội vàng chạy đến.
Cô gái kia có chút quen mắt, cô ta thấy tôi, vội nói : “Chị Khương Lâm, chị còn nhớ em không? Em là Vương Vũ, bạn học cấp 2 của Chung Dao Dao.”
Tôi nhớ ra rồi, nha đầu này với Chung Dao Dao là chị em tốt, ngày trước Dao Dao đến nhà tôi chơi thì thường mang theo cô nhóc này đến.
“Là Tiểu Vũ a, có chuyện gì vậy?” – Tôi cười nói.
Vương Vũ vội nói : “Chị Khương Lâm, hôm qua em nhận được một tin nhăn, hình như Dao Dao xảy ra chuyện rồi.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương