Minh hôn âm duyên – chương 4

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 4: Toàn văn phòng có ma

Tôi lạnh nhạt nói : “Đây là giá rẻ nhất rồi, không tin cô đi xung quanh hỏi vài nhà thì biết.”
Chàng trai lôi lôi kéo kéo ống tay áo cô gái, nói : “Đại sư nói rồi, trong tối này nhất định phải đốt người giấy đi, đừng dây dưa nữa, đắt thì đắt chút cũng không sao.”
Cô gái rất khó chịu liếc tôi một cái, nói : “500 thì 500, nhưng trong tối này cô phải làm xong, cô ship đến địa chỉ này, ở tầng 4 đốt nó cho tôi.”
Tôi nhận lấy địa chỉ nhìn nhìn, không phải địa chỉ nghĩa trang, mà là một toà văn phòng.
Tôi cau mày lại : “Người giấy này 2 người định làm gì vậy?”
Cô gái trợn mắt lên nhìn tôi : “Bảo cô làm thì làm đi, nói nhiều như vậy làm gì?”
Tôi nghiêm giọng, nói : “Sao có thể nói như cô được? Người giấy là thứ không sạch sẽ, cô bảo tôi mang đến toà văn phòng kia đốt, bảo vệ nhìn thấy tôi sẽ báo cảnh sát mất.”
Cô gái còn định nói gì đấy thì bị chàng trai ngăn lại, nói : “Là thế này, toà văn phòng này là do sếp chúng tôi vừa mua được, cô cũng biết đấy, thường thì chuyển địa điểm công ty thì sẽ mời đại sư đến xem một chút mà, đại sư xem phong thủy xong liền bảo chúng tôi đi mua 2 con người giấy đến đây đốt để xua đuổi tà ma và như vậy vận may mới đến.”
Về phong thủy thì tôi dốt đặc cán mai , cho nên gật đầu nói : “Được thôi, nhưng mà tăng giá người giấy lên 600 tệ.”
“Cái gì? 600?” – cô gái trừng mắt mình nhìn tôi, chuẩn bị chửi bới, chàng trai lại lần nữa ngăn cô ta lại : “Được, 600 OK!”
Hai người bọn họ để lại tên và số điện thoại, cô gái tên Hà Mỹ, chàng trai tên Bạch Vũ. Tôi tăng ca để làm cho xong người giấy này, sau đó lái xe tải ra ngoài.
Nếu là cả bộ thì tôi thường liên hệ với công ty vận chuyển, còn nếu là hình người thế này mà khách hàng muốn ship tận nơi thì tôi sẽ đích thân đi ship, bằng không nửa đêm ra ngoài tôi còn mang theo 2 con người giấy thế này, dù là taxi hay xe bus gì đó thì cũng không ai dám chở tôi cả…..
Toà văn phòng này ở trong trung tâm thành phố, lại thuộc dãy phố hoàng kim, thường thì những nơi như này ấy mà, người đến người ở, dương khí rất nồng đậm, nhưng vừa bước vào cửa đại sảnh toà văn phòng kia, từng trận âm phong nổi lên làm cả người tôi bỗng lạnh sởn gai ốc.
“Ai làm gì đấy?” – Bảo vệ trong phòng cao giọng hỏi.
Tôi chỉ chỉ vào 2 con người giấy, lúc này bảo vệ cũng hiểu ra, nói : “Đi lên đi, cẩn thận chút, chú ý đừng gây ra hoả hoạn.”
Tôi đi đến trước thang máy, bảo vệ lại hướng tôi gọi, ý vị thâm trường nói : “Cô nhất định phải cẩn thận đấy.”
Ngữ khí của anh ta làm tôi cảm thấy không thoải mái cho lắm.
Tôi ra khỏi thang máy thì chợt thấy nhiệt độ xung quanh chắc phải giảm xuống hẳn mấy độ, tôi nhanh chóng kết 2 tay thành hình chữ thập, miệng nhẩm nhẩm niệm : “Các anh các chị à, tôi chỉ đang kiếm sống thôi, lỡ có chỗ nào mạo phạm phải thì mong các anh các chị đại nhân đại lượng mà bỏ qua cho.”
Nói xong, tôi cũng đã sớm chuẩn bị tiền giấy và bắt đầu châm hương rồi, sau đó lấy ra một cái đĩa gốm, bắt đầu đốt người giấy.
Quá trình đốt người giấy diễn ra cũng rất thuận lợi, đang lúc tôi chuẩn bị thở phào một hơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng động ở sâu trong phòng.
Tầng của toà nhà này như mạng lưới vậy, giờ khắc này đã sớm không có ai ở đây, đều tan làm cả rồi, chỉ có 2 cái đèn SOS (đèn khẩn cấp) đang sáng thôi, tôi cầm quạt quạt vào người giấy cho lửa cháy nhanh hơn chút, đốt xong còn nhanh chóng rời đi.
“Paa” – tất cả đèn ở tầng nhà này đều sáng lên, doạ tôi sợ đến nỗi giật hết cả mình, lại nhìn thấy từ phòng làm việc có một bóng người bước ra, anh ta tức giận trừng mắt nhìn tôi, nói : “Nửa đêm nửa hôm, cô ở đây làm cái khỉ gì vậy?”
Đó là một người đàn ông trung niên, bóng lưng rất lớn, ăn mặc cũng rất nghiêm túc.
“Xin hỏi ngài là….?” – tôi cẩn thận hỏi.
“Tôi là tổng giám đốc của công ty An Viễn.” Ông ta nhìn cái đĩa sứ : “Cô đang đốt người giấy? Cô là ai? Ai bảo cô đến đây đốt?”
Tôi kinh ngạc hô : “Không phải là công ty các ông bảo tôi đến đây đốt sao?”
Tôi đem cả câu chuyện này từ đầu đến cuối kể lại cho ông ta nghe 1 lần, ông ta sắc mặt đại biến nói : “Khoản đã, cô nói là 2 nhân viên của công ty chúng tôi đến tìm cô mua người giấy, 2 người họ tên gì?”
Tôi gật gật đầu : “Đúng vậy, 2 người họ, một người tên Hà Mỹ, một người tên Bạch Vũ.”
Tổng giám đốc sắc mặt tái nhợt như người chết, lùi lại vài bước, súyt nữa thì đúng ko vững, miệng thì lắp bắp nói : “quỷ, có quỷ.”
“Sao lại như vậy?” – tôi tiến lên đỡ lấy ông ta thì thấy người ông ta rất lạnh.
“Cô hẳn là chưa nghe thấy chuyện này đi? Văn phòng của chúng tôi cứ tầm này mỗi năm sẽ có 2 người chết.” – sắc mặt ông ta rất khủng bố, nói tiếp : “Hà Mỹ và Bạch Vũ, 2 người này là năm ngoái vừa chết.”
Mẹ nó, tôi nghe xong lạnh hết cả da đầu rồi, cả người cũng run run luôn rồi đây này.
Trước kia tôi nghe bà nội kể, quỷ rất giỏi lừa người, bây giờ tôi có mắt âm dương, mà nhìn dáng vẻ hoàn toàn bình thường của 2 người họ, tôi thật sự không phân biệt được ai sống ai chết cả.
Người giấy trong đĩa gốm cũng đốt xong rồi, lại không biết từ đâu thổi qua một trận âm phong, trong nháy mắt tất cả đèn đều tắt cái “bụp”.
Qua một giây ngắn ngủi, đèn lại lần nữa được sáng lên, tôi nhìn thấy 2 người giấy đang đứng sau lưng tổng giám đốc.
Bởi vì khách hàng không yêu cầu vẽ mặt người giấy thế nào, nên để tránh gặp rắc rối, tôi liền vẽ mặt của trẻ con vào, một nam một nữ, mắt tớ môi đỏ, hai má còn có hai vết hồng hồng.
Đầu của người giấy khẽ đồng, bọn họ (2 người giấy) nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc rồi phát ra tiếng cười dị hợm làm người ta nổi da gà.
Điệu cười này rất nóng tai.
Hai người họ là Bạch Vũ và Hà Mỹ!
Tổng giám đốc hoảng sợ tột độ quay đầu lại, sau đó lại kêu gào thảm thiết doạ tôi sợ quay đầu lại chạy nhanh, vào trong thang máy ấn nút xuống tầng 1.
Nút tầng 1 sáng lên nhưng thang máy lại không hề di chuyển, cửa thang máy không ngừng mà đóng lại mở ra, mở ra đóng lại, mỗi lần mở ra tôi thấy 2 người giấy kia cách tôi ngày càng gần.
Làm sao bây giờ? Làm gì đây?
Mỗi năm sẽ chết 2 người, hôm nay có tôi và tổng giám đốc kia ở đây, không phải là vừa hay có 2 người à?
Không! Không được, tôi không thể chết được!
Gấp chết tôi rồi, xong đột nhiên tôi nhớ ra là hồi còn nhỏ, bà nội dạy tôi một cách, nói là nếu không may gặp phải “thứ không sạch sẽ” thì có thể dùng.
Bốn ngón tay của tôi chụm lại, ngón cái chụm lên trên 4 ngón tay kia, nắm hờ nắm đấm, động tác này gọi là “Lôi Thế”.
Lúc mà hai cái “thứ không sạch sẽ” kia đi đến cửa thang máy, tôi chỉ nắm đấm hờ này vào chúng, dùng lực mạnh để đẩy chúng ra.
Vang lên một tiếng sét, giống như bị sét đánh vậy, nhưng mà không nhìn thấy tia điện, sau đó tôi nghe thấy hai tiếng gào thảm thiết, xong đột nhiên thang máy cũng di chuyển. Xuống đến tầng 1, tôi một mạch lao vào phòng bảo vệ, kinh hoảng mà hét lên với bảo vệ : “Báo cảnh sát, báo cảnh sát nhanh, có quỷ!!!”
Bảo vệ dùng ánh mắt quái dị nhìn tôi, tôi ngẩn ra, cảm thấy có gì đó không đúng, liền hỏi : “Sao vậy?”
Anh ta mở camera giám sát ở tầng 4, giọng điệu có chút sợ hãi, nói : “Cô tự nhìn đi.”
Tôi vừa nhìn, sợ súyt nữa thì ngất xỉu.
Ở trong camera chỉ quay được một mình tôi, sau khi tôi đốt người giấy, lại tự một mình nói chuyện với không khí cả nửa ngày trời, xong thì kinh hãi hoảng sợ mà chạy về phía thang máy.
Không có Bạch Vũ và Hà Mỹ, cũng không có tổng giám đốc!!!
Chẳng nhẽ tổng giám đốc vừa nãy cũng là….. Quỷ ???
Tôi vội hỏi bảo vệ : “Công ty An Viễn có một ông tổng giám đốc mập mập phải không ? Ông ta tấm lưng rất dài, trên mặt chỗ này có cái nốt ruồi?”
Bảo vệ gật gật đầu : “Người cô nói là Trần Tổng”, nét mặt anh ta khẽ biến : “Đúng rồi, Trần Tổng tối nay tăng ca.”
“Anh nhanh gọi điện thoại cho ông ấy đi.” – tôi thúc giục.
Bảo vệ gọi cho tổng giám đốc công ty An Viễn hẳn mấy cuộc, nhưng tuyệt nhiên không ai nhấc máy.
Anh ta tinh thần hoảng loạn lập tức báo cảnh sát, cảnh sát lập tức đến rất nhanh, kết quả ở phòng làm việc của tổng giám đốc tìm thấy xác ông ta.
Ông ta nằm gục trên bàn làm việc, ngũ quan vặn vẹo, mắt trợn trừng lên đỏ ngầu.
Ông ta bị doạ sợ mà chết.
Cảnh sát nói ông ta chết được 2 tiếng rồi.
Như vậy có thể nói, 3 người mà ban nãy tôi gặp, đều là quỷ!!!
Cảnh sát kiểm tra camera giám sát, nhìn thấy sau khi tôi chạy vào thang máy, cửa thang máy không ngừng đóng đóng mở mở, sau đó thấy tôi dùng “Lôi Thế” hướng phía trước đâm một cái, trên màn hình bỗng xuất hiện một đạo ánh sáng bắn ra.
Tôi rất là kinh ngạc, lúc đó làm tôi chả nhìn thấy tí tia sáng nào cả.
Cảnh sát xác nhận là người không phải do tôi giết, nhưng ánh mắt họ nhìn tôi cứ như người điên, người tâm thần vậy.
Tôi tóm lấy áo tên bảo vệ, nói : “Trước khi tôi mang theo người giấy đến đây, anh không tò mò chút nào, có phải có người đã nói trước với anh không?”
Anh ta bị sợ đến hít thở cũng khó khăn, nói : “Có 2 nhân viên của công ty An Viễn nói với tôi.”
“Bọn họ trông như thế nào?” – tôi hỏi gấp.
Anh ta đáp : “Họ tên là Bạch Vũ và Hà Mỹ.”
Tôi thất kinh mà nhìn anh ta, anh ta lại nói : “Có vấn đề gì sao? Tôi hôm nào chẳng nhìn bọn họ đi làm tan làm, có lần còn cùng Bạch Vũ uống rượu đấy.”
Ánh mắt tôi ngày càng kinh hoảng, anh ta bị tôi nhìn đến run cả người : “Sao,…sao vậy?”
“Anh nghĩ kĩ lại một lần đi.” – tôi nói : “Anh thật sự quen bọn họ à? Anh cùng Bạch Vũ đi uống rượu với nhau lúc nào? Uống ở đâu?”
Anh ta ôm ôm đầu, sắc mặt càng ngày càng khó coi, phát hiện bản thân nhớ không nổi lúc nào mình đi uống rượu với Bạch Vũ.
“Anh là nhân viên bảo vệ mới à?” – tôi lại hỏi.
“Tôi mới làm được hơn 2 tháng” – anh ta nói : “Bảo vệ trước đây về nước để chữa bệnh rồi.”
“Bệnh gì?”
“Bệnh tâm thần.” – nói đến đây, cả người anh ta run lẩy bẩy nói : “Không lẽ…..anh ta bị Quỷ doạ đến tâm thần?”
Đột nhiên anh ta đứng phắt dậy, ném mũ bảo vệ trên đầu xuống hét ầm lên : “Tôi không làm nữa.”
Tôi bị cảnh sát cảnh cáo, tạm thời không được ra khỏi thành phố, tôi lái xe quay lại tiệm vòng hoa, đột nhiên nhớ ra gì đó, mở hộp đựng tiền ra, bên trong tìm ra mấy tờ tiền âm phủ….
Tôi bận rộn cả đêm, suýt chút nữa cũng chết trong tay 2 con quỷ kia, cuối cùng lại chỉ nhận được sấp tiền âm phủ !!!
Khoan! Tên quỷ Trần tổng kia nói mỗi năm chỗ này có 2 người chết, nhưng hôm nay mới chết có 1 người mà?
Tôi bây giờ vẫn còn sống, chắc chắn họ sẽ quay lại tìm tôi.
Tôi phi nhanh vào trong phòng, lật qua lật lại các thứ, cuối cùng từ trong một cái thùng tìm thấy mấy cuốn sách.
Mấy cuốn sách này đều là do bà nội tôi để lại, bố tôi cũng từng đưa cho tôi một cuốn, bên trong nói về cách làm đồ giấy, thủ thuật hôm này tôi làm cũng là từ trong cuốn sách đó.
Mà mấy cuốn sách khác chủ yếu nói về ma quỷ, trừ tà, làm sao để gặp được ma quỷ và xem phong thủy như thế nào.
Ngày trước nhìn mấy cuốn sách này tôi đều cười chế nhạo, cho rằng đây là mê tín dị đoan, bây giờ xem ra, tôi thật sự phải dựa vào chúng rồi.
Nghe nói lúc bà nội tôi còn trẻ là một bà đồng, trong một trận thảm hoạ, mọi người đều đả đảo và chỉ trích bà tôi, ở trước mắt bao nhiêu người lại lôi những việc bà tôi làm ra để chà đạp, làm bà bẽ mặt.
Sau vụ việc đó, bà tôi không làm bà đồng nữa mà chỉ mở tiệm vòng hoa, kiếm chút tiền từ người chết sống qua ngày.
Xem ra bà nội không không đơn giản chỉ làm một bà đồng như vậy.
Tôi thu thập lại sách cho gọn, trong tay cầm cuốn sách nói về việc chống lại ma quỷ.
Trong sách ghi, quỷ là do những người bị chết oan chết uổng mà thành, họ chả có bản lĩnh gì to lớn cả, cùng lắm chỉ biết lừa gạt người sống thôi.
Quỷ sẽ tác động lên suy nghĩ của con người, quỷ mạnh hơn chút thì có thể thay đổi kí ức con người trong thời gian ngắn, ví dụ như trường hợp của nhân viên bảo vệ ban nãy.
Mà với người có mắt âm dương, không dễ bị quỷ mê hoặc.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương