Minh hôn âm duyên – chương 47

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 47 : Giáo huấn họ hàng cực phẩm.

Tôi sờ sờ trán, bên trên chả có cái mẹ gì !
Tôi nghĩ không ra rốt cục đã xảy ra chuyện gì nên cũng không nghĩ nữa, đi ra khỏi thôn, không thấy Phạm Thiến Thiến ở đó, Tư Đồ Lăng gọi điện cho cô ta, hoá ra là sau khi cô ta thấy chúng tôi đi vào thôn xong mãi không đi ra, mà cô ta lại không dám đi vào, nên đã quay về gọi tiếp viện.
Người trong thôn chết nhiều như vậy, đủ để phía trên trấn sứt đầu mẻ trán, cũng may là có Tư Đồ Lăng làm chứng, người lại chết được hai ngày trước khi chúng tôi đến, nên tôi mới rửa sạch được hiềm nghi giết người.
Nhưng mà, Chung Dao Dao – em họ tôi rốt cục đang ở đâu ?
Tôi và Tư Đồ Lăng đều phải đến sở cảnh sát lấy lời khai, vừa ngồi vào ghế thì nhận được điện thoại, nói là sở cảnh sát của một thị trấn khác, nói Chung Dao Dao đang ở chỗ bọn họ, bảo tôi đến đón cô bé.
Tôi nói với Tư Đồ Lăng một tiếng, anh ta đưa tôi đi tìm Chung Dao Dao, vừa đi đến cửa sở cảnh sát thì Chung Dao Dao xông lên ôm chặt tôi khóc hu hu.
Tôi an ủi con bé một lúc, hỏi xem rốt cục xảy ra chuyện gì.
Dao Dao nói với tôi, nói là dì hai và dượng nhận 20 vạn tiền sính lễ nhà người ta, muốn gả con bé cho con trai lớn của trưởng thôn Hợp Long thôn.
Người đàn ông kia căn bản là một tên thiểu năng trí tuệ, đầu óc có vấn đề, hơn 30 tuổi cũng không tìm được vợ, Dao Dao tất nhiên sẽ không đồng ý, nhưng bị dì hai và dượng bắt ép đi, trực tiếp lôi vào viên phòng (phòng cưới).
Kết quả, Chung Dao Dao đập vỡ cửa kính, dùng mảnh thuỷ tinh cứa cho tên ngốc kia bị thương, sau đó chạy vào trong rừng.
Thôn trưởng Hợp Long thôn mang người đi tìm, con bé bị éo bức, liền nhảy sông, nước sông chảy rất siết, mấy tên kia không dám nhảy xuống bắt con bé, cho là con bé chắc chắn sẽ chết.
Cũng may Dao Dao còn chưa tuyệt mệnh, con bé trong dòng nước bắt được thanh gỗ nổi lềnh bềnh, thuận theo dòng chảy trôi xa tận mấy km xong được ngư dân cứu, đưa đến sở cảnh sát.
Tin nhắn kia đúng là do con bé gửi, nhưng do tính thế nguy cấp, gõ chữ bị sai, gõ Hợp Long thôn thành Hồi Long thôn.
Tôi đầu đầy hắc tuyến, nha đầu chết tiệt này, đánh sai một chữ suýt chút nữa làm mạng nhỏ của chị đây đi tong.
Nhưng con bé cũng rơi vào cảnh cửu tử nhất sinh, nên tôi cũng không nói gì con bé, chỉ một mực khuyên giải.
Không được bao lâu thì một người phụ nữ chửi bới thậm tệ xông vào : “Con nha đầu chết tiệt Dao Dao đâu, tao là dì hai của mày, là tao nuôi mày lớn lên, tao muốn gả mày cho ai thì mày cũng phải nghe theo, đứa nào dám ngăn hả? Đứa nào ngăn tao đập chết nó!!”
Tôi nghe thấy âm thanh thì cũng tức hộc máu xông ra, cho bà ta một cái bạt tai.
Cái tát này tôi cũng chả dùng mấy sức lực, nhưng mà bây giờ sức lực của tôi cũng rất lớn, trực tiếp tát cho bà ta rụng hai cái răng, một bên má sưng đỏ cả lên.
Bà ta quay đầu lại nhìn thấy tôi, nhảy dựng lên : “Khương Lâm, con đĩ làm ăn buôn bán trên người chết này, lại dám đánh bà mày, xem bà mày có lột da mày ra không!!!”
Lời chưa nói xong, tôi lại tát bà ta thêm cái nữa, làm bên má còn lại cũng sưng phù lên, bà ta nhìn tôi hung dữ : “Tao liều mạng với mày!!!”
Nói xong thì bổ nhào vào người tôi, tôi đạp lên bụng bà ta một cước, đem bà ta đạp ngã ngồi ra đất, bà ta biết là đánh không lại tôi thì bắt đầu lăn qua lăn lại khóc lóc om sòm.
“Tôn Hồng chị chống mắt lên mà xem, xem chị nuôi dạy con gái chị thành cái dạng gì, mất hết tính người a, ngay cả em là dì hai nó mà nó cũng đánh, hay là em chết đi cho xong.”
“Bà đi chết đi.” – Tôi căm hận nói : “Bà chết rồi thì tôi cũng coi như vì dân mà trừ hại, bà vẫn còn mặt mũi mà nhắc đến mẹ tôi à? Chung Dao Dao không phải cháu ruột của bà à? Sao bà dám đối xử với nó như thế? Con bé cố gắng học hành chăm chỉ ở trường, bà thì vì muốn trả nợ các thứ cho con trai bà, mà lừa con bé về nhà, bắt nó đi làm ở hộp đêm, nếu không phải lúc đó tôi kịp thời cứu nó, không biết bây giờ số phận của nó sẽ trôi dạt đi đâu hả?”
Cảnh sát xung quanh vốn định đến khuyên giải, nhưng nghe tôi nói xong thì lại nhìn dì hai bằng ánh mắt khinh thường.
Cháu ruột mình còn đối xử như vậy, thật không bằng súc sinh.
Tôi tiếp tục chửi : “Cái này cũng thôi đi, tôi không tính toán với bà, nhưng bà lại ngày càng quá đáng, lại vì 20 vạn mà muốn bán Chung Dao Dao cho một tên thiểu năng làm vợ, tôi không nói đạo đức nữa, vì căn bản bà làm deo gì có đạo đức ? Tôi không nhầm thì buôn bán người là phạm pháp thì phải ? Bà có biết lúc bà ở giữa đường bắt ép Dao Dao, thì đây gọi là bắt cóc không ?”
“Đúng là không bằng súc sinh.” – Một người trong sở cảnh sát thấp giọng nói.
Dì hai che mặt, miệng nói không rõ ràng : “Nó là do tao nuôi lớn mà??”
“Phii” – tôi tức giận chửi : “Bà cũng dám nói là bà nuôi lớn à? Tài sản của nhà dì út không phải do bà giữ hết chắc ? Mỗi tháng mẹ tôi cũng đưa thêm 500 tệ tiền nuôi dưỡng nữa, xong thì bà đối xử với Dao Dao thế nào??? Mẹ tôi mua đồ cho con bé, bà lại lấy đưa cho con trai bà dùng, cái nào dùng không được thì đem bán hoặc đi tặng người khác nịnh bợ, bà cũng xứng nói bà nuôi nó lớn???”
Dì hai không phản bác được, đành lăn lộn trên đất : “Con cháu trong nhà đánh người lớn, sẽ bị thiên lôi đánh chết.”
Bỗng nhiên dượng đi vào, vừa nhìn dì hai đang lăn lộn, tức giận quát : “Đứa não tàn nào dám đánh vợ tao?” – Quát xong thì xông về phía tôi, Tư Đồ Lăng tiến lên tóm lấy tay ông ta, gập người một cái, gỡ bỏ toàn bộ sức lực của ông ta.
“Đây là sở cảnh sát, ông còn muốn hành hung?” – Tư Đồ Lăng không giận mà uy, dượng căn bản chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi, người mềm nắn rắn buông, bị Tư Đồ Lăng trừng mắt liền cả người mềm nhũn.
Lúc này, một cảnh sát đi qua nói với cảnh sát trưởng : “Sở trưởng, thôn trưởng Hợp Long thôn mang người đến bao vây sở cảnh sát.”
Trần sở trưởng ngây ra, tức giận quát : “Làm càn, ông ta ăn phải gan gấu à mà dám mang người đến bao vây? Để tôi đi xem xem.”
Trần sở trưởng mang người đi ra, quả nhiên nhìn thấy một người đàn ông trung niên mang theo vài thanh niên trai tráng, cầm theo đồ làm ruộng làm vũ khí, vây ở cửa sở cảnh sát.
Trần sở trưởng tức giận ngùn ngụt : “Văn trưởng thôn, ông đây là muốn làm gì?”
Văn trưởng thôn nói : “Trần sở trưởng, con dâu tôi làm con trai tôi bị thương, ôm tiền nhà tôi chạy trốn, mong các ông giao người lại cho chúng tôi.”
Trần sở trưởng nói : “Kể cả cô ta làm con ông bị thương, rồi trộm tiền, thì đây coi như phạm pháp, mà phạm pháp thì phải chịu trừng phạt của pháp luật, Sao lại đến lượt giao cho mấy người? Không lẽ mấy người muốn dùng hình phạt riêng?”
Văn trưởng thôn và Trần sở trưởng hai bên lời qua tiếng lại, người dân của Hợp Long thôn bộ dáng không nghe người ta giảng đạo lý, mặc kệ ông nói thế nào, bọn họ cũng chỉ một câu, giao người ra, không giao ra thì bọn họ không đi.
Tư Đồ Lăng có chút tức giận muốn ra ngoài thì bị tôi ngăn lại, anh ta không hợp ra mặt, thân phận của anh ta đặc thù, lỡ bị ai vạch ra thì dư luận đối với anh ta không tốt.
Nhưng mà tôi không như vậy, tôi chỉ là người mở tiệm vòng hoa, là giai cấp thấp trong xã hội, ai sợ họ chứ?
Tôi đi ra, nói với Văn trưởng thôn và mấy người dân kia : “Cô gái mà ông nói, là em họ tôi, bây giờ việc nhà tôi do tôi làm chủ, ông nói con bé là con dâu ông, sao tôi lại không biết chuyện này?”
Văn trưởng thôn nói : “Con nha đầu này từ đâu chui ra vậy? Cũng có tư cách nói chuyện ở đây? Con dâu nhà tôi là do dì hai các cô làm chủ gả cho, nhận của nhà tôi 20 vạn tiền sính lễ, sao? Muốn chơi xấu à? Được thôi, trả tôi 20 vạn.”
Tôi quay người đi vào, mỗi tay một người, lôi hai người ra cửa ném trước mặt trưởng thôn : “Nhận tiền là hai người này nhận, chả liên quan gì đến chúng tôi cả, với cả, bà ta không phải dì tôi, mà là tên buôn người, em tôi bị bà ta bắt cóc đến đây, mấy người có chuyện gì thì tự mà tìm họ mà giải quyết.”
Văn trưởng thôn tức giận nói : “Mấy người đừng có ở đây mà diễn kịch, tôi xem mấy người đều cùng một ruộc, là kẻ lừa đảo, hôm nay tôi ở đây, cần người không cần tiền, không giao người ra, bọn tôi tuyệt đối không đi đâu hết.”
“Đúng vậy, không đi đâu cả.” – Một người đứng cạnh Văn trưởng thôn hô lên.
Mọi người đồng thanh hô lên, Trần sở trưởng hơi sợ, ủ thành chuyện lớn thế này, có chút rắc rối a.
Tôi cười lạnh : “Mấy người biết tôi làm gì không?”
“Liên quan cái rắm đến ông đây.” – Văn trưởng thôn nói.
Tôi nhìn nhìn sau lưng ông ta, nói : “Người làm nghề như tôi, có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy, Văn trưởng thôn, cô gái sau lưng ông là ai vậy?”
Văn trưởng thôn ngẩn ra, nói : “Cô đừng có ở đây mà giả thần giả quỷ, tôi thế nhưng không có dễ doạ như vậy.”
Tôi nghiêng đầu, nghe nghe : “Gì cơ? Cô nói gì? Cô là Trương Mai Hoa, từ thôn bên cạnh gả sang thôn này cho Văn Từ Bình làm vợ?”
Người bên cạnh Văn trưởng thôn mặt biến sắc, nói : “Cô nói linh tinh gì đấy?”
Tôi nói tiếp : “Cô nói cô làm sao mà chết cơ? Hả? Cô chết rất thảm à? Không phải cô tự mình nhảy sông sao? Vậy sao cô lại chết? A? Gì? Cô bảo hôm đó cô trở về, trên đường gặp Văn trưởng thôn, ông ta muốn hiếp cô? Đúng là cầm thú a!!! Cô liều chết không từ, cùng Văn trưởng thôn dây dưa, sau đó ông ta đẩy cô xuống sông?”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương