Minh hôn âm duyên – chương 44

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 44 : Nảy sinh tà niệm.

Tôi trốn sau lưng Tư Đồ Lăng mới phát hiện những oán quỷ kia không sợ bát quái trên người anh ta nữa, nhưng trên người anh ta vẫn còn quan khí nồng đậm, nên những oán quỷ chạm vào anh ta đều bốc lên một làn khói.
“Giết chúng rồi ra ngoài trước đã.” – Tôi vớ lấy cái cuốc bên trên đã tẩm máu chó mực và chu sa, đối phó với oán quỷ thì hai thứ này vẫn có chút tác dụng.
Tôi chém một cuốc vào nữ quỷ đang bổ nhào về phía mình, sau đó cầm cuốc chém loạn, vậy mà cũng mở ra một con đường máu…
Tư Đồ Lăng xứng đáng là xuất thân từ đặc chúng binh, ở trước mặt tôi mở đường, một đường chém cho mười mấy oán quỷ hồn phi phách tán.
Một khoảng cách ngắn mà chúng tôi vừa đánh vừa chạy, khoảng nửa giờ mới có thể xông phá vòng vây, sau đó một đường chạy như bay, đến khi phía sau không có oán quỷ đuổi theo thì chúng tôi mới dừng lại, mệt mỏi thở hổn hển.
Hơn 200 oán quỷ, kể cả đứng im bất động cho chúng tôi giết lần lượt từng con thì cũng đủ làm chúng tôi mệt chết…
Đột nhiên, Tư Đồ Lăng hình như nhìn thấy gì đó, chỉ chỉ sau lưng tôi, tôi quay đầu thì thấy phía xa xa có một người dáng vẻ mập mập đang đứng.
Dương Khải Lâm ?
Tôi muốn đi qua xem thì lại bị Tư Đồ Lăng kéo lại : “Để tôi.”
Anh ta đi lên phía trước, thấp giọng hô : “Lão Dương?”
Dương Khải Lâm không có phản ứng.
Anh ta lại đi lên lắc lắc vai Dương Khải Lâm, Dương Khải Lâm trực tiếp ngã úp mặt xuống đất.
Ông ta đã chết !
Miệng ông ta há to, bên trong máu chảy đầm đìa…
“Không ngờ các người vẫn có thể sống sót.” – Một giọng nói yếu ớt truyền đến, chúng tôi bị doạ giật mình, vội nhặt vũ khí lên.
Vừa nói là một bà lão, mặt đầy nếp nhăn, nhiều đến nỗi trùng hết cả mắt, mắt cũng không mở nổi, lưng đeo ba lô, tay cầm cái gậy (gậy mà người già cầm đi cho vững ý).
Tôi dùng mắt âm dương nhìn nhìn, bà ta thế nhưng lại là người sống.
Cái thôn này vẫn có người sống?
Cũng quá bất thường đi?
“Bà là ai?” – Tư Đồ Lăng cảnh giác hỏi.
Bà lão nhìn anh ta rất lâu, nói : “Một thân khí quan, dương khí cũng mạnh, mấy oán quỷ kia thực sự không dám động vào cậu. Đáng tiếc là cậu lại nảy sinh tà niệm với cô gái kia, tâm bất chính tức thân bất chính, bát quái trên ngực anh đã vô dụng rồi.”
Lời nói này làm tôi càng lúng túng…
Tư Đồ Lăng trầm mặt : “Nói vớ vẩn.”
“Nhưng người trẻ tuổi mà, huyết khí phương cương, thích mấy cô bé xinh đẹp cũng chẳng có gì là mất mặt cả.” – Bà lão xoay người, đi về hướng căn nhà bên cạnh : “Vào đây trước đi.”
Tôi phát hiện, căn nhà này có dán bùa.
Trong bí tịch của bà nội tôi có xem qua, nhận ra đây là một lá bùa đuổi quỷ.
“Sao? Không tin ta?” Bà lão nói : “Mấy đứa không muốn biết trong thôn này rốt cục xảy ra chuyện gì sao?”
Tôi và Tư Đồ Lăng hai mắt nhìn nhau, cùng đi theo vào.
Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp.
Vào trong, bà lão đóng cửa lại, nói : “Ta họ Giang, hai đứa gọi là Giang môi bà đi.”
“Bà là bà mối?” – Tôi kinh ngạc.
Bà lão gật đầu : “Không chỉ là bà mối, mà còn là bà mối chuyên về minh hôn.”
Tư Đồ Lăng trầm mặt, mấy bà mối minh hôn thường cùng một ruộc với bọn trộm thi thể.
“Ta với lũ trộm xác ngoài kia không cùng một đường.” – Giang gia chúng ta, tất cả thế hệ trong dòng họ đều nói cho mọi người biết về minh hôn. Trên thực tế thì nghề này của chúng tôi, cũng chỉ có những người làm chuyện này rồi mới có thể làm, bởi vì tổ tiên bọn ta đã đăng kí tại âm tàng địa phủ, mối hôn bọn ta làm, thì địa phủ mới chứng nhận.”
Tư Đồ Lăng không tin, tôi nhớ hình như trong sách của bà cũng nói qua, chuyện này xác thực là có, nhưng bà nội không nói nhiều về cái này.
“Lúc Nhiễm Đông tìm ta, vốn dĩ nhà ta đã rất lâu không làm nghề này rồi, nhưng mà cháu đích tôn của ta mới được 4 tuổi, lại bị bệnh máu trắng, cần một số tiền lớn để phẫu thuật, ta không còn cách nào nên đành tiếp nhận.” – Giang môi bà thở dài : “Ta đúng là không nên vì tiền, cái mạng già này của ta không biết còn có thể sống sót trở về hay không….”
“Giang bà bà, ở đây rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” – Tôi hỏi.
Giang môi bà kể chi tiết chuyện tình xảy ra cho chúng tôi nghe.
Hai ngày trước, bà ấy từ Thiểm Tây đến đây thì mới biết nhà họ Nhiễm kia muốn để người sống kết hôn với người chết, lúc đó bà ấy không làm nữa, đây là chuyện tổn hại âm đức, bà ấy mà nhận mối này thì đến lúc bị báo ứng không chỉ có mỗi bà ấy chịu, cháu bà ấy cũng sẽ gặp xui xẻoo.
Nhưng mà con dâu bà ấy gọi điện thoại tới, nói cháu bà ấy bệnh tình biến hoá, nếu không làm phẫu thuật sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Nhà họ Nhiễm đồng ý đưa thêm 5 vạn, Giang môi bà không còn cách nào, bỏ qua chuyện báo ứng sau này, cháu mình sắp tèo đến nơi mới là chuyện trước mắt.
Bà ấy vứt bỏ lương tâm mà chấp nhận mối hôn sự này, theo quy tắc thì hôn lễ các thứ cũng phải là do bà ấy làm, mà cô dâu thì hình như không nguyện ý, nhà gái thì đứng xem và thuyết phục.
Mắt thấy phòng cưới đã làm xong, hôn lễ cũng bắt đầu, thảm đỏ trải 7 ngày cũng được xếp ra, nhưng trên bàn tiệc đột nhiên xảy ra chuyện.
Lúc bắt đầu, có người hô đau bụng, tưởng là thức ăn không tươi nên Nhiễm Đông gọi người đổi món khác, ai biết được đột nhiên có người nôn ra máu…
Rất nhanh, tất cả những người đã ăn đồ trên bàn tiệc đều đau bụng và nôn ra máu, sau cùng còn thất khiếu chảy máu, không đến mấy phút, chết rất nhiều người…
Người Nhiễm gia bị doạ sợ, nhanh chóng gọi xe cấp cứu, xe cấp cứu vừa đến thì đột nhiên một người cầm rìu chạy đến.
Người cầm rìu kia bị đao, thiểu năng trí tuệ, từ lúc sinh ra đã vậy rồi, cả thôn từ nhỏ đến lớn ai cũng bắt nạt hắn, mà con trai Nhiễm Đông, cũng là người vừa bị tai nạn kia, con trai chết chưa được hai ngày thì bắt nạt tên thiểu năng kia rất rã man.
Tên thiểu năng này đến để trả thù.
Vừa hay bố tên thiểu năng này là đầu bếp có tiếng trong thôn, các tiệc hỉ trong thôn đều do ông ta nhận.
Hiển nhiên, tên thiểu năng kia đã hạ độc vào thức ăn…
Tất cả người trên bàn tiệc đều ăn thức ăn rồi, mà kể cả chưa ăn thì cũng uống rượu rồi, những ai may mắn không trúng độc, thì cũng bị tên thiểu năng kia cầm rìu chặt chết.
Vợ chồng Nhiễm Đông đang sống sờ sờ cũng bị chém chết…
Tôi nhịn không được hỏi : “Vậy cô dâu thì sao ạ?”
Giang môi bà nói : “Cô bé và người nhà cô bé đều ở đây, ta sợ bọn họ chạy nên nhốt lại, dù sao tên thiểu năng kia cũng không vào được đây.”
Tôi thở nhẹ nhõm một hơi, trong lòng dẫy lên vài phần hi vọng.
“Sau đó thì sao?” – Tôi lại hỏi : “Tên thiểu năng kia sao lại chết?”
Mặt Giang môi bà lộ ra vài phần khiếp sợ : “Hơn 200 người chết, oán khí va tử khí của bọn họ hợp lại thả ra một lệ quỷ…”
Giang môi bà nói, lễ đường kia rất kì lạ, lẽ ra nơi phải đặt bài vị tổ tiên thì lại đặt ảnh của một cô gái…
Trong ảnh là một cô gái mặc sườn xám, vô cùng xinh đẹp, đẹp đến tà mị.
Lúc đó Giang môi bà trốn dưới bàn thờ, tên thiểu năng kia sau khi giết người xong thì đi vào lễ đường, cười ngờ nghệch với cô gái trong bức ảnh : “Xuân Hoa, tôi giúp cô giết hết tất cả bọn họ rồi, cô đã đáp ứng tôi, phải đối xử tốt với tôi.”
Nói xong, hắn ta như bị thứ gì đó mê hoặc, đột nhiên cởi quần, móc “đồ chơi” ra nghịch…(Fuow : ủa j kì z?)
Hắn ta vẻ mặt rất hưởng thụ, đến lúc phóng ra thì lại tèo…
Chết một cách sung sướng.
Nhưng, chuyện khủng bố vẫn ở phía sau.
Giang môi bà cảm thấy bức ảnh kia có chút không đúng, rất có thể trong bức ảnh này phong ấn một con quỷ, cho nên lúc ra ngoài đã bôi thuốc mỡ lên người.
Loại thuốc này là do nhà họ Giang điều chế, là tổ tiên nhà họ học được từ địa phủ, sau khi bôi lên thì trong thời gian nhất định sẽ không nhìn thấy họ.
Lúc đó, Giang môi bà đang bôi thuốc mỡ lên người.
Sau khi tên thiểu năng kia chết, bà ấy nằm sấp dưới bàn thờ, thì nhìn thấy một đôi chân…
Chân đi đôi hài hoa thêu đỏ.
Đôi chân kia chậm rãi đi ra ngoài, Giang môi bà sợ suýt thì bay cả hồn phách.
Đôi chân kia, không có chạm đất !
Quỷ !
Còn là lệ quỷ !
Giang môi bà vừa nói ra lệ quỷ thì cũng suýt giữ không vững cái gậy.
Tư Đồ Lăng hỏi : “Giang bà bà, thuốc mỡ kia có thể bán cho chúng tôi một ít không?”
“Dùng hết rồi.” – Giang môi bà nói : “Ta chỉ có một hộp, phải bôi toàn thân nên sớm đã hết rồi. Aizz, tối này là thuốc sẽ hết hiệu dụng, đến lúc đó, cái mạng già này cũng khó mà giữ được…”
Bà ta khuát tay : “Hai đứa đi nghỉ ngơi đi, bà già này cũng phải nghỉ ngơi cho tốt, trước đó chỉ có một mình cũng không dám ngủ a…”
Bà ấy đi vào một căn phòng ngủ, Tư Đồ Lăng đầu đầy sương mù hỏi tôi : “Nhiễm Đông kia sao lại cung phụng một nữ quỷ?”
Tôi nghĩ một lúc, nói : “Chắc là một cách nuôi quỷ…”
“Nuôi quỷ?” – Tư Đồ Lăng nói : “Tôi nghe nói bây giờ mấy minh tinh với người giàu có đều thích nuôi quỷ.”
“Nguyên lý cũng không khác nhau là mấy, chỉ là phương pháp khác nhau thôi.” – Tôi nói : “Bất kể là Trung Quốc hay Nhật Bản, Hàn Quốc đều có thói quen thờ gia thần. Cái gọi là gia thần, thực ra là một loại yêu ma quỷ quái, Nhật Bản bên kia nuôi hồ ly làm gia thần khá nhiều, Trung Quốc thì nuôi rắn, … tóm lại chỉ có một mục đích duy nhất, là muốn gia tộc hưng thịnh, không ngừng phát tài.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương