Minh hôn âm duyên – chương 52

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 52 : Dứt khoát – Giết !

Chu Vũ Hạo cắn răng, nói : “Đừng nghe hắn ta nói bậy.”
Tay tôi khẽ run, mặc dù đã sớm biết động cơ của anh ta không thuần khiết, nhưng nghe người khác nói thẳng ra như vậy, vẫn là khiến tôi cả người lạnh toát.
“Cô Khương, không bằng cô theo tôi đi.” – Lý Thành Tú nói : “Tôi là truyền nhân Âm Dương sư đời thứ 136 của Lý gia, pháp lực cao cường, đẹp trai anh tuấn, cũng là gia chủ kế vị của nhà họ Lý, chẳng qua tôi đối với vị thế gia chủ này không mấy hứng thú, nhưng để có thể bảo vệ cô, tôi sẽ thử.”
Chu Vũ Hạo lúc này cũng phẫn nộ triệt để rồi, cầm roi da phi qua, tôi giữ anh ta lại : “Muốn nói gì thì lúc nữa hẵng nói, đừng quên ở đây vẫn còn huyết quỷ nữa.”
Đột nhiên, máu xung quanh đều bắt đầu thối lui, chảy dồn về phía cái quan tài đang dựng đứng kia, mà thân thể vệ sĩ vừa nãy bị Chu Vũ Hạo đánh ngất đột nhiên biến thành một vũng máu tràn lan trên sàn, sau đó lại hoà cùng chỗ máu kia theo dòng mà chảy về phía quan tài, chỉ còn lại cái đầu…
Anh ta chết giống cô gái bị mất tích trên khoang máy bay vừa rồi !
Lý Thành Tú biến sắc : “Không tốt, huyết quỷ muốn biến dị rồi.”
Tôi chợt nhớ ra, trong sách của bà nội nói, huyết quỷ muốn biến dị rất khó, phải có thiên thời, địa lợi, nhân hoà, điều kiện cũng cực kì khắt khe, nhưng một khi biến dị thành công, có thể biến thành vô hình.
Cái gọi là vô hình, tức là hoàn toàn không có hình dạng, chúng ta căn bản sẽ không nhìn thấy nó, còn nó thì có thể không một tiếng động mà đến gần chúng ta, lấy đi tính mạng.
Lý Thành Tú lớn tiếng nói : “Chuyện về cô gái này, trước tiêu diệt xong huyết quỷ rồi lại nói, bây giờ chúng ta tạm thời liên thủ, tuyệt đối không được để cho huyết quỷ biến dị.”
Chu Vũ Hạo rất không tình nguyện, nhưng anh ta là người biết suy nghĩ chuyện đại cục, miệng niệm chú ngữ, vung roi đen một cái, roi da liền cuốn quanh quan tài, loé lên một tia sáng màu đen.
Máu trên sàn không chảy vào quan tài được !
“Nhanh bố trận đi.” – Chu Vũ Hạo quát vào mặt Lý Thành Tú : “Tôi chống đỡ không được bao lâu đâu !!!”
Lý Thành Tú lấy từ trong balo ra một lá cờ thất diện (fuow : chả hiểu là cờ gì lun?), sau đó bày ra đất, trên bảy mặt cờ đều vẽ bùa.
Lý Thành Tú bấm tay, cước bộ nhanh như gió, miệng niệm : “Ngô Hàm Thiên Địa Trì Chú, Chú Độc Sát Quỷ Phương, Chú Kim Kim Tự Tiêu, Chú Mộc Mộc Tự Chiết, Chú Thuỷ Thuỷ Tự Kiệt, Chú Hoả Hoả Tự Diệt, Chú Sơn Sơn Tự Băng, Chú Thạch Thạch Tự Liệt, Chú Thần Thần Tự Phúc, Chú Quỷ Quỷ Tự Sát, Chú Đảo Đảo Tự Đoạn, Chú Ung Ung Tự Huyết, Chú Độc Độc Tự Tan, Chú Trớ Trớ Tự Diệt.”
Cứ niệm một câu là một mặt cờ trong tay anh ta lại bay ra ngoài lơ lửng xung quanh quan tài.
Mặt sàn là hợp kim kiên cố, mấy mặt cờ kia chắc chắn không thể nào đâm xuyên qua được, nhưng quái dị là, mấy lá cờ này thế nhưng lại có thể xuyên qua, đứng im bất động.
Mấy mặt cờ này hợp lại thành một trận pháp, cờ làm từ lụa đỏ không gió mà bay, loé lên một tia sáng màu đỏ.
Phía dưới quan tài phát ra một tiếng gầm sắc nhọn, chấn động kịch liệt.
Lý Thành Tú lớn tiếng nói : “Thất tinh sát quỷ trận thành rồi, nhưng oán khí của huyết quỷ này quá nặng, âm tà quá thịnh, cô Khương, mau phun một ngụm máu lên quan tài đi.”
Hết cách, tôi đành phải một lần nữa cắn đầu lưỡi, tiến lên mấy bước rồi phun một ngụm lên quan tài.
Lại là một tiếng kêu thảm, hào quang của roi đen và thất tinh sát quỷ trận rất chói mắt, đánh bật nắp quan tài ra rồi tự di chuyển về vị trí cũ, “paa” một tiếng liền đóng up vào quan tài.
Lý Thành Tú phảng phất như đã dùng toàn lực, cả người mềm nhũn, ngã ngồi dựa vào tường.
Chu Vũ Hạo đi mấy bước đến đứng trước mặt anh ta, mắt lạnh nói : “Đừng trách tôi tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ ác độc), ai bảo anh biết quá nhiều.”
Anh ta nắm chặt quyền, một chưởng đánh úp lên trán Lý Thành Tú.
“Anh cho rằng giết tôi thì không ai biết bí mật của cô ta ?” – Lý Thành Tú không hề sợ hãi, miệng phun ra hai ngụm máu tươi, cười nói : “Lý gia chúng tôi là gia tộc Âm Dương sư với hơn 2000 năm lịch sử, tự nhiên sẽ có cách truyền tin riêng của mình, cứ coi là anh giết tôi rồi lại đem xương cốt thiêu thành tro bụi đi, tôi cũng có thể truyền tin này về gia tộc, đến lúc đó thì không chỉ mỗi Lý gia mà là toàn thế giới đều biết có một cô gái có thể chất cửu âm, lúc đó anh chắc chắn mình sẽ bảo vệ được cô ta ?”
Chưởng kia của Chu Vũ Hạo dừng lại giữa không trung, Lý Thành Tú lại cười nói : “Anh phải biết rõ, tôi sống sót, thì mới không kể bí mật của cô ta ra.”
Chu Vũ Hạo cười lạnh như băng : “Anh nghĩ là tôi sẽ tin anh?”
“Anh không cần phải tin tôi, chỉ cần tin vào nhân tính là được, nếu có người tìm ra bảo vật thì chắc chắn sẽ không bao giờ kể cho người khác, một người còn có thể độc chiếm, hai người thì lại nguy hiểm đến tính mạng.” – Lý Thành Tú nói.
Chu Vũ Hạo âm trầm nhìn anh ta, hai người hoi đứng song song, còn tôi thì bị coi như vô hình.
Cái gì là thể chất cửu âm ? Sao mà nghe có vẻ dam^ dang~ thế? Làm người ta sởn hết cả da gà.
“Tôi có ý này.” – Lý Thành Tú nói : “Nếu anh đã không dám giết tôi rồi, mà tôi thì cũng không giết được anh, không bằng hai chúng ta cùng hưởng cô ta đi?”
Cả người tôi run lên, không dám tin mà nhìn bọn họ.
“Hai chúng ta mỗi người chơi 1 tháng, nhốt cô ta ở một nơi mà không ai tìm​_​_ được, cùng nhau hưởng dụng ?”
(Fuow : mẹ thangloz matday !!!)
Lời chưa nói xong thì đầu ngón tay của Chu Vũ Hạo đã trực tiếp cắt ngang cổ hắn, máu tươi lập tức phun trào….
Dây thanh quản của anh ta bị cắt đứt, miệng mấp máy, chỉ có thể phát ra âm thành “hờ hờ”
Chu Vũ Hạo dùng roi đen cuốn quanh người mình, sau đó đánh một cái vào không khí, không căn cứ mà bắt được một thứ, mở ra xem thì lại là một con hạc giấy.
“Lý gia các anh thích dùng loại bùa chú này để truyền tin, tôi đã sớm biết rồi.” – Chu Vũ Hạo lạnh lùng nói : “Anh nghĩ anh có thể đe doạ tôi? Kể cả ông nội anh, gia chủ Lý gia cũng không dám !!! Kiếp sau cố mà đầu thai nhà nào tốt tiếp đi !!!”
(Fuow : chu choa anh tôi ngầu !!)
Lý Thành Tú không cam tâm mà nhìn chằm chằm Chu Vũ Hạo, mắt chảy ra tia máu rồi trút hơi thở cuối cùng.
Chu Vũ Hạo lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy, giật một cái, tờ giấy kia lập tức hừng lửa lên, sau đó anh ta vứt tờ giấy lên người Lý Thành Tú, thi thể Lý Thành Tú cứ im hơi lặng tiếng mà bị thiêu, không đến 1 phút đã bị thiêu thành tro bụi.
Người vừa mới tắt thở đã lập tức thiêu rụi thi thể thì sẽ không thể biến thành quỷ được.
Chỉ là thời gian rất khó nắm bắt, nhất định phải thiêu rụi thi thể trong vòng một phút sau khi chết, lửa bình thường căn bản không thể thiêu nhanh như vậy được.
Thực lực của Chu Vũ Hạo, sâu không lường được !
Anh ta thế nhưng có thể mắt không chớp, tim không đập mà giết chết một người, giết người một cách dứt khoát như vậy, làm tôi có chút sợ hãi.
Tôi khiếp sợ mà nhìn anh ta, anh ta quay qua nói với tôi : “Xin lỗi, anh đã hứa với em là không được giết người, nhưng không giết hắn thì em vĩnh viễn không có nổi một ngày yên tĩnh.”
Tôi không biết nên trả lời thế nào…
“Em đi lên trước đi, mấy người kia trúng huyết độc bây giờ hẳn là đã giải cả rồi.” – Anh ta nói : “Anh phải bài trí một chút tránh cho bên Lý gia kia biết chúng ta giết Lý Thành Tú.”
Cả người tôi run rẩy, xoay người chạy thẳng lên khoang máy bay.
Trong khoang máy bay đã trở lại bình thường, máu trên sàn sớm đã không thấy nữa, các hành khách nằm loạn khắp nơi.
Tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện rất đáng sợ, buồng lái hẳn là không có vấn đề gì đi? Nếu phi công cũng hôn mê thì cái máy bay này không rơi cũng lạ đấy !
Nhưng mà máy bay vẫn đang bay rất ổn định, mắt nhìn thấy vài hành khách cũng sắp tỉnh, tôi cũng vội vàng ngã xuống đất, giả vờ bộ dáng vừa mới tỉnh…
Hành khách lần lượt tỉnh lại, vẻ mặt hoang mang mờ mịt, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Không bao lâu thì Chu Vũ Hạo cũng quay lại, nói là đã bài trí xong xuôi, người Lý gia chỉ có thể cho rằng Lý Thành Tú bị huyết quỷ giết.
Trên máy bay có camera giám sát, Chu Vũ Hạo nói tôi không cần phải lo lắng, lúc huyết quỷ xuất hiện thì đã phá hỏng cả rồi.
Hành khách loạn thành một đoàn, rất nhiều người bị thương, nhưng cũng may là không có ai chết, tiếp viên cầm hộp cứu thương khẩn cấp ra, giúp người bị thương xử lý vết thương đơn giản.

Rất nhanh, máy bay đã hạ cánh xuống sân bay Hàng Châu, xe cứu hộ đã sớm ở đó đợi bên ngoài, thiếu niên mặt búng ra sữa bị cuốn vải vàng kia bị nâng lên xe cứu thương, đi nhanh như bay đến bệnh viện.
Lúc xuống máy bay, tôi nhìn thấy một người đàn ông, lôi cổ một nhiên viên ở sân bay qua đây, đồ anh ta mặc tấy bình thường, mặt mũi cũng bình thường nốt, nhưng ánh mắt anh ta rất ác liệt, làm tôi không dám nhìn trực diện.
Trên người anh ta nồng đậm huyết khí, thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy những tia sáng màu đỏ toả ra quanh thân anh ta.
Người này, vô cùng lợi hại !
Chu Vũ Hạo đã quay lại trong thẻ bài, nói : “Người này thuộc bộ phận đặc thù của nhà nước.”
“Bộ phận gì ?”
“Chuyên xử lý mấy chuyện tâm linh.”
Tôi hiểu rồi, này giống như “Long Tổ” các thứ mà trong tiểu thuyết thường nói.
Tôi che mặt, vội vội vàng vàng đi qua đụng vào vai anh ta, anh ta hình nhue cảm nhận được điều gì đó, hững lại một bước, quay đầu liếc tôi một cái.
Da gà da vịt cả người tôi lập tức dựng hết cả lên.
“Sếp, có vấn đề gì sao?” – nhân viên sân bay hỏi.
Anh ta hình như không phát hiện ra điều gì, lại nói : “Không có gì, đi thôi.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương