Minh hôn âm duyên – chương 40

Chương 40 : Nông thôn minh hôn

Tôi kinh ngạc, lấy điện thoại của Vương Vũ qua xem, chỉ thấy một tin nhắn ngắn gọn : “Mình đang ở Hồi Long thôn, cậu mau gọi chị Khương Lâm đến cứu mình.”
Hồi Long thôn là một thôn nhỏ của một trấn nhỏ sáp với Sơn Thành, nghe nói rất lạc hậu, nhưng vì hệ sinh thái trong lành nên không ít người cuối tuần thích đến đây nhìn sông ngắm núi du lịch.
Chung Dao Dao sao lại chạy đến đó rồi?
Tôi hỏi Vương Vũ xem cô bé có biết gì nữa không, cô bé lắc đầu, bảo một ngày trước vẫn còn gọi điện thoại với Chung Dao Dao, lúc đó Dao Dao vẫn ở Nam Kinh, mọi chuyện đều rất bình thường.
Tôi bảo Vương Vũ về trước, lại gọi điện đến kí túc xá của Chung Dao Dao, bạn cùng phòng của Dao Dao nói với tôi, Dao Dao bị dì hai mang đi, là ở nơi công cộng bắt đi, nhét vào trong xe rồi chạy.
Tôi vô cùng tức giận, dì hai rốt cục lại muốn làm cái gì, học thói tốt không học lại học bọn xã hội đen?
Tôi lại gọi điện cho dì hai và chú, nhưng không ai nhấc máy.
Hết cách, tôi đành phải thu dọn chút đồ rồi lái xe chạy đến Hồi Long thôn, mấy người này, không ai có thể làm tôi bớt lo.
Hùng Duệ mới chết không lâu, dì hai cả ngày cứ như một con thiêu thân vậy, tôi có linh cảm, chuyện này chắc chắn liên quan đến tiền nong.
Loại người như dì ấy, vì tiền thì chuyện gì cũng có thể làm.
Tôi đột nhiên nghĩ, bà ta sẽ không vì tiền mà bán Chung Dao Dao cho ông chú bốn năm chục tuổi đang tìm vợ ở Hồi Long thôn chứ?
Tôi có chút lo lắng, nếu thật sự là như vạy thì một mình tôi đi căn bản là vô dụng, không biết chừng lúc đó tất cả người trong thôn sẽ đến mà đập chết tôi mất.
Tôi đành gọi điện cho Tư Đồ Lăng, Tư Đồ Lăng vừa nghe xong thì nói muốn cùng tôi đến đó, nếu thật sự là mua bán phụ nữ thì anh ta có thể tuỳ thời tiếp viện.
Tôi chạy đến kí túc ở đồn cảnh sát đón Tư Đồ Lăng thì mới biết anh ta được được nghỉ mấy ngày, tôi có chút xấu hổ, làm cảnh sát rất ít khi có kì nghỉ, vậy mà tôi lại đến làm phiền anh ta.
Anh ta cười cười nói không sao, bảo dù sao anh ta cũng không có bạn gái, kì nghỉ cũng chỉ ở kí túc nằm trên giường, không bằng đi ra ngoài coi như đi du lịch một chuyến.
Chúng tôi lái xe ba giờ đồng hồ thì đến trấn Giang Hạ, Hồi Long thôn trực thuộc trấn Giang Hạ, cách trên trấn cũng không xa lắm.
Chúng tôi ở quán cơm dùng bữa, tiển thể nghe ngóng tin tức.
Hôm nay không phải ngày họp chợ, quán cơm cũng không buôn bán đắt hàng lắm, chủ quán với khách quen câu được câu không tám chuyện.
“Này, ông Trần, ông nghe tin gì chưa? Nhà họ Nhiễm ở Hồi Long thôn bên kia bắt một cô gái đến, muốn bắt cô gái kia cùng con trai vừa mới chết nhà mình kết âm hôn.” – Bà chủ thần thần bí bí nói.
Người gọi là ông Trần nói : “Còn có chuyện này sao?”
“Còn không phải sao, kết âm hôn này ban đầu cũng là nói bừa vậy thôi, không ngờ nhà họ thế nhưng lại tìm một người sống đến, này rất tổn hại âm đức a.” – Bà chủ nói.
Ở chỗ chúng tôi, người Thổ Gia tộc, Miêu tộc cũng khá nhiều, từ xưa đến này cũng không có phong tục kết âm hôn, nhà ai mà có người chết thì trong 3 ngày, họ hàng bạn bè thân thích ngồi với nhau 3 ngày 3 đêm, sau đó có người hoả táng, có người thổ táng, trực tiệp chôn xuống đất là xong chuyện.
Tôi lớn thế này rồi, cũng chưa từng nghe qua ở chỗ mình có người kết minh hôn.
Loại phong tục minh hôn này, là mấy năm gần đây mới nổi lên, người chỗ chúng tôi đi nơi khác làm việc, cũng học được cái này về, chỉ là nhưng người làm chuyện này lại rất ít.
Tư Đồ Lăng nói với tôi, bây giờ người trộm thi thể rất nhiều, nhất là những thi thể nữ được thổ táng, kể cả của người già cũng trộm luôn. Thi thể nhìn lớn tuổi thì giá rẻ, mà còn trẻ và chưa từng kết hôn thì giá đắt nhất.
Tôi rất ngạc nhiên, ngay cả xác người lớn tuổi cũng trộm?
Tư Đồ Lăng nói, bây giờ có không ít thầy phong thuỷ thông đồng với người trộm thi thể, mua bán thi thể.
Nhà nào có người già mà cô quả chết, những người mà cả đời không lấy vợ ấy, thì thầy phong thuỷ sẽ đến nhà nói, nói nhà người kia phải tìm cho ông cụ một người già bầu bạn, như thế thì nhà cửa mới được yên ổn, nếu không kết minh hôn thì quỷ hồn ông cụ sẽ ngày ngày đến nhà phá, ảnh hưởng đến vận khí của con cháu.
Người nông thôn đều rất mê tín, doạ một trận khủng bố như vậy, đa số mọi người đều sợ, bỏ ra 1-2 vạn mua một cỗ thi thể của phụ nữ trung niên, cùng với cụ nhà kết minh hôn.
Vì bọn trộm thi thể quá lộng hành, cho nên chỗ chúng tôi đều phải dùng xi măng cốt thép để cố trụ ngôi mộ, để bọn chúng không trộm được.
Ông Trần bên kia nói : “Cô gái kết minh hôn cùng là con gái nhà ai thế? Làm gì có ai nguyện ý kết hôn với người chết chứ? Rất không may mắn.”
Bà chủ quán nhìn nhìn bên ngoài, nhỏ giọng nói : “Tôi nói cho ông biết, ông cũng đừng đem chuyện này nói bậy ra ngoài, tôi nghe nói là cô gái kia không đồng ý, bị phụ huynh nhà mình cứng rắn bắt đến đấy.”
Ông Trần có chút căm phẫn : “Nhà này đầu óc đúng là bị hỏng rồi, làm gì có ai lại mang con gái mình ra gả cho người chết chứ? Không lẽ còn muốn đánh chết rồi kết âm hôn à?”
“Làm gì đến mức đó, nhà họ Nhiễm kia cứ coi như là có tiền thì cũng không dám nháo đến mạng người đâu.” – Bà chủ vươn 5 ngón tay ra lật qua lật lại : “Nhà họ Nhiễm trả 10 vạn tiền mặt, mà họ cũng nói, kết âm hôn xong cũng để con gái nhfa người ta rời đi.”
Ông Trần lại nói : “Nhưng mà cô gái từng kết âm hôn, thì làm gì có ai dám lấy nữa?”
“Còn không đúng sao, đây là hại đời con gái nhà người ta a.” – Chủ quán nhấp một ngụm : “Ông xem, nhà họ Nhiễm này, làm giàu mà coi thường âm đức, sớm muộn cũng sẽ suy tàn thôi.”
Tôi tức đỏ mắt, dì hai điên rồi, lại chỉ vì 10 vạn, mà để Dao Dao kết hôn với người chết !
Nếu Dao Dao gặp chuyện gì bất trắc, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Tôi tức giận muốn đến Hồi Long thôn giết họ, thì bị Tư Đồ Lăng giữ lại, anh ta bảo đợi chút, để anh ta gọi điện tới đồn cảnh sát ở đây hỏi thăm tình hình.
Không qua mấy phút, anh ta cúp máy, nói với tôi : “Tình hình có chút không đúng.”
“Sao vậy?”
“Chỗ chúng ta mặc dù không cấm kết minh hôn, nhưng nếu dân làng vì chuyện làm hôn tang lễ mà làm lớn, thì phải có sự đồng ý của uỷ ban thôn, sau đó lập hồ sơ giao đến đồn cảnh sát, lúc mở tiệc, đồn cảnh sát sẽ dẫn người đến xem, tránh cho xảy ra việc không an toàn thực phẩm.
Lần này nhà họ Nhiễm làm minh hôn, bàn nước đã được tổ chức 7 ngày rồi, đồn cảnh sát phát một cảnh sát họ Trương đến, sau khi cảnh sát này đi thì không gọi điện được cho anh ta nữa.
Lúc đầu bọn họ tưởng là do tín hiệu yếu, nhưng hôm nay là ngày thứ 8 rồi, cảnh sát Trương kia sớm đã nên quay về rồi, nhưng điện thoại anh ta vẫn không gọi được.
Tôi bị doạ giật mình : “Không lẽ Hồi Long thôn xảy ra chuyện?”
Tư Đồ Lăng nói : “Ngay cả điện thoại trong phòng làm việc của trưởng thôn cũng không gọi được, cảnh sát quyết định phái thêm hai người nữa đến xem tình hình, vừa hay cùng đường với chúng ta.”
Hai cảnh sát kia rất nhanh đã đến, một vị cảnh sát trung tuổi, người còn lại là một phụ nữa không đến 30 tuổi.
Bọn họ giới thiệu qua với chúng tôi, nam cảnh sát tên Dương Khải Lâm, nữ là Phạm Thiến Thiến, hai người họ đều không phải người địa phương.
Đối với bọn họ, Tư Đồ Lăng là đội trưởng đổn cảnh sát ở thành phố là một lãnh đạo cấp cao, vì vậy bọn họ đều rất cung kính, Tư Đồ Lăng kể chuyện của tôi cho họ xong, anh ta căm phẫn nói : “Nhà họ Nhiễm đúng là quá vô lý rồi, cô gái, cô yên tâm, đến lúc đó chúng tôi nhất định sẽ cứu em gái cô ra.”
Tôi gật đầu cảm ơn, trong lòng thì rất lo lắng, hoặc do dạo này tôi gặp phải quá nhiều chuyện kinh dị, cho nên cứ có cảm giác chuyện minh hôn lần này không hề đơn giản.
Dương Khải Lâm lái xe cảnh đi ở phía trước, tôi lái xe tải nhà mình theo sau, đường đến Hồi Long thôn không dễ đi lắm, vẫn là đường đất, mặt đường đầy sỏi đá.
Tôi nhìn thấy thôn làng ở xa xa, Hồi Long thôn này toạ ở trong đèo núi, bốn phía đều là ruộng bậc thang, tôi nhìn qua cửa sổ xe, thấy một ngôi làng bị bao phủ dưới một màn sương trắng.
Tư Đồ Lăng nói : “Sắp chiều đến nơi rồi, sau vẫn còn lắm sương như vậy.”
“Màn sương này có chút không đúng.” – Tôi cau mày : “Chúng ta lái xe xuống núi, ở cửa thôn dựng một khối đá, dưới khối đá là một con rùa, thứ này không biết có từ khi nào.”
Trên khối đá có ba chữ to : HỒI LONG THÔN.
Dương Lâm Khải nói với tôi, Hồi Long thôn này đã có 300 năm lịch sử rồi, dân ở đây chủ yếu là họ Nhiễm, năm đó Hồ Quảng trấn tràn vào Tứ Xuyên, từ Lưỡng Hồ di dời đến đây.
Thôn này vốn dĩ rất nghèo, trong đó có một người là Nhiễm Đông, hơn 20 năm trước đến đây đào một cái hồ lớn, bắt kịp xu thế, ở Vạn Huyện mở lò than, kiếm được rất nhiều tiền.
Sau khi ông ta giàu, thì mang người trong thôn cùng nhau đi lên, còn được nhận giải thưởng của huyện nữa.
Nói xong, ông ta chuẩn bị bước vào thôn, thì bị tôi ngăn lại : “Cảnh sát Dương, ông không thấy có chút kì lạ sao?”
Cuối cùng Phạm Thiến Thiến kia cũng phát hiện ra : “Bây giờ ban ngày ban mặt, trong thôn cũng quá an tĩnh đi?”
Dương Khải Lâm vỗ đùi, nói : “Đúng vậy, mọi người nhìn mấy ruộng bậc thang kia, bây giờ nông dân bận việc mùa màng, vậy mà một ô ruộng cũng không có, cũng quá không bình thường rồi.”
Tư Đồ Lăng giữ tay tôi, nói : “Tiểu Lâm, cái thôn này có chút tà môn, tôi xem hay là chúng ta đừng tiến vào nữa, đợi tiếp viện đi.” – Anh ta hỏi Dương Khải Lâm : “Cảnh sát Dương, đồn cảnh sát chỗ anh còn có bao nhiêu người?”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương