Minh hôn âm duyên – chương 48

Chương 48 : Học vẽ bùa chú

Văn trưởng thôn sắc mặt tái nhợt : “Im miệng, im miệng !! Cô đây là muốn dội gáo nước bẩn lên người tôi. Từ Bình, còn người của bác như thế nào chẳng lẽ cháu còn không biết sao ? Cô ta đang hãm hại tôi.”
Tôi trợn mắt : “Tôi trước giớ chua bào giớ đến thôn các ông, làm sao biết được chuyện trong thôn mấy người ? Tôi nói cho ông hay, nữ quỷ Trương Mai Hoa kia, cô ta hiện tại đang bám lên cổ ông, có phải gần đây ông đều thấy cổ mình rất nặng không? Tay vai cũng mệt mỏi?”
Văn trưởng thôn sắc mặt càng tái nhợt, không tự chủ mà sờ tay lên cổ mình.
Tôi lại nói : “Nữ quỷ kia nói, cô ta đã để lại dấu vết trên người ông lúc hai người dằng co, cô ta đã cào lên ngực ông, ông mà một thân trong sạch thì dám cởi áo ra cho mọi người nhìn không?”
Ông ta theo bản năng nắm chặt áo mình, Văn Từ Bình thấy vậy liền nói : “Bác cả, cháu cũng không tin lời cô ta nói, nhưng bác cũng nên cởi áo ra đi, chứng minh bản thân trong sạch.”
Văn trưởng thôn luống cuống một lúc : “Ta, ta đường đường là trường thôn, mấy người nói cởi thì ta phải cởi chắc??”
Văn Từ Bình biến sắc, xông đến kéo áo ông ta ra, lộ ra lồng ngực, quả nhiên có bốn vết cào còn chưa khỏi hẳn.
“Súc sinh, tôi giết ông ——-“ – Văn Từ Bình bổ nhào đến, lúc này thôn dân đều tản loạn ra, Trần sở trưởng cũng nhanh chóng kêu người đến tách họ ra.
Tư Đồ Lăng ở sau lưng bật ngón cái khen, tôi có chút đắc ý, nhìn về nữ quỷ đang bám lên cổ Văn trưởng thôn, cô ta đang nhìn tôi cười cảm kích.
Chỉ là có mấy cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt khiếp sợ… (Dịch : Vũ Thị Bích Phương)
Chuyện sau đó thì tôi cũng không quan tâm nữa, tôi đoán chắc là người của Hợp Long thôn sẽ không chạy đến tìm tôi với Dao Dao gây phiền phức nữa nên đưa con bé trở về.
Dao Dao bị kinh sợ, xong trên người cũng có mấy vết thương ngoài da, lẽ ra phải ở viện quan sát hai ngày, nhưng con bé sợ dì hai lại mò đến gây rắc rối, nên muốn quay về Nam Kinh, tôi lại đưa nó chút tiền, mua vé máy bay, đích thân tiễn nó lên máy bay thì mới yên tâm.
Tư Đồ Lăng gọi cho tôi, nói là ở thành phố đã lập thành tổ chuyên án điều trả chuyện ở Hồi Long thôn, dạo này anh ta sẽ vô cùng bận rộn.
Tôi dọn dẹp phòng một chút, hôm nay muốn đóng cửa sớm thì thấy một đạo sĩ đi đến, đánh giá tôi từ trên xuống dưới, nói : “Cô gái, cô nhìn thấy quỷ rồi à?” (FB : Vũ Thị Bích Phương)
Tôi ngẩn ra, cũng bắt đầu quan sát ông ta, ông ta mặc một cái áo bào siêu bẩn, bẩn đến nỗi còn chả nhìn rõ màu gốc của cái áo luôn, tóc búi cao trên đỉnh đầu, cắm thêm một nhành cây, cũng chả biết bao lâu chưa gội nữa, tóc bết dầu dính lại với nhau, mặt cũng đen xì, để chùm râu dài, nhìn rất lf lôi thôi lếch thếch.
Chả biết sao nhưng tôi nhìn ông ta, thấy không có thiện cảm.
“Người làm nghề này như chúng tôi, gặp phải chút chuyện không cách nào giải thích cũng là chuyện thường tình.” – Tôi cười nói, kính quỷ thần mà đi xa, dù sao tôi nhìn thấy nhưng cũng coi như không thấy là được rồi.” (Fb : Vũ Thị Bích Phương)
Đột nhiên đạo sĩ kia cười lên, nhìn ông ta cười so với khóc còn khó coi hơn : “Cô gái, tôi nhìn bộ dạng này của cô, hẳn là bị một nam quỷ ám rồi, một con dao ở trên trán, kể cả nam quỷ kia đẹp trai thì cũng chỉ là hão huyền mà thôi, cứ lún sâu vào, tinh khí nhất định sẽ chịu thương tổn, bị anh ta hại.”
Tôi thì lại nghĩ, từ lúc ở cùng với Chu Vũ Hạo, tôi không những không bị hút hết tinh lực mà ngược lại, tinh thần ngày càng phấn chấn, tai thính mắt tinh, khí lực cũng càng mạnh hơn rất nhiều.
Bản thân tôi còn ngoài nghi có phải mình hấp thu tinh khí của anh ta không nữa kìa.
Tôi miễn cưỡng cười gượng : “Đạo trưởng, sắc trời cũng đã tối rồi, tôi phải nghỉ ngơi, không cùng ông nói nữa.”
Nói xong, trực tiếp kéo cửa xuống.
“Haizz” – Ngoài cửa truyền đến tiếng thở dài : “Lại thêm một người bị quỷ dụ dỗ…”
Tôi lau lau mồ hôi trên trán, nếu là 1-2 tháng trước mà đạo sĩ kia xuất hiện, tôi nhất định sẽ coi ông ta như đấng cứu thế cuộc đời mình, nhưng bây giờ, ngược lại tôi có chút sợ bọn họ…
Chuyện trước đó tôi gặp ở Hồi Long thôn cũng không phải nằm mơ, tôi rất rõ ràng, đầu mình trực tiếp hấp thu lệ quỷ kia. (Dịch : Vũ Thị Bích Phương)
Sau vụ đó, tôi cũng gặp qua vài con quỷ, quỷ ở trên đường cũng khá nhiều, nhưng trán cũng không có phản ứng giống lửa cháy kia.
Có điều tôi cảm nhận được rất rõ ràng, là thực lực của tôi đã mạnh lên rồi, “Lôi Thế” có thể sử dụng tận 3 lần, mà lực lượng mỗi lần so với trước kia cũng mạnh hơn nhiều.
Ngày trước tôi giúp nữ quỷ Văn Tú kia, cô ta hoá thành linh khí chui vào cơ thể để báo đáp tôi, chẳng lẽ trán tôi cũng đem Đỗ Xuân Hoa kia biến thành tinh khí rồi mạnh mẽ hấp thu?
Tôi có chút lo lắng, xem ra chuyện Chu Vũ Hạo chọn trúng tôi cũng không đơn giản như vậy.
Tôi thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, bản thân là quái vật gì???
Hiện tại đi chùa đền tôi cũng không dám đến a.
Haizz, tôi bất lực thở dài một hơi, bất kể thế nào, mỗi ngày đều sẽ trôi qua, tôi phải nhanh chóng tăng lên thực lực, nếu không đến lúc tôi biết được chân tướng sự việc, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Tôi từ trong kho tìm ra quyển sách mà bà để lại, là cuốn “Bí tịch bùa chú.”
Lật lật bí tịch, tôi phát hiện cuốn sách này ghi chép về bùa chú nhiều vô kể, vô cùng hoàn chỉnh, có thể nói là vô vàn. (FB : Vũ Thị Bích Phương)
Trong sách nói, bút vẽ bùa, giấy và chu sa đều có yêu cầu riêng, giấy vẽ bùa mua ở ngoài kia bán cũng không có tác dụng gì, chỉ vẽ bùa lên, tỷ lệ thành công rất thấp, cứ coi như thành công thì hiệu lực bùa cũng không cao.
Muốn vẽ ra được bùa tốt, mấy cái này đều phải do bản thân đặc chế.
Giấy vẽ bùa phải dùng trúc xanh, kén tằm, giấy làm từ vỏ cây dâu cũng với các loại dược liệu điều chế mà thành, mà màu bùa cũng không phải là chu sa thuần đơn, mà phải là chu sa trộn thêm với hơn 20 loại dượcc liệu nữa chế thành.
Cũng may bà nội có để lại cho tôi mấy cái đồ này, trong thùng đào hương có một cái hộp giấy, vừa mở ra, bên trong có một cây bút, thân bút được làm từ trúc xanh, trên thân còn khắc sương mây, chồn ở đông bắc, bị cho là là Hoàng Bì đại tiên, là một vật có linh tính.
Trong sách của bà nội có ghi, lúc bà còn trẻ được uỷ thác đến đông bắc để tiêu diệt Hoàng Bì đại tiên chuyên hại người.
Hoàng Bì đại tiên kia rất lợi hại, nói là nó với một nhà có cừu oán từ hơn hai mươi năm trước,bây giờ trở lại báo thù, đem toàn bộ cả nhà 13 người nhốt lại trong nhà, muốn giết từng người một.
Bà và Hoàng Bì đại tiên kia đánh một trận ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng giết được nó, bà liền cắt đuôi nó rồi làm thành bút lông chồn này.
Đây là bảo bối a!!!
Bà không để lại giấy vẽ bùa, Sơn Thành là một thành phố sương mù, ở đây không khí ẩm thấp, giấy vẽ bùa không để lại được lâu, cho nên không thể làm sẵn, chỉ có thể làm ít một dùng.
Bà nội để lại phương pháp điều chế rất chi tiết tỉ mỉ.
Tôi đến hiệu thuốc đông y mua một chút dược liệu, thuốc đông y bây giờ cũng không rẻ, chỗ thuốc này cũng tiêu tốn của tôi mất 5,6 nghìn tệ.
Vừa về nhà tôi lập tức bắt đầu mân mê.
Trước tiên phải điều chế giấy vẽ, tôi giã tất cả thuốc Trung Thảo ra, tốn sức chín bò hai hổ mới giã nát được, sau đó phơi ở ban công, sau đó lại dùng vạt nặng đè lên, mệt đến nỗi cả thân đều chảy mồ hôi.
Mà điều chế mực vẽ càng thêm phức tạp, mỗi giai đoạn không được xảy ra sai xót, cuối cùng tôi cũng điều chế ra được một nồi mực đỏ tươi, xong lúc đun sôi cô đặc lại xong thì trời cũng tối.
Tôi lại ở trong bếp loay hoay cả đêm.
Tôi tìm cái hộp Bách Tước Linh mà ngày trước đã dùng hết, sau đó đỏ mực vẽ vào, đợi nó đông lại thì cất đi, lúc nào cần dùng thì hoà tan một ít với nước là được.
Mấy cái dùng làm giấy vẽ bùa kia còn phải phơi nắng mấy ngày nữa mới thành hình được, tôi lại chạy đến chợ gỗ mua ít gỗ đào.
Tốt nhất là mua gỗ đào trăm năm, đáng tiếc bây giờ làm gì có chỗ nào bán thứ tốt như vậy, có loại tầm chục năm đã là tốt lắm rồi.
Gỗ đào bề mặt nhẵn mịn, lại có mùi thơm thoang thoảng, nhưng lại không hợp để làm đồ nội thật gia đình, trong chợ gỗ đều dùng để làm sản phẩm nghệ thuật, tôi mua một khối, cũng không đắt lắm, 1200 tệ/1m2.
Tôi tìm thợ mộc, bảo người ta giúp tôi cắt ra thành những bàn tay nho nhỏ, sau đó mang về nhà, bắt đầu vẽ bùa.
Tôi lại chọn mấy hình vẽ trừ tà đơn giản, đem hình vẽ ghi nhớ lại trong lòng, lại khắc thêm trong đầu một lần.
Xác định bản thân không có bỏ sót qui trình nào, tôi định thần lại, cầm bút lông chồn lên nhúng mực, nhắm mắt lại, cảm thấy trong cơ thể mình toát ta một cỗ khí tức.
Lúc còn nhỏ thì bà thường dạy tôi cách điều khí, nhưng lúc đó tôi không thể cảm nhận được “khí” kia, cứ luôn cho đó là khí công các kiểu.
Nhưng, từ khi ở cùng ở Chu Vũ Hạo, tôi lại thỉnh thoảng cảm nhận được cái “khí” kia tồn tại.
Hôm mà tôi hấp thu lệ quỷ kia xong, cái cảm giác này ngày càng rõ ràng.
Tôi theo phương pháp bà dạy trong kí ức, đem cỗ “khí” kia dẫn vào trong cơ thể, sau đó vận hành một vòng, sau đó từ đầu ngón tay truyền lên thân bút, bắt đầu vẽ lên gỗ đào.
Từng nét mực đỏ uốn lượn trên gỗ đào, một đường thông suốt không gặp cản trở, mắt thấy sắp vẽ xong rồi, thì ở nét bút cuối cùng kia, “khí” trong cơ thể bỗng nhiên bị ngắt gãy…

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương