Minh hôn âm duyên – chương 42

Chương 42 : Nụ hôn của Tư Đồ Lăng.

Dương Khải Lâm nói : “Nghe nói ngày trước là có trận pháp bùa chú đấy, nhưng sau này thì không biết sao lại mất rồi.”
Tư Đồ Lăng nói : “Chẳng lẽ có người mài bỏ trận pháp bùa chú kia, cho nên mới dẫn đến cái chết của hơn 200 người trong thôn?”
Tôi lắc đầu : “Phía sau khối đá mọc rêu, kể cả mài bỏ thì cũng là mài bỏ lâu lắm rồi, không có lý gì mà bây giờ mới xảy ra chuyện.”
Tư Đồ Lăng hỏi tôi : “Khương Lâm, cô có biện pháp nào có thể thoát ra ngoài không?”
Tôi lắc lắc đầu, mặt nghiêm trọng, nói : “Đoàn sương mù ngoài kia, chắc là quỷ chướng trong truyền thuyết.”
“Quỷ chướng?”
Tôi có chút hối hận : “Nếu biết trước là quỷ chướng thì tôi cũng sẽ không đi vào, quỷ được chia thành mấy đẳng cấp, lần lượt là cô hồn dã quỷ, oán quỷ, ố quỷ, lệ quỷ, nhiếp thanh quỷ, tướng quỷ và quỷ vương. Quỷ hồn có cấp bậc từ lệ quỷ, thực lực vô cùng lợi hại, có thể thiết lập quỷ chướng, làm một nơi hoàn toàn bị tách biệt với thế giới bên ngoài, sau đó ở trong muốn làm gì thì làm.”
Dương Khải Lâm bị doạ đến hai chân phát run : “Thảo nào ngày trước cả máy bàn và di động đều không thể gọi điện được.”
Tôi cúi đầu xuống, trong mắt có một tia đau lòng, nhiều người như vậy cũng chết cả rồi, Dao Dao liệu sẽ ….?
Tư Đồ Lăng nhìn thấu suy nghĩ của tôi, giữ tay tôi nói : “Đừng nản lòng, trong những con quỷ kia cũng không có em gái cô, cô bé hẳn là vẫn còn sống.”
Tôi biết, anh ta đang an ủi tôi…
Tôi hướng anh ta cười nhẹ, nói là mình không sao cả.
Thoắt một cái trời lại tối rồi.
Chúng tôi mở cửa sổ thì thấy ngoài trời tối thui, đèn đường cũng đã sáng lên.
Dương Khải Lâm nhìn nhìn đồng hồ, nói : “Không đúng, bây giờ mới hơn 4h chiều, sao lại nhanh tối như vậy?”
Mặt tôi càng âm trầm : “Đây là quỷ chướng gây ra, xem ra trước đó tôi đoán không sai, trong thôn này có lệ quỷ.”
Tư Đồ Lăng nghiêm túc hỏi : “Lệ quỷ rốt cục lợi hại đến mức nào?”
Tôi nói với hai người họ : “Mấy con quỷ chúng ta thấy mà thất khiếu chảy máu (7 lỗ trên đầu) chỉ là oán quỷ, mà quỷ cầm rìu lại là ố quỷ, cộng đống oán quỷ kia với tám con chục con ô quỷ nữa cũng không sánh bằng lệ quỷ.”
Mặt Dương Khải Lâm như đưa đám, suýt thì ngã phịch xuống đất.
“Xong rồi, xong đời rồi, lão Dương tôi cả đời này chưa gặp quỷ bao giờ, lần đầu tiên lại gặp luôn lệ quỷ, hơn 50kg thịt là tôi đây coi như bị để lại chỗ này rồi.”
“Đừng nhụt chí.” – Tôi cắn răng nói : “Nếu có thể kéo dài đến trưa ngày mai, thì tôi sẽ có cách.”
Vật cực dương chí dương, có thể đủ phá vỡ chướng quỷ.
“Cách gì?” – Dương Khải Lâm lấy lại tinh thần hỏi, tôi lắc đầu nói : “Không thể nói, đây là con át chủ bài.”
Ông ta lau mồ hồi trên trán : “Có cách là được rồi, coi như có chút hi vọng.”
Tôi lấy hai lá bùa hộ mệnh từ trong túi ra đưa cho hai người họ, đây là do tôi dùng gỗ đào khắc thành, trên gỗ đào khắc thần đồ, tên Úc Luỹ Nhị Thần.
Cái này là do tôi học từ trong sách của bà, là một loại bùa hộ mệnh cổ đại.
Thần đồ ghi chép trong “Sơn Hải kinh”, Úc Luỹ là thần bảo vệ quỷ môn, chuyên giám thị những con quỷ hại người, không có quỷ nào mà không sợ họ.
Tôi âm thầm hạ quyết tâm, lần này trở về nhất định phải học vẽ bùa, học hết tất cả sách chuyên môn nói về vẽ bùa của bà để lại.
Tôi lại lấy Chu sa, vẽ một đồ án hình lão hổ trên cửa, may là tôi vẫn còn rất nhiều chu sa, kĩ năng vẽ của tôi lại rất tốt, phiêu diêu mấy nét đã vẽ ra được lão hổ uy vũ vô cùng.
Sau đó, tôi ở trong phòng tìm hai cái đèn bàn, đặt ở trước cửa.
Đây cũng là một cách đuổi ma quỷ từ cổ đại, hổ cũng là thần vật có thể xua đuổi tà ma, còn hai cái đèn là dùng để thay thế mắt hổ, có hổ ở đây thì yêu ma quỷ quái cũng không dám vào cửa.
Trong sách của bà nói, cách này đủ dùng để ngăn chặn lệ quỷ.
Tôi bảo Tư Đồ Lăng và Dương Khải Lâm nghỉ ngơi, chỉ huy bọn họ tuyệt đối không thể ra khỏi căn nhà này, chúng ta bây giờ chỉ cần kéo dài thời gian, đến trưa mai mọi chuyện sẽ tốt.
Không biết có phải do quỷ chướng không, ba người chúng tôi đều mệt mỏi rã rời, mỗi người tự tìm một phòng, vừa nằm lên giường đã lập tức đi vào giấc ngủ.
Phòng Dương Khải Lâm nghỉ ngơi kia hình như là phòng của một cô gái, trên gối còn vứt một cái đồ lót, ông ta vừa nhìn, nhịn không được liền cầm lên ngửi ngửi, một cỗ hương vị phụ nữ xông thẳng lên mũi, làm ông ta cảm thấy rất thoải mái. (Fuow : Ewwww, biến thái!!!)
Dương Khải Lâm này cũng chả có sở thích gì, thích mỗi phụ nữ 
Đàn ông mà, ai mà không thích phụ nữ chứ? (Fuow : chắc hongg??)
Ở nhà ông ta có vợ, bên ngoài lại nuôi tuesday, wednesday, lại còn sinh hẳn hai cháu. Ngày thường cứ rảnh rỗi là lại chạy đi KTV, quán gội đầu các kiểu, nhưng ông ta lại tự nhận mình là phong lưu, chứ không phải hạ lưu.
“Haiz, thật xui xẻo.” – Ông ta nuốt nước bọt : “Sớm biết thế này thì đã không chạy đến đây rồi, ban đầu cứ tưởng có thể biểu hiện trước mặt đội trưởng thành phố một phen, ai ngờ ngay cả cái mạng già này cũng góp thêm vào.”
Đúng lúc này, ông ta đột nhiên nghe thấy có người đang gõ cửa sổ.
Cửa sổ là cửa kính trong suốt, ông ta ngẩng đầu lên thì thấy có một cô gái đang đứng bên ngoài.
Đó không phải là một cô gái bình thường, mà rất xinh đẹp, mặc một cái sườn xám màu đỏ, trên cổ áo có một bông hoa màu trắng, tóc búi trên đỉnh đầu, đẹp đến kinh diễm, sao mà nhìn có thể câu hồn như vậy.
Dương Khải Lâm tâm địa giảo hoạt mà chỉ một lúc đã bị cắn câu rồi.
“Ông ngửi đồ lót của tôi làm gì?” – Cô gái cười với ông ta, cười một cái triệt để câu hết hồn phách ông ta đi rồi.
Cô gái cười càng thêm kinh diễm, ngoắc ngoắc tay với ông ta, nói : “Ngửi đồ lót thì được gì chứ? Muốn ngửi người thật không?”
“Muốn, tất nhiên là muốn.” – Ông ta hoàn toàn quên mất khiếp sợ, thậm chí quên luôn bây giờ đang ở đâu, từ trên giường bò xuống đi qua mở cửa sổ.
“Vậy thì đến đây đi.” – cô gái vẫy tay với ông ta, ông ta vội vàng từ cửa sổ nhảy ra ngoài, đi theo cô ta.
Cô gái đi không nhanh không chậm, ông ta nhìn theo bóng lưng cô gái, eo này, mông này, lả lướt đánh bên này bên kia…
Cô gái này ở trên giường chắc chắn là cực phẩm a – Dương Khải Lâm nghĩ.
Cũng không biết đi bao lâu, cô gái kia cuối cùng cũng dừng lại, lắc lắc cái eo, sờ sờ áo, lộ ra đôi chân dài trắng như bạch ngọc : “Quỷ sứ a, mau đến đây.”
Dương Khải Lâm muốn bổ nhào qua, cô gái kia lại nói : “Anh cởi quần trước đi.”
Dương Khải Lâm nghĩ cũng không thèm nghĩ, trực tiếp cởi quần.
Cô gái lại nói : “Cả người không mặc gì mới tuyệt.”
Dương Khải Lâm hoàn toàn bị mê hoặc, cởi hết đồ, tháo luôn cả bùa hộ mệnh gỗ đào trên cổ xuống, bổ nhào vào cô ta.
Ông ta đẩy cô gái mặc sườn xám kia ngã ra đất, hôn loạn khắp mặt, nhưng mà hôn lên lại cảm giác có gì đó không đúng, môi này cứ lộp rộp a…
Ông ta mở mắt ra, vừa nhìn thì bị doạ đến suy sụp.
Làm gì có cô gái sườn xám xinh đẹp, rõ ràng là cái xác khô như vỏ cây…
“Quỷ aaa—-“ – Ông ta hét to một tiếng, cái xác khô kia ngồi bật dậy, vươn tay ra, đâm thẳng vào cái mồm đang há to ra, xuyên thẳng lên não, đâm qua sau gáy…
Dương Khải Lâm run rẩy hai cái, mắt trợn lên, xác khô kia lại rút tay ra, thân thể ông ta dần dần ngã xuống đất.
Tôi ngủ đến nửa đêm, đột nhiên tỉnh dậy.
Tim tôi đập rất nhanh, không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Tôi nghĩ nghĩ, quyết định đi xem hai người kia một chút.
Ba phòng chúng tôi ở sát nhau, tôi ra ngoài gõ cửa phòng Tư Đồ Lăng, anh ta ngủ không sâu, rất nhanh đã ra mở cửa.
Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, may là anh ta không sao.
“Khương Lâm?” – Anh ta kì quái hỏi : “Có chuyện gì à?”
Tôi cười cười : “Không có, chỉ là tôi hơi lo lắng cho nên mới đi xem mọi người.”
Anh ta gật đầu : “Vào trong ngồi không?”
Tôi từ chối, bỗng trong bụng kêu lên ọt ọt…
Tôi vô cùng bối rối, trưa nay ăn cơm xong thì đến giờ đều nhịn đói, bây giờ bụng bắt đầu biểu tình rồi…
“Vào đi, chỗ tôi có chút đồ ăn.” – Tư Đồ Lăng nói.
Cơ thể là cái vốn của cách mạng, ăn no rồi ngày mai mới có thể đối phó lệ quỷ.
Tôi an ủi chính mình rồi đi vào trong ngồi, anh ta từ trong túi lấy ra một gói bánh quy đưa cho tôi.
“Anh còn mang theo cái này à?” – Tôi hỏi.
“Ngày trước lúc còn làm lính đã nuôi thành thói quen rồi.” – Anh ta nói : “Chỉ huỷ chúng tôi thích huấn luyện dã ngoại tác chiến, mấy ngày mấy đêm đều ở sâu trong rừng, không có đồ ăn, chỉ có thể ăn cây cỏ dại, hoặc chuột sống, sau này đi đâu cũng quen mang theo đồ ăn đi.”
Tôi ngưỡng mộ : “Anh thật là lợi hại, mấy cái kia đổi lại tôi thì tôi cũng nuốt không nổi, cuối cùng chắc chắn sẽ bị đói chết.”
Anh ta cười khổ hai tiếng : “Lúc đầu tôi cũng nuốt không nổi, nhưng lúc con người bị đói đến mức độ nhất định thì cũng không để ý nhiều như vậy, cái gì cũng có thể ăn được cả. Cô biết đất sét trắng chứ? Người nào đói cực thì ngay cả đất sét cũng ăn.”
Tôi kéo kéo khoé miệng : “Xem ra sau này tôi cũng phải chuẩn bị thêm chút lương thực rồi.”
Anh ta nhìn tôi một cái, im lặng một lúc, tôi cảm thấy bầu không khí này có chút kì lạ, nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được nên nói cái gì, thì nhìn bát quái trên ngực anh ta mờ đi một chút.
Tôi kinh ngạc, vội vàng đi qua, tay bất giác sờ lên bát quái : “Bát quái của anh làm sao vậy?”
“Đừng chạm vào tôi.” – Anh ta đột nhiên cao giọng trách mắng, tôi giật cả mình, kì quái nhìn anh ta thì phát hiện mặt anh ta hơi đỏ, xoay người đi.
Tôi đột nhiên nhận ra, động tác vừa rồi của tôi có hơi không ổn lắm, này tương đương với vươn tay sờ ngực anh ta ….
Mặt tôi đỏ bừng, tôi thề là tôi không cố ý…
Để giảm bớt lúng túng, tôi vội chuyển chủ đề : “Đúng rồi, tôi còn phải đi xem Dương Khải Lâm nữa, đi đây, anh nghỉ ngơi đi.”
“Khoan đã.” – Anh ta giữ cửa “pa” một tiếng, lần nữa đóng cửa lại.
Tôi có chút kì quái quay lại, đúng lúc đối diện với mắt anh ta, anh ta nhìn tôi rất sâu, ánh mắt có chút quái dị.
Tôi có chút nổi da gà : “Sao… sao vậy?”
“Nghe Vân Tuyền nói, cậu ta muốn cô làm bạn gái cậu ta, nhưng mà cô từ chối rồi?” – Giọng anh ta trầm thấp, tràn đầy dịu dàng, bởi vì khoảng cách quá gần, hơi thở nóng ấm đều phả lên trán tôi, làm tôi ngứa một hồi.
“Sao lại từ chối thế?” – Anh ta hỏi : “Cô không thích Vân Tuyền?”
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện này đi?” – Tôi kéo kéo môi nói.
“Nếu cô không thích cậu ta, có phải nghĩa là tôi vẫn còn cơ hội không?” – Anh ta cúi đầu xuống thì thầm sát bên tai tôi.
Tôi có chút không tin được : “Tư Đồ đội trưởng, anh làm sao vậy? Không phải gặp phải chuyện gì chứ?”
Lời còn chưa nói xong, anh ta bỗng giữ lấy tay tôi, đặt xuống môi tôi một nụ hôn……

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương