Minh hôn âm duyên – chương 43

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 43 : Chuyện xưa của Tư Đồ Lăng.

Tôi bị anh ta hôn có chút lờ mờ, qua mấy giây sau mới kịp phản ứng, lúc anh ta chuẩn bị đút lưỡi vào, tôi mạnh mẽ dùng sức đẩy anh ta ra.
“Tư Đồ, anh tỉnh lại đi.” – Tôi quát to.
Tư Đồ Lăng chấn động, đáy mắt đang mơ hồ cũng trấn tĩnh hơn một chút, anh ta nhìn tôi khiếp sợ : “Tôi… tôi vừa làm gì vậy? Sao lại thế này?”
Tôi vội nói : “Tư Đồ, anh bình tĩnh chút, chắc chắn là do anh bị ảnh hưởng bởi quỷ chướng, cố giữ vững tâm trí là được.”
Mắt anh ta có chút lơ lửng : “Tôi biết rồi, chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa.”
Tôi vô cùng lúng túng, vội nói : “Vậy tôi đi xem Dương Khải Lâm đây.”
Anh ta gọi tôi lại : “Tôi đi với cô.”
Tôi giật giật khoé môi, cảm thấy càng bối rối.
Chúng tôi đi đến trước cửa của Dương Khải Lâm, Tư Đồ Lăng đi lên gọi cửa nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
Tư Đồ Lăng gọi tiếp, vẫn không ai hồi đáp.
Hai người chúng tôi sắc mặt thay đổi, anh ta nháy mắt với tôi, tôi rút kiếm kim tiền từ trong túi ra.
Mặc dù có chút không lỡ, nhưng tôi vẫn tuỳ thân mang theo một thanh, lúc nguy cấp có thể cứu được một mạng.
Tư Đồ Lăng cầm một cây gậy nhúng máu cho mực và chu sa, một chân đá cửa, cửa khoá bị gãy, anh ta bước nhanh vào, bên trong không có người.
Cửa sổ thì mở toang, tôi cau mày : “Không xong, Dương Khải Lâm bị lệ quỷ mê hoặc chạy ra ngoài rồi.”
Tư Đồ Lăng định nhảy khỏi cửa sổ đuổi theo, tôi vội ngăn lại : “Tư Đồ, đừng đuổi theo, kia là lệ quỷ, Dương Khải Lâm sợ là đã…… bây giờ anh đi thì cũng coi như đến góp thêm một mạng…”
Anh ta chần chừ một chút, bất lực thở dài…
“Tôi không thể vứt bỏ đồng đội của mình.” – Anh ta nói.
Tôi an ủi : “Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, ông ta chắc chắn cũng không muốn anh tự mình chạy đến dâng mạng lên.”
Anh ta im lặng không nói gì, tôi tiếp tục : “Trên chiến trường luôn có người hi sinh, anh cũng không thể cứu hết tất cả mọi người.”
Tôi nhìn bát quái trên ngực anh ta ngày càng mờ nhạt, vội nói : “Bây giờ anh nhất định phải vực lại tinh thần, nếu lệ quỷ kia đến thì bát quái trên người anh cũng có thể coi là một lá bùa hộ mệnh.”
Anh ta hít sâu một hơi, gật đầu : “Cô nói không sai, bây giờ là 10h tối, vẫn còn mười mấy tiếng đồng hồ nữa, bây giờ chúng ta không tách ra nữa, tránh cho lệ quỷ kia tập kích từng người.”
Chúng tôi quay ra phòng khách, sopha nhà này cũng to, chúng tôi mỗi người một đầu nằm xuống nghỉ ngơi.”
Tôi trầm ngâm một lúc, nói : “Dương Khải Lâm kia tâm thuật bất chính.”
“Tôi biết” – Anh ta rầu rĩ nói.
Tôi hiểu rõ, anh ta là cảnh sát trưởng đồn cảnh sát, số người anh ta gặp nhiều hơn tôi nhiều, hẳn là đã sớm nhìn ra.
Hai người chúng tôi trầm ngâm một lúc, mệt mỏi rã rời, tôi lại mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi.
Đột nhiên, tôi nghe thấy có người gọi tên tôi.
“Chị Khương Lâm, chị Khương Lâm.”
Âm thanh rất quen thuộc!
Là Dao Dao.
Tôi mở mắt ra, Tư Đồ Lăng cũng tỉnh, hai chúng tôi nhìn về phía cửa lớn, ngoài cửa là tiếng của Dao Dao : “Chị Khương Lâm, cứu em với.”
“Dao Dao, em sao vậy?” – Tôi vội vàng nhảy bật lên.
“Chị Khương Lâm, bên ngoài lạnh quá, còn có rất nhiều quỷ, quỷ cầm rìu kia đang đuổi theo em, cầu xin chị đấy, cho em vào nhà với.” – Tiếng khóc của Chung Dao Dao truyền đến, làm tôi lo lắng một trận.
Tôi nhịn không được muốn mở cửa thì bị Tư Đồ Lăng ngăn lại : “Cô có dám chắc chắn bên ngoài là em gái cô không?”
Tim tôi lạnh xuống.
Tôi biết, anh ta vẫn còn lời chưa nói, cứ cho ngoài kia là em gái tôi, nhưng cũng không biết được bây giờ có phải là người nữa không…
“Chị Khương Lâm, sao chị còn chưa ra mở cửa, chị không cần Dao Dao nữa sao?” – Tiếng Dao Dao ai oán truyền đến kèm tiếng khóc, làm tôi đau lòng một trận.
“Tiểu Lâm à, dì là dì hai.” – Bên ngoài lại truyền đến tiếng dì hai : “Mau mở cửa đi, tên quỷ cầm rìu kia đuổi tới nơi rồi, cầu xin cháu đấy, cứu dì với, dì với mẹ cháu là chị em ruột, nếu mẹ cháu ở đây nhất định sẽ cứu dì.”
“Tiểu Lâm, chú là dượng (chồng của dì), cháu quên rồi sao? Lúc cháu còn nhỏ dượng rất thương cháu, mỗi lần thấy cháu đều mua cho cháu kẹo ăn, lúc đó cháu cũng quỷ dượng nhất mà.”
Mắt tôi ngấn lệ, một màn thuở ấu thơ lại hiện lên trước mắt, cả người run rẩy.
“Chị Khương Lâm, hắn đến rồi, quỷ cầm rìu đến rồi.” – Chung Dao Dao hét to một tiếng, tiếp theo là tiếng của dì và dượng.
Tôi nghe được tiếng gào thét điên cuồng, là tiếng của quỷ cầm rìu. Sau đó là tiếng rìu chặt vào cơ thể, tiếng kêu thê thảm từng đợt truyền đến ngày càng thảm thiết, một tiếng sắc nhọn như dao đâm vào tim tôi.
Cuối cùng tôi cũng nhịn không được, xông ra mở cửa thì bị Tư Đồ Lăng nhào qua vòng tay qua eo tôi lôi tôi trở về.
“Buông ra, anh mau thả tôi ra.” – Tôi liều mạng dãy dụa : “Tôi phải cứu Dao Dao.”
“Cô bình tĩnh đi.” – Tư Đồ Lăng ôm chặt tôi, ở bên tai tôi nói : “Nếu như bọn họ thật sự bị chặt thì mùi máu sẽ rất nồng nặc, bây giờ tôi chả ngửi thấy gì hết.”
Tôi ngẩn ra, đúng vậy, mũi tôi khứu giác rất nhạy bén, nhưng cũng không ngửi thấy gì hết.
Tư Đồ Lăng vẫn giữ chặt eo tôi, kéo tôi sang một bên, từ khe cửa nhìn ra bên ngoài.
Cửa ở nông thôn, hai cánh đều là cửa sắt, khe cửa cũng lớn, tôi sáp lại vừa nhìn, sống lưng lạnh toát.
Ngoài cửa có một nhóm quỷ đang đứng.
Số lượng khoảng 7,8 con, tất cả đều là quỷ ngồi trên tiệc rượu nhà Nhiễm Đông, khắp mặt toàn là máu.
Âm thanh vừa rồi tôi nghe được đều là do bọn chúng phát ra, bọn chúng nhìn chằm chằm vào cửa lớn, nụ cười man rợ khủng bố, vừa cười vừa chảy máu, bộ dáng rất doạ người.
Tôi hít một ngụm khí lạnh, vừa nãy tôi mà mở cửa, nhóm oán quỷ này xông vào, hậu quả thật đáng sợ.
“Cảm ơn anh.” – Tôi nói vơi Tư Đồ Lăng : “Nhưng mà…. bây giờ có thể buông tôi ra được không?”
Tư Đồ Lăng giờ mới nhớ ra là vẫn đang ôm tôi, anh ta cởi trần, tôi có thể ngửi rõ ràng mùi cơ thể đàn ông của anh ta…
Anh ta vội vã thả tôi ra, mặt đỏ bừng.
Bầu không khí lại lúng túng rồi…
“Còn… còn ba tiếng nữa là trời sáng rồi.” – Tôi phá vỡ bầu không khí lúng túng này : “Chúng ta phải cẩn thận chút.”
Anh ta gật đầu không nói gì.
“Đội trưởng.” – Bên ngoài lại truyền đến giọng đàn ông, cả người Tư Đồ Lăng mãnh liệt run rẩy…
“Đội trưởng, mau cứu tôi.” – Giọng bên ngoài lớn tiếng : “Tôi trúng đạn rồi, đội trưởng, cứu tôi với.”
Sắc mặt Tư Đồ Lăng rất khó coi, tôi sợ anh ta xung động liền chạy lên chắn trước cửa.
“Đội trưởng, đau quá, thật nhiều máu, tôi chảy rất nhiều máu, có phải tôi sắp chết rồi không?”
Tư Đồ Lăng mặt mày tái nhợt, vô lực ngồi trên sopha ôm đầu.
Âm thanh kia ngày càng yếu ớt : “Đội trưởng, tôi biết là tôi sắp chết rồi, tôi buông không nổi mẹ mình, bố tôi đã qua đời từ rất sớm, tôi mà chết thì mẹ tôi phải làm sao bây giờ? Đội trưởng, anh có thể giúp tôi chăm sóc mẹ tôi không?”
“Câm miệng. Đừng nói nữa.” – Tư Đồ Lăng quát lớn.
Ngay lập tức, tôi phát hiện bát quái trên ngực anh ta ngày càng nhạt…
“Tư Đồ, giữ vững tâm trí.” – Tôi giữ chặt vai anh ta : “Bên ngoài tất cả đều không phải là thật, anh ngàn vạn lần đừng suy sụp nữa.”
Âm thanh bên ngoài biến mất, Tư Đồ Lăng mặt như tro tàn, tràn đầy mệt mỏi.
“Âm thanh kia, là của Tiểu Nguyên.” – Anh ta nói.
Tôi biết bây giờ anh ta cần phải xả bỏ, nói ra được chuyện này sẽ dễ chịu hơn.
“Cô đã xem phim “Chiến Lang” chưa? Trong phim kể về việc bao vây thi thế đánh tiếp viện, chuyện này tôi cũng gặp phải.” – Tư Đồ Lăng nói : “Lần đó là tôi đến Vân Nam diệt bọn buôn ma tuý, bị phục kích trong rừng rậm, Tiểu Nguyên bị trúng một đạn, tên lính bắn tỉa kia nấp ở một chỗ không xa, chỉ cần chúng tôi có người đi cứu cậu ấy, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo…. Tôi cứ thế trơ mắt nhìn Tiểu Nguyên bị mất máu mà chết, mặc dù sau này chúng tôi vẫn tiêu diệt được bọn buôn ma tuý, nhưng chuyện này như một cây gai đâm sâu vào tim tôi, tôi nhiều đêm gặp ác mộng, mơ thấy Tiểu Nguyên thê thảm cầu cứu….”
Tôi thở một hơi : “Thế nên anh mới đổi nghề sao?”
Tư Đồ Lăng không nói chuyện, mặt đầy đau khổ.
Nhất thời tôi không biết nên an ủi anh ta thế nào…
Đột nhiên, đèn trên đầu nhấp nháy hai cái, “pa” một tiến, tắt ngúm…
Mất điện rồi !
Tiêu rồi !
Tôi đặt ngoài cửa hai cái dùng thay thế mắt hổ, là hai cái đèn bàn….
“Huuu” một tiếng, cửa mạnh mẽ mở ra, từng trận âm phong mang theo mùi tử khí xông vào, ngoài cửa đứng đầy oán quỷ, bọn chúng nhìn chằm chằm vào hai người chúng tôi, cười he he he man rợ…
Tôi khóc không ra nước mắt, sớm biết thế này thì đã đổ thêm dầu vào đèn rồi, mấy con quỷ này thế nhưng lại sập công tắc điện, đúng là quỷ theo kịp thời đại a…
“He he he, ăn, ăn, ăn.” – Oán quỷ cười kinh dị, tranh nhau xông đến bổ nhào vào chúng tôi.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương