Minh hôn âm duyên – chương 46

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 46 : Ranh giới sống chết

Nhiễm Đông bị tiền mê hoặc tâm trí, lập tức đồng ý.
Đạo sĩ kia bảo nhà họ Nhiễm khắc trận pháp bùa chú lên mặt sau khối đã chỗ cổng thôn, lập một bàn thờ ở bãi tha ma làm phép, lấy cái gương trang điểm mà Xuân Hoa thích nhất khi còn sống, sau đó phong ấn linh hôn cô ấy vào trong gương.
Nhà họ Nhiễm cung phụng cái gương kia, còn dâng lên một cô gái, cô gái này là do bọn họ mua được từ một tên buôn người, nhốt cô gái vào phòng khách, buổi tối phòng khách truyền đến từng đợt tiếng kêu gào thảm thiết, đến sáng ngày thứ 2 thì cô gái kia cũng chết, bị hút mất hồn phách mà chết.
Sau đó nhà họ Nhiễm ngày càng giàu lên, dần dần, cả thôn cũng càng ngày càng giàu.
Những năm nay, những cô gái bị dâng lên cho nữ quỷ kia đều là mua được từ bọn buôn người, những năm trước đó thì còn dễ, bây giờ pháp luật nghiêm ngặt, mua người cũng không dễ như trước nữa, những người mà bọn buôn người mang đến bán đều là đầu óc có vấn đề cả.
Mấy cô gái như vậy dâng lên cho nữ quỷ, nữ quỷ rất không hài lòng, cho nên việc buôn bán làm ăn nhà họ Nhiễm cũng ngày càng đi xuống.
Con trai của Nhiễm Đông mấy ngày trước ra ngoài bị tai nạn chết, cả nhà Nhiễm Đông đau lòng gần chết, nên muốn tìm mối minh hôn cho con trai.
Bọn họ nghĩ, đằng nào năm nay cũng chưa hiến tế cho nữ quỷ, không bằng một công đôi việc, mua một nữ sinh viên đại học đến, dâng cho nữ quỷ trước xong lại dùng thi thể cô gái để kết minh hôn với con trai, như vậy rất hợp lý.
Xem đến đây, tôi giận đến cả người phát run, chỉ chỉ vào mấy ố quỷ kia mà mắng to : “Mấy người các người đúng là súc vật, tính toán tốt như vậy ! Có ngày hôm nay đúng là đáng đời mà, mấy người đều tội ác tày trời như vậy, báo ứng hôm nay cũng quá tiện nghi cho mấy người rồi !”
Mấy ố quỷ nhà họ Nhiễm kia bị tôi mắng làm cho tức giận, gào rú xông lên chỗ tôi.
Tôi cầm cái cuốc hung tợn mà nhìn bọn họ, con người dưới tình cảnh tức giận cực độ sẽ quên mất khiếp sợ.
Đột nhiên, một cái rìu bay qua, chặt bay đầu một con quỷ nhà họ Nhiễm, con quỷ này lập tức tan thành mây khói.
Quỷ cầm rìu đến !
Hắn đã giết mấy người này một lần rồi, giờ lại giết thêm một lần nữa !
Quỷ nhà họ Nhiễm đều rất sợ quỷ cầm rìu, chạy loạn tứ phía, có một con không có tay lại bổ nhào về phía tôi, ý muốn nhập vào tôi.
Tôi tức giận quát : “Thân thể bà đây dễ nhập lên như thế à?” – Nói xong thì chém nột cuốc, trực tiếp chém nữ quỷ kia hồn phi phách tán.
Sau đó những quỷ hồn kia cũng không dây vào tôi nữa, mà tôi cũng không có chủ động ra tay, mà nhân lúc quỷ cầm rìu truy sát bọn họ thì tôi lặng lẽ bước lên tầng 2.
Giang môi bà nói, cô gái được mua đến với người nhà cô gái đều ở phòng trong cùng trên tầng 2.
Tôi chạy lên tầng 2, căn phòng kia khoá, tôi liền cầm cuốc chặt loạn lên, cũng may là cửa gỗ, tôi dùng lực rất lớn, trực tiếp đập vỡ cửa mở ra.
Mùi tử khí nồng nặc !
Tôi cứ như mua hè nóng nực chui vào hố băng vậy, lạnh thấu xương.
Trong phòng, không có người sống…
Trong phòng toàn là thi thể… dưới đất có vài cái, trên giường là một cô gái trẻ mặc váy cưới, mặt cô ta quay vào trong nên tôi không nhìn rõ…
Tôi ngây ra một lúc, nhíu chặt mày…
Mấy người nằm dưới đất hẳn là người nhà của cô dâu đi, sao tôi không nhận ra ai nhỉ? Dì hai và dượng đâu rồi ?
Tôi đi về phía giường, tóm lấy tay cô gái kia rồi lật lại, triệt để kinh ngạc ???
Không phải Dao Dao ?
Đây là tình huống gì vậy ?
Dao Dao đi đâu rồi ?
Trong lúc vô ý, tôi nhìn thấy trên tay cô gái có vệt xước, hình như nghĩ ra điều gì, lại nhìn cái gương trong tay mình.
Góc gương có một tí tí máu, vết máu vô cùng nhỏ, không nhìn kĩ thì căn bản nhìn không thấy.
Tôi vội tháo khung gương ra, phát hiện mặt sau gương có một vết nứt, vết nứt này rất nhạt, nhìn từ mặt gương sẽ không phát hiện ra.
Nhưng mà, chung quy vẫn là cái gương này bị nứt rồi.
Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao Đỗ Xuân Hoa lại có thể thoát khỏi cái gương rồi, nhất định là do lúc cô gái này vùng vẫy muốn chạy thoát thì không may đụng vào cái gương.
Người nhà họ Nhiễm thấy mặt gương không bị vỡ, tưởng là không có chuyện gì, ai biết được phong ấn do đạo sĩ kia hạ xuống đã bị phá vỡ….
Đỗ Xuân Hoa sau khi thoát khỏi cái gương thì đầu tiên là đi mê hoặc tên thiểu năng kia, bảo hẳn giúp cô ta giết tất cả người trong thôn, báo thù rửa hận.
Cô ta đã hấp thu vô số oán khí của quỷ hôn từ mấy trăm năm trước, thực lực bây giờ của cô ta so với các lệ quỷ khác cũng coi là mạnh nhất.
“Hi hi hi” – Một điệu cười yếu ớt truyền đến, tôi kinh ngạc, quay đầu ta thì thấy trên gương trang điểm xuất hiện một hình bóng đỏ như máu…
Là Đỗ Xuân Hoa !
Tay cô ta vươn từ trong gương ra, tôi xoay người chạy, vừa chạy đến cửa thì cửa đột nhiên “sầm” một tiếng đóng lại… Tôi dùng sức kéo tay nắm cửa ra nhưng cánh cửa như được hàn sắt, vẫn cứ bất động không dịch chuyển chút nào.
“Hi hi hi” – Nữ quỷ kia từ trong gương bò ra ngoài, tôi cắn cắn răng, nhấc cuốc chém vào cô ta, nhưng đập hụt vào không khí, cô ta biến mất, chớp mắt lại xuất hiện sau lưng tôi, sau đó tôi mơ hồ nghe thấy âm thanh của máu thịt….
Ngực tôi rất lạnh, tôi cúi đầu xuống, nhìn thấy một bàn tay từ ngực tôi đâm xuyên qua…
Đau… đau đến tê tâm liệt phế…
Tôi ho ra hai nhụm máu, ngã xuống…
“Hi hi hi” – Đỗ Xuân Hoa cười âm lãnh, cả người lơ lửng trên không trung, sau đó sáp vào người tôi, mặt đối mặt mà hút lấy hơi thở cuối cùng của tôi…
Hơi thở này, mang theo sinh khí của người sống, kèm theo tử khí của người chết, là hơi thở tinh hoa nhất trong cơ thể con người, đối với quỷ chính là vật đại bổ…
Tôi nhìn đồng hồ trên tường, vẫn còn 5 phút nữa mới đến 11 giờ trưa…
Mà tôi, sống không nổi qua 5 phút…
Chẳng lẽ hôm nay tôi phải chết ở chỗ này sao ? Tôi không cam tâm, thật sự không cam tâm !
Trong lòng tôi chảy ra khát vọng sống sót mãnh liệt, trong đầu là một mảnh trống rỗng trắng xoá, cái gì cũng không thể nghĩ, bây giờ chỉ một lòng suy nghĩ muốn sống sót…
Đột nhiên tôi cảm thấy trên trán nóng lên.
Rất nóng, cứ như phát sốt vậy, nữ quỷ kia ngẩn ra một chút, sau đó trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ, cả người bật dậy, muốn chạy trốn.
Kì lạ ở chỗ, cô ta có chạy thế nào cũng chạy không thoát !
Cô ta bắt đầu vùng vẫy, dãy dụa đến nỗi quỷ thể cũng bắt đầu vặn vẹo, nhưng vẫn không có cách nào thoát ra được.
Không chỉ như thế, cô ta dường như bị một lực lượng cực mạnh kéo lại gần tôi, càng ngày càng gần, thẳng đến lúc mặt cô ta sáp lên mặt tôi, đột nhiên cô ta lại hét lên một tiếng tràn đầy thê thảm, cơ thể “pa” một tiếng bắt đầu vỡ ra, vỡ thành vô số mảnh nhỏ, chui vào đầu tôi…
Tôi cảm thấy đầu mình rất đau, đau vô cùng, sau đó ngất đi.
Cơn đau không kéo dài bao lâu, rất nhanh tôi lại cảm thấy như mình đang được ngâm trong nước ấm vậy, cả người ấm áp, vô cùng thoải mái.
Cũng không biết trôi qua bao lâu, có người vỗ nhẹ mặt tôi, tôi cau mày, mở mắt ra thì thấy Tư Đồ Lăng.
“Khương Lâm, cô không sao chứ?” – Trên người Tư Đồ Lăng chằng chịt vết thương, nhưng đều là vết thương ngoài da, chỉ là nhìn vào thì có chút sợ hãi.
Tôi bắt lấy tay anh ta : “Tư Đồ, mau, mau đưa tôi đến bệnh viện, tôi sắp chết rồi.”
Tư Đồ Lăng kì quái nhìn tôi, tôi vội nói : “Tôi bị nữ quỷ kia đâm xuyên qua ngực, không đi bệnh viện tôi sẽ chết không thể nghi ngờ.”
Tư Đồ Lăng lại càng kì quái, nhìn nhìn trước ngực tôi : “Không có vết thương mà.”
Tôi ngẩn ra, đusng là không cảm nhận được cảm giác đau, trên ngực chỉ có ấn kí hình lục giác do Chu Vũ Hạo để lại, căn bản chả có vết thương nào cả…
Tôi giương mắt đờ đẫn, sao lại thế này? Vừa rồi đúng ta tôi bị Đỗ Xuân Hoa kia đâm cho trọng thương, suýt nữa là tèo rồi…
Chẳng lẽ những chuyện vừa này tôi thấy, tất cả chỉ là mơ sao?
Tư Đồ Lăng nâng tôi dậy : “Cô tìm thấy em cô chưa?”
Tôi nhìn thi thể trên giường : “Cô ta không phải em tôi.”
Tư Đồ Lăng nói : “Vậy thì tốt, em cô hẳn là vẫn còn sống, tất cả quỷ bên ngoài đều tản ra hết rồi, chúng ta vẫn là nhanh chóng rời khỏi đây đi.”
Tư Đồ Lăng nói với tôi, sau kho hai chúng tôi tách ra thì anh ta dẫn dụ những oán quỷ này chạy quanh làng, sau đó bị oán quỷ chặn kín lại, anh ta dựa vào việc mình có quan khí hộ thể mới có thể một đường giết chóc đi ra.
Nhưng mà không biết tại sao, quỷ chướng bao phủ thôn làng đột nhiên tản ra, những oán quỷ kia thấy vậy thì cũng không bao vây anh ta nữa, tứ tán chạy trốn.
Bây giờ đang là giữa trưa, dương khí thịnh nhất, mấy oán quỷ kia mà bị ánh nắng chiếu vào, chắc chắn sẽ hồn phi phách tán.
Quỷ chướng tiêu tán rất nhanh, đa số oán quỷ chưa chốn đi thì đều bị hồn phi phách tán, phần còn lại cũng chỉ lang thang du đãng mà thôi.
Tư Đồ Lăng rất lo lắng cho tôi nên chạy đến nhà Nhiễm Đông tìm tôi, gặp tên quỷ cầm rìu kia, anh ta với hắn đánh nhau một trận, dùng mưu dẫn dụ tên quỷ cầm rìu chạy ra chỗ ánh nắng chiếu vào.
Mặc dù quỷ cầm rìu kia là ố quỷ, nhưng cũng không thể đối chọi lại được ánh nắng mặt trời gay gắt…
Cũng hồn phi phách tán.
Tôi nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài, cảm thấy có chút không chân thực, tôi còn nghĩ sẽ có một cuộc đại chiến cơ, không nghĩ lại dễ giải quyết như vậy.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương