Minh hôn âm duyên – chương 49

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 49 : Chuyến bay khủng bố.

Giống như lúc hát karaoke, câu cuối sẽ phải ngân một tone thật dài, nhưng mới hát được một nửa thì đứt hơi vỡ giọng.
Tay tôi thả lỏng, ngồi bệt trên đất không ngừng mà thở dốc.
Kì quái là miếng gỗ đào kia đột nhiên rung lắc dữ dội, sau đó ầm một tiếng, thình lình cháy hừng lên.
Tôi vội vàng chạy vào bếp múc một ca nước lên dập lửa. (Dịch : Vũ Thị Bích Phương)
Không nghĩ tới vẽ bùa hỏng lại dẫn đến phản ứng như vậy, tôi phải cẩn thận thêm mới được, hòng tránh gây ra hoả hoạn.
Tôi nghỉ ngơi một lúc, xong lại lấy miếng gỗ đào tiếp theo đến vẽ.
Lần này tôi dùng hết toàn bộ linh khí còn lại trong cơ thể, nhìn lại ấn chú một lần, sau đó nhanh chóng hạ bút vẽ. (Copy truyện không ghi nguồn là cún nhen)
Lần này tốc độ so với vừa rồi nhanh hơn khá nhiều, tôi thả lỏng đầu óc và cảm giác bản thân, vẽ một đường vô cùng thuận lợi, ở nét bút cuối cùng, rõ ràng nhìn thấy trên miếng gỗ đào có một tia sáng sáng lên.
Mặc dù sáng lên không đến 1 giây, nhưng tôi biết, lần này thành công rồi.
Trong lòng âm thầm vui vẻ nhìn gỗ bùa trong tay, đây có thể nói là miếng bùa đầu tiên mà tôi làm.
Tôi ngồi trên giường nghỉ ngơi một lúc, đợi linh khí khôi phục một chút thì lại vẽ tiếp miếng thứ 2.
Lần thứ 2 cũng thành công. (Fb : Vũ Thị Bích Phương)
Nhưng tôi cũng mệt đến cả người rã rời, xem ra một ngày cùng lắm chỉ vẽ được ba miếng…
Tôi cất bùa đi, tính toán thời gian một chút, cũng đến lúc Chu Vũ Hạo trở lại rồi.
Không biết bắt đầu từ khi nào, tôi lại có một mong chờ nho nhỏ này.
Tất nhiên, còn lâu tôi mới chịu thừa nhận
Màn đêm buông xuông, tôi chạy ra đóng cửa sổ lại, vừa xoay người thì nhìn thấy Chu Vũ Hạo đang nằm trên giường. (Đừng bế truyện mình đi nha)
Khoả thân nằm trên giường !!!
Tôi phải thừa nhận là, body của anh ta rất rất đẹp, thật muốn làm người ta hôn một ngụm xuống…. (fuow : Đồ mê trai hmm)
Anh ta bày ra như này, là muốn dùng mỹ nam kế quyến rũ tôi à??
Tôi sẽ không bị lừa đâu !!!
Nhưng mà, cơ thể tôi rất không thành thực, lúc tôi hồi thần lại, thì tay tôi đang sờ soạng ngực anh ta…… (Fb : Vũ Thị Bích Phương)
Mặt anh ta mang theo chút ý cười : “Xem ra em rất vừa ý với body của anh.”
Mặt tôi đơ ra, dài mặt ra nói : “Cũng được đấy, một đêm bao nhiều tiền?”
Anh ta lập tức bổ nhào qua, áp sát mặt tôi, nói : “Em xem anh là con vịt hả?”
Tôi vô cùng can đảm, sờ loạn trên người anh ta : “Anh quyến rũ như vậy, nếu mà đi hộp đêm làm thì chắc chắn sẽ lên chức “dạ vương” đấy.” (Dạ vương ở đây ý là, trai bao hot nhất…..)
Anh ta cười cười : “Mấy ngày không gặp, gan cũng lớn lên nhiều đấy. Được thôi, cho em nhận thức một chút xem “dạ vương” lợi hại thế nào.”
Hi hi, truyện tiếp theo không tiện nói tiếp rồi
Tóm lại, điên loan đảo phượng, lăn lộn cả một đêm. (Khoẻ thật !!!)
Xong việc, tôi phát hiện linh khí mà tôi tiêu hao để vẽ bùa kia, lại khôi phục rồi.
Tôi kệ anh ta ở trên giường, nhanh chóng lôi gỗ đào ra lại vẽ tiếp hai miếng bùa, anh ta âm trầm nhìn tôi vẽ, thấy tôi một đường thuận lợi vẽ thành công hai miếng bùa, thì lộ ra biểu tình kinh ngạc cực độ.
“Em bắt đầu học vẽ bùa từ lúc nào thế?” – Anh ta hỏi.
“Hôm nay.” – Tôi không thèm ngẩng đầu lên nói.
Anh ta im lặng không nói.
“Đáng tiếc là miếng đầu tiên không thành công.” – Tôi lại nói.
Tôi đột nhiên cảm thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi có chút ghét bỏ.
“Em muốn dùng cái này đối phó anh?” – Anh ta hỏi.
Tôi cười cười : “Có tác dụng à?”
Anh ta ánh mắt nguy hiểm : “Em thử xem?”
Tôi giật giật khoé môi : “Nói vậy thôi màaa.”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lại ôn nhu, nói : “Muốn đi Hàng Châu một chuyến không?”
Tôi kì quái hỏi : “Đi Hàng Châu làm gì?”
“Tìm Giang San San trả thù.” – Anh ta nói.
Trong lòng tôi rơi lộp bộp một tiếng, năm đó thi đại học, Giang San San đánh tráo tranh của tôi, hại tôi suýt thì tạch đại học, mà cô ta thì ngang nhiên dùng tranh của tôi thi đậu vào Học viện mỹ thuật quốc gia, bây giờ tốt nghiệp lại ở lại trường làm phụ đạo viên.
Ố khí này, tôi nhịn không nổi !
“Vừa hay bảy ngày này, anh có thể đi cùng em.” – anh ta đi qua, nhẹ nhàng ôm lấy tay tôi, nói : “Anh nói rồi mà, ai dám làm tổn hại đến em, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua, nếu anh mà ra tay thì cô ta đã sớm có kết cục thê thảm rồi, nhưng mà vẫn nên để em đích thân ra tay, nếu không chuyện này cứ mắc kẹt trong lòng em mãi.”
Trong lòng tôi rất ấm áp, Chu Vũ Hạo cũng có những lúc ôn nhu tri kỉ như vậy.
“Cũng tốt.” – Tôi nói : “Dù sao bây giờ em cũng muốn đi xả stress.”
Lần này Chu Vũ Hạo không nhờ chú Trịnh làm nữa mà đích thân lên mạng mua vé máy bay đi Hàng Châu vào sáng mai.
Mấy tiếng sau tôi đã có mặt trên chuyến bay đi Hàng Châu rồi.
Chu Vũ Hạo không hiện thân mà chui vào thẻ bài có tên anh ta. Tôi ngồi ở vị trí gần cửa sổ nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài, nói không ra được, đây cũng là lần đầu tiên tôi ngồi máy bay.
“Lần đầu ngồi?” – Người bên cạnh cười cười hỏi.
Tôi nghiêng đầu qua, là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, vẻ mặt ấm áp, ăn mặc tinh tế, là kiểu đàn ông ấm áp sự nghiệp thành công.
Tôi lễ phép gật đầu, cũng không có bắt chuyện lại với anh ta, anh ta cũng không có tự mình tìm mấy chuyện vô vị, nên cũng không nói gì nữa.
“Xem ra, anh nên đặt vé khoang nhất cho em mới đúng.” – Chu Vũ Hạo ở trong thẻ bài nói vọng ra : “Tránh cho mấy tên không có mắt đi ngấp nghé hi vọng với em.”
Lời anh ta nói tất nhiên chỉ mỗi mình tôi nghe được, trợn trắng mắt lên mặc kệ anh ta.
Nhưng là, một cặp vợ chồng trẻ ngồi ghế trước mặt tôi nói : “Chồng à, em nghe nói trên máy bay này chở một cỗ thi thể.”
“Trên máy bay làm sao mà có thi thể được?”
“Thật đấy, lúc nãy em đi vệ sinh, nghe được mấy tiếp viên nói, người kia rất có tiền, sau đó ở Sơn Thành bị đột tử, người nhà anh ta muốn đưa anh ta về nhà thi thể ở trong quan tài, đặt ở khoang hành lý.” (Đọc xong nhớ like post hi hi)
“Vaizloz, vừa nghĩ hành lý của chúng ta đặt chung chỗ với người chết lâu như vậy, thật buồn nôn.”
“Aizz, còn có thể làm gì, chúng ta có thể đi mở cỗ quan tài, đúng là xui xẻo, chuyến bay này đừng có xảy ra chuyện gì đi?”
“Phủi phui cái mồm.”
Còn hơn hai tiếng nữa mới đến nơi, tôi định nhắm mắt ngủ một giấc, thì Chu Vũ Hạo đột nhiên nói: “Chuyến bay này có chút cổ quái.”
Suy nghĩ muốn đi ngủ của tôi hoàn toàn biến mất.
“Anh cảm nhận được một cỗ âm khí.” – Chu Vũ Hạo nói : “Em phải cẩn thận chút.”
Tôi thật cmn cạn lời, bây giờ ngay cả ngồi máy bay cũng có thể gặp chuyện tâm linh, vận khí này tôi có thể đi mua vé số đi?
Tôi dứt khoát mặc kệ luôn, chỉ cần máy bay không bị rơi, thấy chuyện này cũng chả liên quan đến tôi.
Không qua bao lâu, cô vợ kia lại đi vệ sinh, chỗ ngồi của tôi là ở sau carbin, cách nhà vệ sinh rất gần, cô vợ kia sau khi đi vào, lại chậm chạp không chịu đi ra… (comment nữa càng tốt)
Chồng cô ta hơi lo lắng, chạy lại gõ cửa : “Hiểu Lệ, em xong chưa? Anh cũng hỏi mót đây.”
Bên trong không có động tĩnh.
Chồng cô ta gõ cửa cả nửa ngày, cảm giác có gì đó không đúng, lập tức gọi tiếp viên đến, tiếp viên cũng gõ cửa một trận, nghi ngờ là cô vợ bị bất tỉnh bên trong, nên lại gọi một tiếp viên nam đến, mở cửa nhà vệ sinh ra.
Nam tiếp viên kia lấy chìa khoá ra mở cửa, kì quái là bên trong không có người ???
“Làm sao có thể???” – Người chồng nóii : “Cô ấy rõ ràng là đi vào nhà vệ sinh mà.”
“Anh đừng lo lắng” – Tiếp viên nói : “Chúng tôi tìm giúp anh.”
Tôi cũng rất nghi ngờ, vừa nãy rõ ràng là tôi nhìn thấy cô gái kia đi vào nhà vệ sinh, cũng không có thấy cô ta đi ra, chẳng lẽ cô ta biết bốc hơi khỏi trái đất à?
Cơ mà, không phải việc của tôi, tôi lại tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. (Dịch : Vũ Thị Bích Phương)
Tiếp viên cùng người chồng tìm trong tìm ngoài một lượt cũng không thấy cô gái tên Hiểu Lệ kia.
Người chồng kia có chút khẩn trương : “Không phải vẫn còn khoang nhất vẫn chưa tìm sao?”
Tiếp viên kia giải thích : “Tiên sinh, khoang nhất được một bị khách bao trọn rồi, vợ anh cũng không thể đi vào.”
“Sao lại không? Nói không chừng Hiểu Lệ bị người ta bắt cóc thì sao? Mấy người không để tôi vào tìm, có phải chột dạ rồi không?”
“Tiên sinh, người ở khoang nhất kia sao có thể bắt cóc vợ anh được, mong anh bình tĩnh một chút, được không?”
Người chồng kia hình rất yêu vợ mình, đẩy tiếp viên ra, chạy đến khoang nhất phía trên lầu.
“Aaa——“ – Anh ta kêu thảm một tiếng, lăn xuống cầu thang, lăn xuống cầu thang, một người đàn ông lực lưỡng cao 1m9 đang đứng ở cửa khoang, sắc mặt nghiêm nghị nhìn anh ta.
“Anh… anh dám đánh tôi?” – người chồng từ dưới đất bò dậy, mạnh miệng hô lên : “Có tiền thì giỏi lắm chắc? Có tiền thì có thể dung túng vệ sĩ hành hung người khác à?”
Hoá ra người đàn ông lực lưỡng kia là vệ sĩ, anh ta lạnh lùng nhìn người chồng, người chồng chỉ dám mạnh miệng nói mấy câu, cũng không dám xông lên nữa, chỉ có thể lẩm bẩm chửi bới rồi đi về chỗ của mình.
Tiếp viên kia rất tận tuỵ công việc mà động viên anh ta, nói là vợ anh ta dù sao cũng không thể ra khỏi máy bay, đợi lúc hạ cánh thì lại tìm một lượt.
Khoang máy bay khôi phục sự yên tĩnh, tiếp viên xinh đẹp tiếp tục đẩy xe đẩy, hỏi mọi người có cần đồ uống gì không. (Fb : Vũ Thị Bích Phương)
“Cho tôi một cốc nước cam.” – Tôi nói.
Tiếp viên kia cười dịu dàng đưa cho tôi cốc nước cam.
“Aa—“ – Tiếp viên kia đột nhiên hét lên, cốc nước cam cứ thế bị ném ra ngoài…

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương