Minh hôn âm duyên – chương 53

Chương 53 : Tôi có thể tin tưởng anh sao ?

Tất cả hành khách trên máy bị cảnh sát thẩm vấn, chúng tôi đều bị cảnh sát cảnh cáo là không được đem sự tình ngày hôm nay kể ra ngoài.
Tất nhiên là có kể thì cũng chả ai tin cả! 🤷🏻‍♀️
Tôi gọi taxi chạy đến khách sạn 5 sao cao cấp mà đã book từ trước, vừa bước vào phòng, tôi lập tức đem thẻ bài mà Chu Vũ Hạo chui vào ném ra.
Chu Vũ Hạo từ thẻ bài hiện hình, im lặng nhìn tôi.
“Thể chất cửu âm là gì?” – Tôi hỏi.
“Em vẫn là không nên biết thì tốt hơn.” – Anh ta nói.
Tôi nhìn anh ta chằm chằm : “Tôi – phải – biết.”
Anh ta trầm ngâm một lúc, nói : “Giờ-ngày-tháng-năm sinh âm, là bát tự toàn âm hiếm gặp trong mệnh cách, có thể nói bát tự toàn âm cũng rất hiếm gặp rồi, cũng phải trăm năm mới gặp được, mà em thì khác, ngoại từ bát tự toàn âm, còn có ngũ tạng toàn âm nữa.”
Ngũ tạng thì tôi biết, là tim, gan, phổi, lá lách, thận.
“Bát tự toàn âm lại thêm ngũ tạng toàn âm, chính là “cửu âm chi nhân”, cả vạn năm mới gặp một lần, căn cốt tu hành rất lợi hại, cũng là một cái “đỉnh” rất tốt.” – Anh ta nói : “Chỉ cần cùng em làm chuyện kia, bất kể là người tu đạo hay yêu ma quỷ quái, đều sẽ đạt được lợi ích, em hiểu rõ điều anh nói chứ?”
(Giải thích chút, cái “đỉnh” ko liên quan chỗ này là anh Hạo so sánh Lâm nhá).
Tôi mặt mày tái nhợt lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì đứng không vững.
“Cho nên, anh vì điều này, mới ở cùng tôi?” – Giọng tôi có chút run rẩy.
Anh ta lại trầm ngâm một lúc, nói : “Đúng.”
Tim tôi như bị ai đó bóp chặt, vô cùng đau đơn, mũi cũng bắt đầu cảm thấy chua xót.
Tôi cố gắng ngăn nước mắt chảy ra, sao anh lại không lừa em chứ ?
Anh ta bước lại, muốn ôm tôi nhưng bị tôi đẩy ra.
“Lúc mới đầu, anh đúng là vì chuyện này nên mới tiếp cận em…” – Anh ta đột nhiên loé một cái, xuất hiện sau lưng tôi, cưỡng chế ôm tôi vào lòng : “Nhưng mà, ở cạnh em lâu như vậy, anh phát hiện bản thân không thể thiếu em được…”
Tôi cười lạnh một tiếng : “Tôi còn có thể tin tưởng anh sao?”
“Không tin anh thì em cũng không thể tin được người khác đâu?.” – anh ta hôn hôn tai tôi : “Thể chất đặc thù của em, một khi bị bại lộ, em sẽ biến thành “thịt Đường Tăng” trong truyền thuyết, người người tranh nhau, em hẳn là không muốn rơi vào tay mấy bên tu đạo hoặc mấy tên quỷ xấu xí đi?”
Tôi không nói lên lời, anh ta nói cũng không sai, bây giờ tôi còn chưa có năng lực bảo vệ bản thân…
“Tin tưởng anh, Tiểu Lâm, lần này tất cả những lời anh nói với em đều là thật lòng.” – Giọng điệu anh ta dịu dàng : “Ở cạnh anh, anh bảo vệ em, yêu thương em, thứ em muốn anh đều có thể cho em, nơi em muốn đi, anh đưa em đi, chỉ cần em đừng rời khỏi anh…”
Những gì anh ta nói đúng là rất cảm động, mà tim tôi, ngày càng lạnh…
Tình cảm của con gái là thứ rất mong manh dễ vỡ, một khi bị thương tổn rồi, muốn bù đắp mà nói, trăm khó vạn khó !
Đừng có nghe lời anh ta nói hay như vậy làm gì, ai mà biết được, đợi anh ta hoàn thành mục đích thì sẽ thế nào chứ?
Có thể hay không sẽ đem tôi cho mấy tên khác hưởng thụ?
Thậm chí, có phải không thèm chớp mắt mà giết tôi luôn? Tránh cho tôi bị người khác chiếm đoạt, sau đó mạnh hơn anh ta?
“Biêt.” – Tôi bình tĩnh nói : “Tạm thời sẽ khôn rời khỏi anh.”
“Tạm???” – Anh ta cau mày, có vẻ rất không hài lòng với từ này.
“Bây giờ tôi cần anh, nên sẽ không rời đi.” – Tôi nói.
Sắc mặt anh ta thay đổi, bắt lấy hai vai tôi : “Ý em là, đợi thực lực của em rất lợi hại rồi, không cần anh nữa, thì sẽ rời đi?”
Tôi quay đầu qua hướng khác : “Chuyện sau này ai dám nói trước chứ? Không biết chừng anh chán tôi, tuỳ tay vứt bỏ tôi thì sao?”
“Không đâu !” – Anh ta cắn răng, từng chữ từng chữ nhấn mạnh : “Sẽ không bao giờ có ngày đó đâu.”
Tôi trong lòng âm thầm cười lạnh, lời này mà đàn ông nói, sang ngày thứ 2 liền quên béng vứt lên 9 tầng mây rồi 🤷🏻‍♀️
Tôi gật đầu, đẩy anh ta ra : “Bây giờ trong lòng tôi rất rối, muốn một mình yên tĩnh.”
Nói xong liền xách túi lên : “Tôi ra ngoài đi dạo.”
“Chú ý an toàn.” – Anh ta nhìn tôi, đáy mắt lộ ra một tia mờ mịt hiu quạnh : “Nhớ về sớm.”
Tôi bước ra ngoài, khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, lập tức không nhịn nổi mà chảy nước mắt…
Không biết từ khi nào, anh ta ở trong lòng tôi lại trở lên quan trọng như vậy…
Vừa nghĩ đến anh ta, tâm trạng liền buồn bã…
Ra khỏi khách sạn, bên ngoài là hồ Sấu Tây, tôi dạo bước dọc bờ hồ, trong không khí có mùi rêu thoang thoảng.
Trước đó tôi cứ một mực coi máu cực dương chí dương của mình thành con át chủ bài, nhưng bây giờ khẳng định là không thể dùng được chiêu này rồi, Chu Vũ Hạo không đáng tin, bây giờ tôi chỉ có thể tin vào chính mình thôi.
Làm bản thân trở lên lợi hại, mới là vương đạo !
Mà lúc này, trong khách sạn 5 sao kia, Chu Vũ Hạo có chút uể oải ngồi trên ghế so-pha, chú Trịnh đứng trước mặt anh ta.
“Chú Trịnh, cô ấy biết rồi.” – Anh ta nói.
“Không sao đâu, thiếu gia, phụ nữ ấy mà, dỗ dành một chút là được.” – Chú Trịnh nói.
“Dỗ như nào?” – Anh ta hỏi.
Chú Trịnh ngẩn ra, trong lòng thầm nghĩ, trời ơi thiếu gia của tôi ơi, ngay cả cái này là cậu cũng không biết sao?
“Khụ khụ,” – Ông ta giả ho hai tiếng, nói : “Thiếu gia, rất đơn giản, làm những gì cô ấy muốn là được, cô Khương thích gì thì cậu mua cho cô ấy cái đó.”
Chu Vũ Hạo nghĩ cả nửa ngày trời, nói : “Hình như cô ấy chỉ thích mỗi tiền…” 🤔🤔🤔
Chú Trịnh cười cười : “Thiếu gia, kia càng đơn giản, thứ mà phụ nữ thích ấy mà, vàng bạc nữ trang hay mấy cái thương hiệu cao cấp gì đó, cậu chú tâm chọn ra mấy cái, sau đó tặng cô Khương, cô ấy chắc chắn sẽ rất vui.”
Chu Vũ Hạo sờ sờ cằm : “Chú Trịnh, chú đi chuẩn bị đi.”
Chú Trịnh khẽ cúi người : “Vâng.”
Tôi dạo quanh hồ Sấu Tây một vòng, khắp nơi toàn là mấy đôi yêu đương cá thứ, làm tôi nhìn đến phát phiền đi được, tuỳ tiện đi đến một nơi ít người, bất tri bất giác, sắc trời cũng tối muộn rồi, đèn đường có chút ảm đạm, tôi nhìn quanh tứ phía, xung quanh đều là nước…
Đây là chỗ quái quỷ nào vậy?
Tôi lạc đường rồi !
Con đường này khá là uốn éo, nhưng bên đường cũng có không ít cửa hàng, dù sao giờ tôi cũng không muốn trở về, tuỳ tiện tìm một shop quần áo view khá là ok, vào trong xem.
Đồ trong shop này cũng được phết, biển hiệu không phải shop nổi tiếng gì cả, nhưng nhân viên cũng rất nhiệt tình, tôi chọn một cái váy màu xanh đậm, đi vào phòng thử đồ.
Vừa bước vào thì nhìn thấy một nữ quỷ 😑
Tôi bị doạ suýt thì ngã ngồi ra đất.
Quỷ hồn mà tôi nhìn thấy cũng không phải ít, hung ố quỷ gì đó cũng nhìn qua cả rồi, nhưng mà chết thảm thế này, là lần đầu thấy !
Nữ quỷ này khoảng 17,18 tuổi, tay chân đều bị chặt đứt hết, mắt cũng bị thương, hai mắt đều bị cắm đầy kim, giống “nhân trư” trong truyền thuyết.
Tôi kinh ngạc nhìn cô ta, thấp giọng nói : “Ai giết cô thế?”
Nữ quỷ kia mở miệng, nhưng lại không có đầu lưỡi, nhìn khẩu hình cô ta, hình như đang muốn nói với tôi là : “Mau chạy đi.”
Cơ hồ cùng lúc này, quạt treo tường trong phòng thay đồ cũng được bật lên.
Chỗ này có mật thất !
Tôi nghĩ cũng không thèm nghĩ, lập tức co cẳng chạy ra ngoài, trong vách tường lao ra 2 tên đô con lực lưỡng, tôi tuỳ tay tát một phát vào một tên, tên đó bị tôi tát cho hộc máu… (má ??  )
Tôi không ngừng tiến lên, đá một phát vào háng tên còn lại, hắn lập tức ôm hạ bộ lăn quay ra đất, tôi lại đá thêm phát nữa lên lưng hắn, nghe thấy cả tiếng xương gãy, hẳn là bị tôi đá cho gãy mấy cái xương đi )
Tôi chạy khỏi phòng thay đồ, đột nhiên có một tấm ván đánh úp vào, vừa hay đập trúng trán tôi, tôi chỉ cảm thấy đầu rất đau, sau đó ngã xuống…
Mơ mơ màng màng, tôi nghe thấy âm thanh của chủ shop phẫn nộ mắng hai tên đô con kia, : “Bọn mày làm cai deo gi the? Một đứa con gái cũng bắt không được ?”
“Chị Lã à, cô ta sức lực cũng quá mạnh đi, tát một cái làm tôi rụng hai cái răng cửa đây.”
Tên còn lại đi qua đá tôi một cái, đau đến nỗi tôi co cuộn mình lại, chị Lã kia quát lên : “Dừng lại, cô ta mà bị thương là không bán được bao nhiêu tiền đâu.”
“Xương ông đây đều bị ả ta đá cho gãy đây này.” – Một tên có khẩu âm ở Đông Bắc lẩm bẩm mắng chửi.
“Mau đưa cô ta đi đi, cẩn thận chút, đừng để người khác nhìn thấy.”
Tôi bị nhấc lên nhét vào trong một cái xe tải, đột nhiên nhớ ra một câu truyện ở trên mạng, kể là có một cặp vợ chồng đi du lịch ở HongKong, hai vợ chồng bước vào một shop quần áo, người vợ đi vào phòng thử đồ rất lâu không thấy ra, người chồng phát hiện không thấy vợ mình đâu, mất tích rồi liền báo cảnh sát, cơ mà người thì mãi cũng chả tìm thấy.
Mấy năm sau, người chồng đi Thái du lịch, tham quan triển lãm, phát hiện vợ mình bị chặt đứt tay chân, chế tác thành sản phẩm nghệ thuật, sau đó thì người kia cũng bị tóm, nhưng người vợ đã phát điên rồi.”
Lúc đó tôi cứ nghĩ đây là truyện ngắn thôi cơ, bây giờ lại thành thật rồi…
Trong lòng tôi chửi tục một câu, vận khí của tôi quả là nghịch thiên mà, chẳng lẽ mệnh của tôi phạm phải thiên sát cô tinh sao? Đi đâu cũng gặp nguy hiểm !

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương