Minh hôn âm duyên – chương 41

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 41 : Tử vong thôn yến.

Dương Khải Lâm có chút lúng túng : “Tư Đồ đội trưởng, không giấu gì cậu, chỗ chúng tôi chỉ là một sở cảnh sát nho nhỏ, ngoài trừ sở trưởng với Tiểu Cao bị mất liên lạc kia, chỉ còn mỗi hai chúng tôi.”
Tư Đồ Lăng có chút cạn lời…
Tôi nói : “Tư Đồ đội trưởng, hay là thế này, mấy người các anh ở cửa thôn đợi tôi, tôi đi vào xem trước, nếu có gì không đúng tôi sẽ lập tức chạy ra nói với mọi người, mọi người lại gọi tiếp viện sau, nếu không giờ gọi tiếp viện đến mà lại không có chuyện gì thì có chút không ổn lắm.”
Tư Đồ Lăng nói : “Vậy tôi đi cùng cô.”
Tôi nhớ trong sách của bà nội có nói, cảnh sát trên thân có quan khí, nhất là người như Tư Đồ Lăng, xuất thân quân nhân, sự nghiệp hưng thịnh như mặt trời ban trưa, lúc quan khí hưng thịnh dồi dào, thường quỷ hồn sẽ không dám lại gần.
Còn vụ cương thi đợt trước thì không tính, lúc đó đối mặt là Phi cương vô cùng lợi hại.
Cũng vì thế nên tôi không có từ chối, chúng tôi thương lượng một lúc, tôi và Tư Đồ Lăng, Dương Khải Lâm ba người cùng nhau đi vào, Phạm Thiến Thiến ở ngoài, một khi có gì không đúng thì lập tức gọi tiếp viện đến.
Chúng tôi đi vào thôn, kì quái là vừa bước vào trong thì lại không thấy sương mù nữa.
Sương mù bao phủ cả bên ngoài thôn làng, tôi quay đầu lại nhìn cửa thôn thì chỉ thấy hình ảnh mơ mơ màng màng không rõ ràng.
Trong thôn vô cùng yên tĩnh, một mảnh tĩnh mịch.
Số người ở Hồi Long thôn, ngoại trừ những người đi làm bên ngoài thì có không đến 200 người, dân số mặc dù ít, nhưng này sống ở trên đèo núi, cũng không thể nào mà tĩnh lặng như vậy được, ngay cả tiếng chó sủa cũng không có.
Tư Đồ Lăng va Dương Khải Lâm đều không mang theo vũ khí, chỉ có thể tìm một cây gậy gỗ cầm trong tay…
Toàn bộ nhà trong thôn đều đóng cửa, chúng tôi nhìn qua cửa sổ, căn bản là không có người ở.
“Không phải mọi người đều ở nhà Nhiễm Đông chứ?” – Dương Khải Lâm nói : “Tôi từng đến đó một lần, biết nhà Nhiễm Đông ở đâu, đi, tôi đưa hai người đi xem.”
Nhà Nhiễm Đông rất dễ tìm, căn nhà xây giống phong cách nước ngoài.
Ở đây nhà ai cũng có sân, sân nhà của Nhiễm Đông rất rộng, cổng sắt cửa lớn không khoá, Dương Khải Lâm đi lên đẩy cửa, tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, vội giữ ông ta lại : “Đợi đã.”
Nhưng mà chậm một bước, ông ta đã đẩy cửa ra rồi…
Tôi cảm thấy một trận nồng nặc tử khí xông đến trước mặt.
Trong sân bày mấy chục bàn tiệc, đầy ắp người, dân làng đều ở đây.
Khung cảnh quái dị khủng bố…
Nghe tiếng cửa kêu, tất cả người dân trong làng đều quay đầu sang, bà người chúng tôi đểu hít một ngụm khí lạnh.
Tất cả bọn họ …. đều là quỷ !
Tất cả bọn họ mặt đều tím xanh, môi đen xì, mắt đỏ ngầu, bộ dáng vô cùng đáng sợ.
“Hehhee??” – Bọn họ nhìn thấy chúng tôi thì đều cười lên, điệu cười rất man rợ khủng bố, bọn họ vừa cười thì máu đen từ ngũ quan chảy ra…
Một âm thanh làm người ta ghê hết cả răng truyền đến, từ phía sau cổng sắt đi ta một con quỷ, cũng là người trong thôn, bộ dáng rất ghê tởm, ngay cả răng cửa cũng thiếu mất 2 cái, nhìn nhìn rất giống bị đao, trong tay hắn cầm một cái rìu, xông đến chỗ chúng tôi cười hehe.
“Chạy mau.” – Tôi quát to, bà người chúng tôi quay đầu co chân chạy về phía cửa thôn.
Dương Khải Lâm vừa chạy vừa run : “Vừa… vừa rồi… mấy người kia là …. là quỷ???”
Thôn làng cũng không lớn, mắt nhìn thì thấy bóng dáng Phạm Thiến Thiến ở cửa thôn rồi, nhưng mà chúng tôi phát hiện, đoàn sương mù bao phủ cả thôn cứ như một bức tường vô hình, chúng tôi không thể ra ngoài được.
Ba người chúng tôi ở trong hô to Phạm Thiến Thiến, cô ta đang nghịch điện thoại, nhìn nhìn trong thôn, xong lại nghịch điện thoại tiếp.
Cô ta căn bản không nhìn thấy, mà cũng không nghe thấy chúng tôi gọi.
“He he he he” – Điệu cười khủng bố từ sau lưng truyền đến, tên bị đao kia đã đuổi đến đây rồi, rìu kéo lê trên mặt đất phát ra âm thanh “tang tang.”
Dương Khải Lâm chắc là muốn biểu hiện trước mặt Tư Đồ Lăng, hét to một tiếng rồi cầm gậy gỗ xông lên.
“Quay lại ngay.” – Tư Đồ Lăng sắc mặt khẽ biến, cao giọng hô.
Dương Khải Lâm đập một gậy vào đầu tên quỷ kia, kết quả không đập được mà trực tiếp xuyên qua, ông ta trọng tâm bất ổn, ngã xuống trước mặt quỷ cầm rìu.
Con quỷ cầm rìu kia cười một tiếng càng man rợ hơn, tay nâng rìu lên…
Tôi lấy ra một nắm chu sa, vung tay vẩy vào mặt con quỷ, quỷ cầm rìu hét lên một tiếng, ôm đầu lùi lại mấy bước.
Tư Đồ Lăng nhân cơ hội này túm lấy cổ áo sau của Dương Khải Lâm, lôi anh ta trở lại.
Chu sa mặc dù có tác dụng nhưng cũng không thể làm quỷ cầm rìu kia bị thương nặng, trên mặt tên quỷ kia có chút bị nở loét thối rữa, tức giận nhìn chằm chằm chúng tôi.
Hắn cầm chặt rìu xông lên, nhưng có vẻ có chút kiêng dè Tư Đồ Lăng.
Tôi nghĩ một cái, nói với Tư Đồ Lăng : “Anh cởi áo ra đi.”
Tư Đồ Lăng dùng ánh mắt quái dị nhìn tôi, tôi vội nói : “Lúc nữa giải thích cho anh sau, anh cởi ra đã đi.”
Tư Đồ Lăng cởi áo sơ mi ra, lộ ta cơ bắp tráng kiện màu lúa mì, từ lúc rời khỏi quân đội, anh ta vẫn luôn rèn luyện thân thể, cho nên body giữ rất tốt, 8 mùi hoàn mỹ.
Tôi nhìn thấy trên ngực anh ta có một hình âm dương bát quái đỏ thẫm.
Trên mặt quỷ cầm rìu lộ ra vẻ hoảng sợ, lùi lại một bước.
“Sao lại như vậy?” – Tư Đồ Lăng hỏi tôi.
Tôi nói : “Quỷ đều sợ bát quái, bát quái âm dương vẽ vạn vật trên đời, mà trong người mỗi người đều có một hình bát quái ở chính giữa ngực, người nào một thân chính khí thì lực lượng của bát quái sẽ rất mạnh, nếu người nào có tà tâm, hiệu lực của bát quái sẽ biến mất. Anh còn trẻ khoẻ, lại có một thân chính khí, lại có quan khí hộ thân, lực lượng bát quái trên ngực vô cùng mạnh, có thể đẩy lùi ố quỷ.”
Quả nhiên, tên quỷ cầm rìu kia do dự một lúc, lộ ra biểu tình không cam lòng, cầm rìu quay đầu chạy.
Dương Khải Lâm thấy vậy cũng cởi áo trên người ra, chỉ là bát quái của anh ta màu sắc rất mờ nhạt.
Đứng ở cửa thôn cũng không phải là cách, nên chúng tôi tìm một căn nhà không khoá cửa, đi vào nghỉ ngơi và thương lượng xem nên làm gì.
“Cả thôn này rốt cục xảy ra chuyện gì vậy? Sao toàn thôn đều biến thành quỷ?” – Tư Đồ Lăng cau mày.
Dương Khải Lâm sắc mặt tái nhợt, nói : “Nói như vậy, không phải là toàn bộ hơn 200 người dân đều chết ? Đây là án lớn a.”
Tư Đồ Lăng âm trầm : “Án lớn như vậy, chỉ sợ ở thành phố cũng che đậy không nổi, đến lúc đó, một đội đặc nhiệm sẽ được phái xuống đây.”
Tôi cắt ngang lời anh ta : “Đây không phải vụ án bình thường, kể cả đợt trước phát xít Nhật đánh chiến Trung Quốc, giết chết bao nhiêu là người, oán khí xung lên tận trời xanh, cũng không có tất cả đều biến thành quỷ. Chuyện này không có đơn giản như vậy.”
Thực ra tôi muốn nói là, chuyện chúng ta nên lo lắng bây giờ là cái mạng nhỏ của mình, được chứ?
Tư Đồ Lăng hỏi tôi : “Ý cô là ?”
Tôi hỏi Dương Khải Lâm : “Hồi Long thôn này có truyền thuyết gì không?”
Dương Khải Lâm túm tóc : “Cô hỏi như vậy tôi cũng nghĩ ra rồi, lúc chúng ta vào thôn, hai người thấy khối đá ở cửa thôn chứ?”
Tôi và Tư Đồ Lăng gật đầu.
“Khối đá đó có lai lịch.” – Dương Khải Lâm kể chuyện về khối đá cho chúng tôi nghe.
Thời cuối nhà Minh đầu nhà Thanh, Trung Quốc rất loạn lạc, lúc đó một tên quân phiệt là Trương Hiến Trung ở Tứ Xuyên tự xưng là Đại Tây Vương, hắn ta là một tên giết người cuồng ma, ở Tứ Xuyên giết rất rất nhiều người, sau đó quân đội nhà Thanh đến tàn sát, còn tàn nhẫn hơn là Trương Hiến Trung.
Chuyện này còn có cả ca dao : “Lưu lưu tặc, tặc lưu lưu, thượng giới sai tha trảm nhân đầu.” Ý là nếu có một người chém không chết, sứ giả dịch hạch ở sau đầu. Từ lúc đó lưu truyền xuống, ngày đó người Tứ Xuyên bị giết đến chả còn mấy người, cho nên mới có chuyện Tứ Xuyên Hồ Quảng trấn sau này.
Dương Khải Lâm nghe một người già trong nhà nói, Hồi Long thôn lúc đó là một nơi tàn sát. Nói thì cũng lạ, lúc đó Trương Hiến Trung giết hết tất cả người dân trong thôn trong bán kính 18 dặm, sau đó chôn tại chỗ, sau đó quân Thanh đến đây tàn sát, cũng là chôn xác ở chỗ này.
Trong đèo núi này không biết đã chôn bao nhiêu thi thể, tổ tiên nhà họ Nhiễm sau khi đến đây, thấy đất ở đây màu mỡ phì nhiêu, cho nên định cư ở lại. Nhưng liên tiếp xảy ra những chuyện kì lạ, ví dụ như cơm tiệc nhà họ Nhiễm vô duyên vô cớ biến thành 💩, thình lình thấy chân gãy tay gãy, còn có cả đầu nữa…
Tổ tiên nhà họ Nhiễm mời đến một vị đạo sĩ phép lực cao cường, sau khi đạo sĩ kia làm pháp trận xong, phong ấn tất cả oán quỷ dưới đất, sau đó ở cửa thôn dựng một khối đá.
Cái tên Hồi Long thôn nay, cũng là do đạo sĩ kia đặt, ông ta khắc tên thôn lên khối đá, sau đó ở phía sau khối đá lại khắc một trận pháp bùa chú, dùng để trấn áp oán khí xung thiên của oán quỷ.
Tôi ngẩn ra : “Phía sau tấm bia đã làm gì có trận pháp bùa chú gì đó…”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương