Minh hôn âm duyên – chương 45

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 45 : Nữ Quỷ trong gương

Tư Đồ Lăng nói : “Thảo nào nhà họ Nhiễm lại lắm tiền như vậy, hoá ra là tiền từ đây mà đến.”
Tôi trầm mặc một lúc, nói : “Nếu cô ta là quỷ do nhà họ Nhiễm nuôi thì chúng ta vẫn có cơ hội.”
Tư Đồ Lăng vực lại tinh thần : “Nói rõ xem.”
“Đầu tiên, chúng ta phải tìm hiểu được rõ ràng là nữ quỷ này đến từ đâu, quỷ do nhà nuôi chắc chắn sẽ dùng một nghi lễ nào đó để mời đến, cần có một cái phương tiện để câu thông, nói dễ hiểu chút là thế này, giống mấy loại Điệp Tiên gì đó, thì cái dùng để gọi lên sẽ là cái đĩa, mà cái phương tiện này chính là pháp khí quan trọng giam cầm cô ta.”
Tôi lại có chút không rõ ràng : “Theo lý mà nói thì quỷ nhà nuôi với chủ nhà chắc chắn sẽ có ước định với nhau, chủ nhân phải định kì dâng lên tế phẩm, còn cô ta sẽ bảo hộ cho nhà đó tiền vào như nước, ngày càng hưng thịnh. Trừ khi phương tiện kia có vấn đề, hoặc chủ nhà không dâng tế phẩm, thì cô ta sẽ không ra tay với chủ nhà.”
Tư Đồ Lăng nói : “Có phải do minh hôn kia đụng phải gì không?”
Tôi cắn răng : “Xem ra, chúng ta nhất định phải đi đến lễ đường hôn lễ nhìn một phen,.” – Tôi dừng lại một chút, nói tiếp : “Tôi vẫn còn phải cứu Dao Dao, kể cả con bé có chết rồi thì cũng phải do chính mắt tôi nhìn thấy thì mới cam tâm.”
Tư Đồ Lăng trầm tư chốc lát, nói : “Vậy chúng ta lên kế hoạch một chút.”
Chúng tôi ở đây thương lượng kế sách, Giang môi bà thì ở phòng bên kia ngổi trên giường nghỉ ngơi.
Đây là phòng của một cô gái, trog phòng có cái bàn trang điểm rất rộng, trên bàn đặt rất nhiều mỹ phẩm các loại.
Giang môi bà sờ sờ mặt, bởi vì tổ chức minh hôn nên bà lão như bà cũng phải trang điểm một chút, má đánh hai mảng đỏ hồng.
Bà ta đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, run rẩy bật dậy đi đến bàn trang điểm, lấy giấy lau bỏ mảng hồng đỏ trên mặt.
Lau rồi lại lau, bỗng nhiên bà ấy cảm thấy có gì đó không đúng, người trong gương sao lại không giống bà ấy?
Bà ta tưởng mình hoa mắt, nheo nheo mắt nhìn kĩ trong gương, trong gương thế nhưng lại có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, mặc bộ sườn xám màu đỏ…
“Bà già chết tiệt, cuối cùng cũng tìm được bà rồi.” – Cô gái xinh đẹp kia mạnh mẽ chui từ trong gương ra, bàn tay mảnh khảnh bóp cổ bà lão : “Đi chết đi, tất cả người trong thôn này, đừng ai nghĩ có thể trốn thoát..”
Không thế nào ! Giang môi bà không dám tin, hiệu lực thuốc mỡ của bà còn chưa hết, sao nữ quỷ này có thể nhìn thấy?
Đột nhiên, bà ta nghĩ đến, thuốc mỡ này làm đã nhiều năm như vậy, mặc dù bà ta vẫn luôn mang theo bên người, nhưng cũng chưa có cơ hội dùng đến, chẳng lẽ dò thời gian quá dài nên hiệu lực thuốc bị giảm đi?
Sức vùng vẫy của Giang môi bà ngày càng yếu ớt, cũng không có cơ hội mà hối hận nữa rồi…
Tôi và Tư Đồ Lăng thương lượng kế sách, đợi ngày mai trời sáng sẽ bắt đầu hành động.
Đột nhiên tôi cảm nhận được cái gì đó, nhưng không biết diễn đạt như thế nào, kiểu như mọi người thường nói là giác quan thứ 6 vậy.
“Tư Đồ, chúng ta đi nhìn Giang môi bà đi.” – Tôi nói.
Tư Đồ Lăng cầm theo gậy gỗ, hai người chúng tôi cẩn thận đi đến trước cửa, không tiếng động mở cửa, cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra…
Giang môi bà đã chết ! Ngã gục trên bàn trang điểm, một người đang sống sờ sờ, bị bóp chết !
Tôi nhìn thi thể bà ấy, lại ngẩng đầu lên nhìn bàn trang điểm, bỗng nhiên khiếp sợ nói to : “Tư Đồ, mau, mau lấy ga giường mang qua đây.”
Tư Đồ Lăng kéo ga giường đưa cho tôi, tôi trực tiếp ném một cái che cái gương lại.
“Tư Đồ, chắc là tôi biết phương tiện kia là cái gì rồi.” – Tôi nói : “Có khả năng là cái gương…”
Tôi lại lấy ra cái chăn, che thi thể Giang môi bà lại.
Qua mấy tiếng đồng hồ nữa, trời vừa sáng, chúng tôi sẽ lập tức theo kế hoạch mà hành sự.
Thấp thỏm lo sợ qua mấy tiếng đồng hồ, tôi nhìn nhìn đồng hồ, 9h sáng. Bên ngoài vẫn như nửa đêm đen tối xì xì, chỉ có vài ánh sáng vàng ảm đạm của đèn đường…
Những oán quỷ kia du đãng trên đường, nhìn trông rất ghê người, cả cái thôn làng này cứ như vương quốc người chết vậy…
Hai chúng tôi mở cửa ra, Tư Đồ Lăng gật đầu cầm gậy gỗ xông ra ngoài, một gậy một gậy đập vào đầu oán quỷ khiến chúng biến thành một đoàn khói đen…
Anh ta vừa đánh vừa chạy về hướng ngược lại, thu hút oán quỷ về phía mình.
Tôi không thấy oán quỷ nữa mới từ trong phòng đi ra, chạy một mạch phương hướng đến nhà họ Nhiễm.
Đẩy cửa sắt ra, lần này trong sân trống rỗng, chỉ toàn là bàn tiệc, nhưng tất cả thức ăn đồ uống đều bị phân huỷ hết cả rồi, phát ra một cỗ mùi thối kinh tởm nồng nặc…
Vào cửa rồi thì chính là lễ đường hôn lễ, nhưng vì là minh hôn nên lễ đường cũng là sắp đặt bày biện theo tang lễ, chỉ là đổi toàn bộ thành màu đỏ mà thôi.
Chính giữa lễ đường có một cỗ quan tài sơn màu đỏ làm rất tinh vi, có thể nhìn ra nhà họ Nhiễm này rất có tiền.
Trong quan tài tất nhiên là con trai của Nhiễm Đông.
Trước quan tài là bàn thờ, trên bàn thờ hẳn là đặt bức ảnh của lệ quỷ kia…
Tôi ngẩng mặt vừa nhìn thì khiếp sợ.
Tôi nhìn thấy trong khung ảnh là chính mình….
Không, không đúng, đây không phải là ảnh.
Đây là một mặt gương.
Tôi cảm thấy nổi hết da gà, nhà họ Nhiễm này ngày nào dâng hương cũng phải đối mặt với nữ lệ quỷ này, một màn này cũng quá khủng bố rồi.
Tôi cắn răng, cứng rắn đi qua cầm cái gương lên.
Tôi bỗng quay đầu lại, nhìn thấy mấy con quỷ bị rìu chặt cho máu chảy đầm đìa, thịt xương lẫn lộn, thiếu tay thiếu chân đi vào…
Là cả nhà họ Nhiễm !
Bọn họ đều nhìn tôi chằm chằm, hình như không có ý định tấn công tôi.
Tôi hít sâu, nói : “Nữ quỷ kia rốt cục từ đâu mà tới?”
Người đàn ông trung niên đi đầu chắc là Nhiễm Đông, ông ta chỉ chỉ cái gương trong tay tôi, tôi nhìn vào, trong gương lại có hình ảnh…
Cảm giác này, giống như tôi đang cầm iPad đang xem phim vậy.
Khoảng năm 70, có một người ở tầng lớp trí thức lên núi về làng, một cô gái từ thành phố tên Đỗ Xuân Hoa trở về Hồi Long thôn làm việc, cô ấy rất xinh đẹp, vừa về đã thu hút sự chú ý của vô số chàng trai ở thôn.
Trong đó có Nhiễm Đông.
Lúc đó Nhiễm Đông mới 16 tuổi, say mê Xuân Hoa như điếu đổ, thề nhất định phải cưới được cô ấy về tay.
Nhưng mà Đỗ Xuân Hoa lúc ở thành phố cũng đã có người trong lòng, ông của Nhiễm Đông lúc đó là bí thư thôn, nên anh ta lợi dùng quyền của ông mình gây áp lực cho Đỗ Xuân Hoa.
Ai biết được Xuân Hoa mềm rắn đều không ăn, thà làm việc cho hai người họ cũng không nguyện ý chú ý đến Nhiễm Đông, khiễn anh ta thẹn quá hoá giận.
Một buổi tối, anh ta lừa Xuân Hoa ra ngoài, ở bãi tha ma phía sau thôn cưỡng bức làm nhục cô ấy…
Đỗ Xuân Hoa đem chuyện này kiện lên uỷ ban thôn, ông của Nhiễm Đông lại bao che cho cháu mình, đổ tội nói Xuân Hoa quyến rũ cháu mình.
Thời đại ngày đó, một khi phụ nữ bị thất thân, tội phạm không những không bị kết tội, ngược lại còn châm chọc cười nhạo gây tổn thương cho nạn nhân, mắng cô ấy là đĩ điếm, nếu không phải do cô ta lả lơi trước, thì làm sao có người chạy đến cưỡng hiếp cô ta? Phụ nữ trong thôn nhiều như vậy, sao không ai bị hiếp? Mà chỉ mỗi cô ta bị?
Tình cảnh này, cả thôn này đều là họ Nhiễm, bọn họ tất nhiên sẽ nói giúp nhà Nhiễm Đông.
Lại có người ở trong phòng của Xuân Hoa tìm thấy một cái sườn xám màu trắng, mọi người trong thôn càng mãnh liệt, nói, cô xem, cô đường đường là một người trí thức, sao lại có thể mặc sườn xám? Đây chính là bằng chứng cô cố ý quyến rũ đàn ông.
Uỷ ban thôn mở một cuộc họp lớn, trong cuộc họp chỉ trích các cô gái ở xã hội cũ, còn cạo đầu cô ấy, nhục nhã cô ấy, dùng tất cả các thủ đoạn tồi tệ nhất đối xử với cô ấy.
Đúng lúc này, Nhiễm Đông đi ra, hành xử như một vị cứu tinh, ý muốn nói bản thân sẽ cải tạo suy nghĩ của Xuân Hoa, cùng Xuân Hoa kết hôn.
Dân làng biểu tình như bật ngón cái khen anh ta đúng là một người đàn ông tốt.
Xuân Hoa rất tuyệt vọng, tối hôm đó, cô ấy mặc bộ sườn xám màu trắng, chạy ta bãi tha ma phía sau làng kia tự sát.
Máu tươi nhuộm đỏ sườn xám, chỉ mấy bông hoa bên cổ áo thì vẫn giữ màu trắng như cũ.
Bãi tha ma thực ra cũng không có mộ, chỉ là một mảnh đất hoang thôi, gọi là bãi tha ma là bởi vì bên dưới chôn tất cả người dân trong thôn bị giết hại mấy trăm năm trước.
Dân làng cũng chôn Xuân Hoa ở bãi đất này, ngay cả bia mộ cũng không có…
Từ đó về sau, trong thôn bắt đầu như bị quỷ ám, tất cả người dân, nào là bị bệnh, rồi thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, …. mỗi năm đều phải chết 4,5 người.
Sau này cải cách, có một vị đạo sĩ đi qua thôn, nói với bí thư thôn, nói là cái thôn này bị quỷ ám rồi, nữ quỷ này hấp thu oán khí xung thiên của những quỷ bị trấn dưới lòng thôn, thực lực rất lợi hại, nếu như không xử lý tốt thì người ở trong thôn sẽ chết hết.
Người ở nông thôn ai cũng rất mê tín, vẻ mặt thì nghe vẻ không tin, nhưng trong lòng thì rất sợ hãi, bí thư thôn đưa đạo sĩ kia về nhà, cầu xin đạo sĩ kia cứu thôn bọn họ.
Đạo sĩ kia hỏi bí thư thôn có muốn giàu không? Ông ta tất nhiên là muốn, ai mà lại đi chê tiền chứ?
Đạo sĩ kia nói, ông ta có thể bắt nữ quỷ kia làm thần bảo hộ cho nhà họ Nhiễm, không chỉ sẽ không hại nhà họ Nhiệm, mà còn bảo vệ bọn họ, làm cho cả thôn đều giàu lên, nhưng mà, mỗi năm sẽ phải dâng lên cho nữ quỷ này một cô gái trẻ…

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương