Minh hôn âm duyên – chương 50

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 50 : Quan tài trên máy bay.

Vừa hay, cô ta lại hất cốc nước nước cam lên người tôi, làm tôi cả người ướt nhẹp…
Sau đó, tôi ngửi thấy mùi hăng nồng nặc của múi….
Thứ đổ ướt hết người tôi, không phải nước cam, mà là máu tươi…
Tôi lập tức bật dậy, tiếp viên kia khiếp sợ nói : “Không thể nào, đây là lon nước cam vừa mới mở ra xong, làm sao có thể biến thành máu được?”
Lon nước kia là thương hiệu nổi tiếng, cứ coi như là hàng giả, hàng kém chất lượng thì cũng không thể là máu được.
“Này, cơm hộp này sao toàn đồ sống vậy?” – Một vị khách ngồi phía trước nói : “Lại còn là nội tạng sống, bảo tôi ăn kiểu gì?”
Tiếp viên kia ngơ ra, lôi tất cả cơm hộp trong xe đẩy ra, làm gì có cơm thịt ngon lành, toàn bộ đều là máu thịt lúc nhúc ?
“Paa—-“ – Vang lên một tiếng, lò vi sóng đặt phía sau carbin đột nhiên vận hành, tiếp viên còn lại vội vàng tắt bỏ, mở lò vi sóng ra.
Vừa nhìn vào bên trong một cái, mắt cô ta liền trợn lên, bất tỉnh nhân sự.
Bên trong lò vi sóng, là một cái đầu người !
Người chồng ngồi trước mặt tôi đột nhiên bật dậy : “Hiểu Lệ—-“
Đầu người kia… vừa hay là đầu cô vợ mất tích của anh ta…
Tiếng kêu thê thảm này thu hút tất cả mọi người trong khoang máy bay nhìn qua, mọi người đều không ngừng hét thảm, cơ trưởng lập tức đi qua, kéo rèm sau carbin lên : “Các vị.. các vị, mong mọi người bình tĩnh một chút, nhanh chóng ngồi vào vị trí của mình.”
Các hành khách liên tục chất vấn anh ta, anh ta cật lực làm khách hàng yên lòng, nói với hành khách là bọn họ đã liên lạc với sân bay, đến lúc xuống máy bay nhất định sẽ cho mọi người một lời giải đáp vừa lòng.
Truyện được dịch và đăng tải duy nhất trên FB Vũ Thị Bích Phương, những nơi khác post đều do ăn cắp ân trộm, cả nhà chú ý.
Máy bay đang bay, sợ nhất là hành khách bị khủng hoảng, lúc đó hậu quả thế nào thì khó mà lường trước được.
Chàng trai ấm áp ngồi bên cạnh tôi quan tâm nói : “Cô à, có cần thay quần áo không?”
Tôi nhìn nhìn váy mình bị máu làm dính nhớp ướt nhẹp, cảm thấy bản thân thật là xui xẻo.
“Tôi đi cùng cô.” – Anh ta nói : “Bây giờ nhà vệ sinh không an toàn, cô có thể đi đến phòng mà các tiếp viên nghỉ ngơi để thay.”
Tôi từ chối ý tốt của anh ta, sau đó tiếp viên đưa tôi ra phía sau để thay đồ, thì nghe thấy bọn họ nhỏ giọng bàn tán, giọng điệu khiếp sợ vô cùng : “Cơ trưởng, tôi kiểm tra rồi, đồ ăn đồ uống trong phòng bếp tất cả đều biến thành máu, kể cả những thứ chưa mở ra, tất cả lương thực đều biến thành thịt nhão và nội tạng.”
“Suỵt.” – Anh ta vội nói : “Ngàn vạn lần không được để các hành khách biết chuyện này.”
“Tôi biết rồi, nhưng mà cơ trưởng, chuyện này cũng không khỏi quá tà môn đi? Kể cả trên máy bay thật sự có biến thái giết người hàng loạt, cũng không thể giết người xong còn phân thây ra, mà kể cả phân thây thì cũng không thể băm nhỏ ra như vậy được.”
Cơ trưởng âm trầm, nói : “Các cô bình tĩnh một chút, chú ý an toàn, không được hành động lẻ loi một mình, biết chưa? Tôi đi tìm người ở khoang nhất kia nói chuyện.”
Đợi anh ta đi khỏi, tôi cũng thay xong một thân váy trắng ra ngoài, vừa nhìn thấy anh trai ấm áp đứng ngoài cửa làm tôi giật hết cả mình : “Sao anh lại ở đây?”
Anh trai ấm áp dịu dàng nói : “Trên máy bay bây giờ không an toàn, để cô một mình tôi không yên tâm.”
Người ta một lòng có ý tốt, tôi thật là không nỡ mà không cảm kích anh ta.
Tôi cảm ơn anh ta, sau đó về lại chỗ ngồi, Chu Vũ Hạo rất không vui nói : “Lại dám ở trước mặt anh có ý đồ với cô gái của anh, tên này hôm nay cũng đừng mong sống sót mà xuống được máy bay !!”
Tôi vội nói : “Anh đừng có làm loạn, bây giờ hỗ này cũng đủ loạn rồi.”
Chu Vũ Hạo nói : “Em cẩn thận chút, cái thứ kia lợi hại hơn so với anh nghĩ, nếu nó không đụng đến em, thì em cũng không cần lo chuyện bao đồng làm gì.”
“Cái này không cần anh nhắc.”
Anh trai ấm áp ngồi bên cạnh tôi, cùng nói tán gẫu, anh ta nói anh ta là Lý Thành Tú, ở nhà mở một công ty nhỏ, chức vụ của anh ta ở công ty thường xuyên phải ra ngoài công tác, cho nên cứ mãi không có bạn gái.
Truyện được dịch và đăng tải duy nhất trên FB Vũ Thị Bích Phương, những nơi khác post đều do ăn cắp ân trộm, cả nhà chú ý.
Tôi cạn lời, trên máy bay vừa có người chết, đã thế còn chết một cách rã man như vậy, anh ta thế nhưng còn nghĩ tán gái, đúng là thần kinh thô a.
Anh trai ấm áp đột nhiên hỏi : “Này cô, tôi vẫn chưa biết tên cô.”
Tôi cười cười, qua quýt nói : “Tôi họ Khương.”
“Cô Khương, không biết lần này cô đến Hàng Châu là có chuyện gì? Nếu cần thì tôi có thể làm hướng dẫn viên cho cô.” – Anh ta nói : “Tôi sinh ra và lớn lên ở Hàng Châu, với Hàng Châu tôi đều rất quen thuộc”
Tôi thu lại ý cười trên mặt : “Không cần, tôi transit ở Hàng Châu, đi nước ngoài.”
Lý Thành Tú có chút ngoài ý muốn, nên cũng không nói gì nữa, tôi thở một hơi nhẹ nhõm, cuối cùng cũng im rồi, anh trai ấm áp này sao lại lải nhải nhiều như vậy.
Ai biết tôi vừa nghĩ thầm như vậy xong, anh ta lại mở mồm : “Cô Khương, cô thấy người đàn ông ngồi ghế trước mặt chúng ta không?”
Tôi ngẩn ra, người anh ta nói là chồng của cô vợ vừa mới chết kia, tôi nhớ là anh ta vẫn luôn ngồi ở trước tôi, sao bây giờ lại không thấy đâu rồi.
Cái này cũng rất quái dị, vợ anh ta vừa mới bị giết, trên máy bay thì ẩn núp hung thủ giết người, thế mà anh ta còn dám chạy lung tung?
Đúng lúc này, cơ trưởng thông báo với mọi người, nói là sân bay Sơn Thành dày đặc sương mù, không thể hạ cánh, cho nên không thể quay về Sơn Thành được, chỉ có thể như cũ mà bay đến Hàng Châu.
Tất cả mọi người đều sôi sục lên, bay đến Hàng Châu cần hai tiếng đồng hồ, ai biết được hai tiếng này có xảy ra chuyện gì không ?
Hành khách lại gây rối một trận, tôi thì lại có chút lo lắng cho người chồng đang mất tích kia.
Cơ trưởng rất vất vả mới có thể làm yên lòng hành khách, đột nhiên một tiếp viên từ khoang nhất chạy xuống, nói nhỏ bên tai anh ta gì đó, mặt anh ta đột nhiên biến sắc, vội vội vàng vàng chạy đến khoang nhất.
Âm thanh của tiếp viên kia rất nhỏ, nhưng gần đây thính giác của tôi đã nhạy hơn rất nhiều, nghe rõ ràng toàn bộ những gì cô ta nói.
Tiếp viên kia nói với cơ trưởng, là ở khoang nhất xuất hiện một cỗ thi thể, hay có thể nói, là một thi thể chết vô cùng thể thảm !
Tôi âm thầm kinh ngạc, lại chết thêm một người ?
Không bao lâu, cơ trưởng dẫn đầu cùng vệ sĩ đi xuống, đi thẳng đến trước mặt tôi, tôi kinh ngạc nhìn bọn họ, thì nghe họ nói : “Lý tiên sinh, sếp của tôi muốn mời anh.”
Tôi âm thầm thở một hơi nhẹ nhõm, hoá ra không phải tìm tôi.
Lý Thành Tú gật đầu, sau đó đứng lên đi theo bọn họ, sau khi bọn họ đi khỏi thì Chu Vũ Hạo nói : “Anh nghe nói, có một gia tộc làm Âm Dương Sư, họ Lý.”
Tôi ngây ra, không lẽ Lý Thành Tú này là Âm dương sư?
Truyện được dịch và đăng tải duy nhất trên FB Vũ Thị Bích Phương, những nơi khác post đều do ăn cắp ân trộm, cả nhà chú ý.
Âm dương sư khởi nguồn từ thời đại chiến quốc Xuân Thu. Thời đại này trăm nhà đua tiếng, sản sinh ra một chủ trương khởi xướng âm dương, học phái ngũ hành học, gọi là “Âm Dương Gia”, mà Âm dương sư ở Nhật Bản cũng là do Trung Quốc cổ đại truyền qua.
Ở Trung Quốc nội địa cũng có âm dương sư, bọn họ không hiểu về sao số, tướng mạo, mà còn biết đo phương vị, thảm hoạ, vẽ bùa chú và làm ảo thuật.
Nói chúng, âm dương sư với đạo sĩ hay thiên sư gì đó cũng không khác nhau gì mấy, chỉ là trường phái khác nhau, cho nên thủ thuật dùng cũng sẽ khác nhau.
Tôi lập tức nghĩ đến, Lý Thành Tú này niềm nở ân cần với tôi như vậy, không phải là nhìn ra được bí mất trên người tôi chứ?
Chu Vũ Hạo âm trầm một lúc, nghiêm túc nói : “Lý Thành Tú kia không đơn giản, em nhất định phải giữ khoảng cách với anh ta, lúc nữa bất kể xảy ra chuyện gì thì em cũng không được ra tay.”
Tôi gật đầu đồng ý.
Tôi vừa mới mạnh mẽ hấp thu lệ quỷ chưa được hai ngày, nếu bị Lý Thành Tú kia phát hiện ra điều gì, nghĩ tôi là yêu ma quỷ quái, sau đó thu phục tôi, vậy không phải tôi gặp rắc rối lớn à?
Qua tầm 10 phút thì Lý Thành Tú cùng một chàng trai trẻ đi xuống, chàng trai kia khoảng 20 tuổi, mặt trẻ con, rất khôi ngô tuấn tú, phía sau cậu ta là vệ sĩ 1m9 kia.
Xem ra, cậu bé này là “sếp” trong miệng vệ dĩ kia vừa nói.
Cơ trưởng dẫn đầu bọn họ đi đến khoang máy bay, sau đó kéo rèm lên.
Chu Vũ Hạo nói : “Bọn họ muốn xuống chỗ để hành lý bên dưới.”
Tôi nhún vai : “Liên quan? Cũng không phải chuyện của em.”
Lại qua một lúc, tôi đột nhiên mở mắt, nói với Chu Vũ Hạo : “Phía dưới có chuyện rồi, em cảm nhận được một cỗ âm khí vô cùng mạnh.”
“Cẩn thận dưới chân.” – Chu Vũ Hạo nói.
Một cỗ máu tươi nồng nặc bắt đầu tràn lan trong khoang máy bay, tôi cúi đầu xuống, nhìn thấy dưới sàn chảy ra một vũng máu đỏ tươi.
Máu tươi bắt đầu lan toả ra, các hành khách đều kêu la chói tai.
“Chỗ máu này là từ đâu chảy ra vậy?”
“Chồng ơi, em dính phải máu rồi, thật ghê tởm.”
“Bố, bố không sao chứ? Bố mau tỉnh lại đi.”
Tôi vội vàng nhảy lên ghế, sàn máy bay bị máu tươi bao phủ, rất nhiều người dính phải máu, mà những người bị dính phải máu đó, mắt đều biến thành màu đỏ, sau đó rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Giống như đột nhiên bị điểm huyệt vậy, toàn bộ bất động.
Chu Vũ Hạo từ thẻ bài chui ra đứng cạnh tôi.
“Đây là cái quái quỷ gì vậy?” – Tôi vội hỏi anh ta.
Anh ta sắc mặt âm trầm : “Lại là Huyết Quỷ.”
“Huyết Quỷ?” – tôi kinh ngạc, nghĩ lại trong sách bà nội ghi chép, Huyết Quỷ là một loại lệ quỷ vô cùng lợi hại, nhưng huyết quỷ không phải tự nhiên mà thành, mà là vì người mà thành.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương