Minh hôn âm duyên – chương 51

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 51 : Bí Mật của tôi

Bắt người sống lại, sau đó hạ Huyết Sát Quỷ trận, để người đó nằm trong quỷ trận, cả người bị mất máu mà chết, người bố trí trận pháp không ngừng niệm chú ngữ, còn người bị tra tấn trong quỷ trận trước khi chết cũng luôn phải giữ được tỉnh táo, cho nên oán khí vô cùng sâu.
Một khi huyết quỷ thành hình, sẽ tăng cấp lên luôn thành lệ quỷ, thực lực vô cùng lợi hại, lại không có linh trí, chỉ có bản năng sát hại hàng loạt, huyết quỷ theo liên hệ huyết mạch mà tìm đến người có dòng máu thân thích với mình nhất, sau đó giết sạch họ.
Đây là trận pháp vô cùng ác độc, những người làm chuyện giảm âm đức thế này, sớm muốn cũng sẽ gặp báo ứng, chẳng lẽ người này có huyết hận thâm cừu gì ?
“Aaa—-“ – một tiếng gầm lên đầy giận dữ, người vừa bị dính máu đột nhiên động đậy, bổ nhào về hướng những người không bị dính máu, mất hết tính người mà cắn xé bọn họ.
“Vợ, em làm gì thế?”
“Bố, bố sao vậy? Mau tỉnh lại đi.”
Tôi cắn răng : “Chu Vũ Hạo, bây giờ không ra tay cũng không được, em không muốn lần đầu tiên ngồi máy bay lại gặp phải tai nạn.”
Đang nói, thì có một người bổ nhào về phía tôi, Chu Vũ Hạo khoát tay một cái, người kia lập tức bay ra ngoài : “Mấy người này trúng huyết độc, đã mất hết linh trí rồi, dùng bùa trừ ta của em đối phó bọn họ.”
Tôi lấy một miếng gỗ bùa ra, đập lên trán một người khác đang bổ nhào về phía mình, trên trán anh ta lập tức tuôn ra một làn khói màu đỏ như máu, anh ta run rẩy hai cái thì ngã nhào ra đất, bất động.
“Mau lấy chu sa bôi lên người.” – Chu Vũ Hạo nói : “Chu sa có thể giúp em ngăn cách huyết độc kia.”
“Bọn họ chết rồi à?” – Tôi vội lấy chu sa ra bôi lên chân.
“Chưa chết, nhưng bọn họ chỉ có 1 tiếng, sau một tiếng thì huyết độc kia sẽ chạy lên tim, hẳn sẽ chết không phải nghi ngờ, mà sau khi chết thì cũng biến thành ố quỷ.” – Chu Vũ Hạo vừa đánh vừa nói.
Tôi lại đánh lùi được một người đang phát điên : “Huyết độc có thể giải không?”
“Có thể.” – Thân thủ anh ta vô cùng nhanh nhẹn, hai chúng tôi đánh lùi được mấy người, sáp lưng vào nhau, đề cao cảnh giác nhìn một đống người phát điên trên khoang máy bay, dáng vẻ bọn họ bây giờ nhìn cứ như xác sống trong phim vậy.
“Làm thế nào?”
“Giết huyết quỷ.” – Chu Vũ Hạo nói : “Anh lên mở đường, chúng ta đi xuống kho chứa hành lý.”
Hai tay anh ta kết thành pháp ấn, miệng niệm chú ngữ, hai mắt ngưng hiện sát khí, sau đó hai tay đập mạnh một cái, máu bắn tung toé, một cỗ lực lượng tất mạnh toả ra, đánh bay toàn bộ những người vây quanh hai chúng tôi.
Mặt đất đầy máu, bây giờ đã mở ra một lối đi sạch sẽ.
“Đi mau.” – Chu Vũ Hạo kéo tay tôi, tốc độ hai chúng tôi rất nhanh, trước khi máu lại tụ lại thì đã chạy đến phía sau carbin rồi.
Giữa khoang hành khách và khoang hành lý có một cửa khẩn cấp, chỉ có cơ trưởng mới được mở ra.
Lúc này, cửa khẩn cấp đã mở ra, bên dưới có một cổ âm khí nồng đậm tràn lên.
“Cẩn thận một chút.” – Chu Vũ Hạo ân cần nói.
Tôi gật đầu, sau đó nhún người nhảy xuống dưới.
Phía dưới cứ như bị biến thành một biển máu, bốn bức tường khắp nơi đều là máu, đã thế còn là máu sắp bị kết đông, vừa sờ vào là nhớp nháp đầy tay.
Cũng may là trên người tôi đã bôi chu sa, không thì tôi cũng bị biến thành mấy người điên kia, cứ thấy người là lao vào cắn mất.
Đột nhiên có một đạo tinh phong bổ nhào về phía tôi, là vệ sĩ cao 1m9 kia.
Anh ta đấm một quyền lên ngực tôi, đánh tôi một phát bay ra ngoài đập vào cái thang sắt, làm tôi đau đến nỗi cả mặt vặn vẹo.
Anh ta vẫn muốn tiếp tục tấn công tôi, Chu Vũ Hạo đứng che trước mặt tôi, trong tay không biết từ bao giờ đã nhiều thêm một cây roi da.
Cái roi da này màu đen xì, bề mặt thô ráp, Chu Vũ Hạo lạnh lùng nhìn vệ sĩ kia, mắt đẹp tràn đầy sát khí : “Dám đánh cô gái của ta, hôm nay coi như anh tận đường rồi.”
Nói xong, vung tay một cái, roi da trong tay vung ra, ở trong không khí “paa” một tiếng, trực tiếp cuốn vào cổ vệ sĩ kia.
Tôi phải thừa nhận một điều, động tác vung roi này của Chu Vũ Hạo, cũng quá đẹp trai đi !!!
Tay dùng lực, siết chặt roi da, dáng người vệ sĩ kia to lớn như vậy mà cũng không có cách nào thoát ra được, chỉ biết dùng lực ôm lấy cổ, mặt nghẹn lại đến đỏ cả lên.
“Chu Vũ Hạo” – Tôi hô lên : “Đừng giết người.”
“Yên tâm đi.” – Anh ta không thèm mà bĩu môi, tay dùng lực một phát, vệ sĩ kia mắt trợn ngược lên, ngã nhào xuống đất.
“Anh giết anh ta rồi à?” – Tôi kinh hô.
“Thiếu oxy mà ngất đi thôi.” -Chu Vũ Hạo thu lại roi da, tôi liếc vệ sĩ kia một cái, phát hiện hồn phách anh ta cũng có vết roi…
Cái roi da kia có thể đánh thương tổn đến hồn thể? Có thể nói roi da này chuyên dùng để đối phó với quỷ ?
Chu Vũ Hạo không giải thích, tôi cũng không hỏi, hai chúng tôi tiếp tục đi vào khoang hành lý, phát hiện trong biển máu có một cỗ quan tài dựng đứng sừng sững.
Không sai, cỗ quan tài kia bị dựng đứng lên.
Nắp quan tài sớm đã không thấy đâu, mà bên trong cũng trống rỗng, không có thi thể.
Mà Lý Thành Tú thì đang đứng dựa lên đống hành lý, trong tay cầm một thanh kiếm gỗ đào dài khoảng 3 inch.
Anh ta chống kiếm gỗ đào xuống đất, mặt bôi đầy chu sa, cũng không bị trúng huyết độc, nhưng bị thương rất nặng, trên ngực còn có một vết thương dài khoảng 1 inch, máu chảy nhuộm đỏ cả sơ mi trắng anh ta mặc.
Mà thiếu niên mặt búng ra sữa kia, trên người buộc một miếng vải màu vàng, nằm dưới chân Lý Thành Tú, bất tỉnh nhân sự.
Miếng vải vàng kia rất không đơn giản, có miếng vải bảo vệ, thiếu niên kia cả người cũng không dính một vết huyết độc nào.
“Cuối cùng cũng đến rồi.” – Lý Thành Tú nhìn thấy tôi, câu môi nói : “Tôi còn đang nghĩ, mấy người thật định im lặng không quản chuyện này cơ.”
Anh ta có thể nhìn thấy Chu Vũ Hạo ?
Lại nghĩ, anh ta là âm dương sư, không nhìn thấy quỷ mới là vấn đề ấy.
Chu Vũ Hạo đề cao cảnh giác che chắn trước mặt tôi : “Huyết quỷ đâu?”
Lý Thành Tú cười khổ : “Không biết…”
“Không biết ?” – Chu Vũ Hạo hỏi ngược lại : “Người nhà họ Lý, cũng chỉ như thế thôi à?”
Lý Thành Tú bỏ ngoài tai lời chế nhạo của Chu Vũ Hạo, nói : “Đây là nơi ẩn núp của huyết quỷ, hắn có thể ở bất kì chỗ nào.”
Nói xong, sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi, thân thể nhanh chóng trốn tránh, một bàn tay khô héo từ đống hành lý sau lưng anh ta đâm ra.
May là anh ta nhanh nhẹn, nếu không đã bị huyết quỷ kia đâm một phát trúng tim, biến thành một cỗ thi thể rồi.
Truyện được dịch và đăng tải duy nhất trên FB Vũ Thị Bích Phương, những web + post khác không ghi nguồn đều là ăn cắp, mọi người chú ý.
Lý Thành Tú lùi vào trong góc khuất, huyết quỷ kia chui ra khỏi đống hành lý, vẻ ngoài của nó là một cái xác khô, nhưng so với những xác ướp cổ đại mà chúng ta nhìn thấy thì không giống, cả người huyết quỷ trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu như máu, đỏ đến nỗi nhìn như hai cục nhọt to đùng vậy.
Huyết quỷ nhìn chằm chằm thiếu niên đang nằm trên sàn kia, vươn tay ra bắt lấy, nhưng lúc chạm vào miếng vải màu vàng kia thì nhanh chóng co rụt tay về, mấy đầu ngón tay biến thành màu đen.
Huyết quỷ nhìn đầu ngón tay mình, sau đó ngẩng đầu lên tràn đầy tức giận mà nhìn chằm chằm chúng tôi, lộ ra sát ý hung ác.
Máu trên sàn bỗng nhiên cuộn lại, ở trong không khó tụ lại thành hình người con người, huyết nhân này không có mặt, chỉ có đường nét hình dáng của con người mà thôi, tay ngưng kết thành một con dao dài, hướng về phía chúng tôi mà chặt qua.
Chu Vũ Hạp vung roi da, roi quét qua liền chặt đứt người huyết nhân, nhưng huyết nhân lại lần nữa ngưng kết lại….
Tức khắc sa vào một trận hỗn chiến !
Tay tôi không có cầm vũ khí, chỉ có bùa gỗ, ban đầu tôi cũng cần theo không ít bùa gỗ, nhưng người ở sân bay nói không thể mang theo mấy thứ này, nên tôi chỉ đành gửi vào khoang hành lý…
Tôi liếc đống hành lý chồng chất lên nhau như một ngọn núi nhỏ, lập tức vứt bỏ suy nghĩ tìm hành lý của mình…
Bùa giấy thì chưa làm xong, bùa gỗ trong tay thì không nhiều, một trận này tôi đã dùng mất 5 miếng rồi…
Làm sao bây giờ?
Chu Vũ Hạo lại đánh nát huyết nhân, huyết quỷ kia cũng triệt để tức giận rồi, hai chân đạp một cái, như một con thú hoang mà lao về phía Chu Vũ Hạo.
“Cẩn thận.” – Tôi hét to một tiếng, dưới tình thế cấp bách liền cắn vỡ đầu lưỡi, phun một ngụm lên người huyết quỷ.
“Từ đã—-“ – Chu Vũ Hạo kinh hô, muốn ngăn tôi lại, nhưng mà muộn rồi, huyết quỷ kia cả người đều bị dính máu tôi, cả người hắn “xi xi” toả ra một làn khói xanh, đau đến cuộn người trên sàn, biến mất trong vũng máu.
Chu Vũ Hạo tức giận quát tôi : “Em điên à? Sao lại dùng máu của mình?”
Tôi rất kì quái : “Không phải rất có tác dụng sao? Sao lại không được dùng?”
Anh ta càng tức giận : “Không phải anh đã cảnh cáo em rồi à? Không được tự ý dùng máu của mình trước mặt người khác!!!”
Bống nhiên, Lý Thành Tú ha ha cười lớn.
“Trách không được, thảo nào lúc tôi ra ngoài, chú hai đã tính cho tôi một quẻ, nói lúc tôi trở về sẽ gặp được một cô gái rất quan trọng, quả nhiên chú hai không lừa tôi.” – Anh ta cười nói, ánh mắt nóng rực nhìn tôi : “Tôi thế nhưng lại có thể gặp được cô gái có thể chất Cửu Âm, đúng là trời cũng muốn giúp tôi mà.”
Chu Vũ Hạo cắn răng, kéo tôi ra sau lưng anh ta, ánh mắt chín phần muốn giết người diệt khẩu : “Cô ấy là của tôi, ai dám tranh với tôi, trước cũng phải tự sờ cổ mình xem có đủ cứng hay không !!!”
Lý Thành Tú cười lạnh : “Cậu chỉ là một quỷ hồn, sớm đã phải cút xuống địa phủ rồi, còn muốn mơ mộng hão huyền chiếm đoạt cô ấy?”
Anh ta lại nhìn tôi, nói : “Cô Khương, cô tưởng nam quỷ này yêu cô à? Thể chất cửu âm của cô, đối với cậu ta là vật đại bổ, có thể khiến thực lực anh ta tăng nhanh, tất nhiên cô cũng sẽ đạt được những thứ tốt, trở lên rất mạnh, cậu ta sợ cô sau này thực lực càng mạnh sẽ đối phó mình, cho nên mới hư tình giả ý, muốn cô khăng khăng một mực đi theo cậu ta mà thôi.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương