Minh hôn âm duyên – chương 54

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 54 : Chúng quỷ tốc lai

Đầu đau như muốn nứt ra, cú đấm vừa rồi ra tay đúng đủ độc, khiến trong đầu tôi xoay vòng vòng, không biết qua bao lâu, tôi bị hai tên khiêng từ trên xe xuống, ném trên sàn nhà, sau đó lại nhốt tôi vào một cái lồng.
Đầu óc tôi tỉnh táo hơn được chút, nhìn thì thấy diện tích căn phòng này siêu bé, nhưng trong này lại đặt tận 4-5 cái lồng, mỗi cái chuồng đều nhốt 2-3 cô gái.
Tôi nhìn ổ khoá trên cửa lồng, to như nắm đấm vậy
“Đừng nhìn nữa, cô trốn không nổi đâu…”
Tôi quay đầu sang, trong cái lồng nhốt tôi thì vẫn còn một cô gái nữa, khoảng 17-18 tuổi, khuôn mặt rất xinh đẹp, cô bé cong người ôm đầu gối mình, hai mắt khóc đến sưng húp cả lên.
Tôi hỏi cô bé : “Em tên gì?”
“Hoàng Kiều Kiều.” – Cô bé đáp.
“Đừng nhụt chí.” – Tôi an ủi cô bé : “Chúng ta cùng nghĩ cách, không chừng có thể thoát được ra ngoài.”
Hoàng Kiều Kiều chỉ chỉ cái lồng đối diện : “Cô gái bên kia, tối qua muốn chạy trốn, sau đó bị bắt về, lũ cầm thú kia còn cùng nhau làm nhục cổ…”
Tôi hướng mắt nhìn sang, thấy bên trong có một cô gái đang nằm, trên thân còn mặc đồng phục cấp 3, bộ đồng phục che phủ phần lớn cơ thể cô bé, trên đùi trắng nõn thì đầy rẫy vết máu bầm.
Tôi cắn răng, đúng là không bằng súc sinh mà !!
Tôi hỏi Hoàng Kiều Kiều : “Em biết bọn chúng bắt nhốt chúng ta để làm gì không?”
Hoàng Kiều Kiều nói : “Em có nghe trộm được, chúng muốn bán chúng ta sang Đông Nam Á.”
Bán sang Đông Nam Á để làm gì thì cái này khỏi cần nói rõ đi? Ai cũng biết !!
Tôi cắn chặt răng, nói với cô bé : “Chị sẽ nghĩ ra cách.”
Tôi dùng mắt âm dương nhìn bốn phía xung quanh, trong không trung lơ lửng 5-6 nữ quỷ, dáng vẻ khi chết của họ trông rất thê thảm, có người thì gầy đến nỗi nhìn không ra hình dạng gì, người thì toàn thân đều bị áp se, người thì toàn thân chích đầy kim tiêm….
Bọn họ đều chết ở Đông Nam Á, sau này có thể tìm được đường về đây chắc chắn là do trong căn phòng này có đồ của họ, ví dụ như cúc áo bị rơi ra, hoặc là tóc hoặc các thứ các thứ.
Nói tóm lại, linh hồn của bọn họ sẽ lang thang ở nước ngoài, vĩnh viễn không thể siêu độ…
Đúng lúc này thì tôi nghe thấy tiếng cửa sắt kéo ra, có người đến !
Tôi vội vã nằm xuống, giả vờ vẫn đang hôn mê.
Ba tên lưu manh kia đi vào trong, một trong ba tên đó nói : “Mấy ngày nay các chú vất vả rồi, hôm nay lại bắt được hai đứa, anh Hắc bảo tôi đến kiểm tra một chút, xem có bị bệnh gì không, sau khi check xong thì hề hề, anh Hắc nói chúng ta có thể từ từ mà hưởng thụ rồi.”
Trong lòng tôi lạnh ngắt…
Một tên còn lại nói : “Nghe nói hôm nay bắt được một đứa khá có bản lĩnh đấy nhỉ? Lão Cửu bị cô ta đạp cho gãy tận mấy cái xương luôn.”
“Có bản lĩnh đến đâu thì thế nào? Cho một mũi gây mê xong không phải vẫn bị anh em ta sắp đặt à?”
Mấy tên khốn kia cười một cách dam^ dục.
Mấy tên kia lại gần, các cô gái ở đây lập tức lùi lại phía sau, có người còn thấp giọng cúi đầu khóc thút thít.
Mấy tên kia đến, một tên trong đó nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở cái lồng bên cạnh, bên trong có một cô gái. Quần áo trên người cô gái kia vẫn rất sạch sẽ, xem ra là vừa mời bị bắt đến đây.
“Con này.” – Một tên lưu manh tóc vàng chỉ chỉ cô gái kia, sau đó lại chỉ chỉ vào tôi : “Với cả con này, đều là hôm nay mới bắt được.”
Tên đầu trọc kia hỏi : “Mày nói con mà có bản lĩnh phết là con nào ?”
Tên tóc vàng chỉ chỉ tôi : “Là con này.”
Tên đầu trọc chỉ chỉ cô gái kia : “Thế thì bắt đầu từ con bé này trước đi.”
“Ố cê la.” – Tên tóc vàng và tên còn lại mặc áo ba lỗ mở cái lồng bên cạnh, lôi cô gái kia ra ngoài.
Cô gái kia vừa khóc vừa dãy ra, liều mạng dãy dụa, miệng không ngừng hét lớn “Cứuuu”, tên tóc vàng cười hề hề, nói : “Đừng gào nữa, kể cả cô em có gào rách họng thì cũng không có ai đến cứu đâu.”
Cô gái kia gào đến thê thảm, tôi nắm chặt nắm đấm, trong lòng bốc hoả cuồn cuộn.
Tên đầu trọc check xong liền nói : “Không bị bệnh, thưởng cho bọn mày, muốn chơi thế nào thì chơi, đừng để nó chết là được.” – Hắn ta nghĩ nghĩ xong lại nói thêm : “Đừng có làm quá đáng quá, không lại chả bán được giá.”
Tên tóc vàng nói : “Anh yên tâm, bọn em tự có chừng mực.”
Cô gái kia triệt để rơi vào tuyệt vọng, đầu nghiêng sang một bên, mặt như đưa đám…
Ánh mắt cô bé làm trong lòng tôi dẫy lên một trận đau lòng…
Không được, không thể trơ mắt nhìn lũ khốn kia làm bậy được !!
Tôi sờ sờ khắp người, túi tôi đeo đi bị bọn chúng mang đi rồi, nhưng chu sa do tôi tự điều chế thì vẫn còn đây.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn mấy quỷ hồn đang lơ lửng trên không, đáy mắt xoẹt qua một tia rét lạnh.
Lũ súc sinh này không coi phụ nữ là người, thế thì bà đây liền để chúng mày chết trong tay phụ nữ đi.
Tôi lấy ngón trỏ nhúng chu sa, bắt đầu vẽ bùa trên mặt sàn, lực chú ý của ba tên khốn kia đều tập trung trên người cô gái vừa nãy, căn bản không có phát hiện ra tôi.
Tốc độ vẽ bùa của tôi rất nhanh, linh khí trong người cũng rất thông thuận, tất nhiên cũng chả có tí ti trở ngại nào hết.
Vẽ xong mặt bùa thứ nhất, một tia sáng nhạt lay động xuất hiện tầng tầng lớp lớp.
Tôi lại vẽ thêm cái thứ hai, thứ ba….
Lúc mặt bùa thứ 3 vẽ xong thì tên đầu trọc lại chú ý đến động thái của tôi, hắn bước mấy bước đi qua, ở bên ngoài lồng từ trên nhìn xuống dò xét tôi.
“Người chúng mày bắt được, cô ta là người điên…” – Tên đầu trọc cau mày nói.
Hai tên kia đang làm chuyện kia, căn bản cũng không phản ứng lại hắn.
Tôi cắn chặt răng, tiếp tục vẽ !
Tên đầu trọc đá một cước vào cái lồng : “Đen thật, mấy con mà đầu óc có vấn đề thì bán không được bao nhiêu!!”
“Sợ gì?” – Tên tóc vàng thở hổn hển nói : “Bán không được thì bán cho cái bọn làm nghệ thuật đấy.”
Trong lòng tôi khẽ run rẩy, nhưng tay tôi thì vẫn dị thường vững vàng, tôi dùng toàn bộ linh khí trong người cũng vẽ xong mặt bùa cuối cùng.
Ba mặt bùa này, dùng để chiêu gọi quỷ hồn !
Ba mặt, vừa đủ tạo thành trận pháp !
Tam tài chiêu quỷ trận !
Hai tay tôi bấm pháp quyết, miệng niệm : “Tứ hải bình nhưỡng, kim chiêu yêu quỷ, lệnh đáo hiện hình.”
Tên đầu trọc chửi tục một câu : “Con mẹ nó, đúng thật bị điên, mày còn làm phép ? Để ông xem có yêu ma quỷ quái nào đến đây cứu mày!!!”
Lời vừa nói xong, sàn nhà trong phòng liền nổi lên một trận gió lạnh.
Hắn ta lập tức ngậm mồm, trên mặt xuất hiện tia khủng bố…
Tôi ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào mắt tên đầu trọc, nói : “Chúng quỷ tốc lai, cấp cấp như lệch! Chúng quỷ tốc lai, cấp cấp như lệnh! SẮC!!”
Tay tôi hướng chỉ vào tên đầu trọc, mắt hắn ta bỗng trợn ngược lên chỉ thấy toàn lòng trắng, không thấy đồng tử đâu, toàn thân không ngừng run rẩy, như con cừu mất trí vậy.
Hai tên còn lại đang đến lúc chuẩn bị lên dinh?, căn bản cũng chả thèm để ý đến bộ dáng khác thường của tên trọc kia.
Đột nhiên tên đầu trọc kia ngưng run rẩy, biểu tình vô cùng quái dị.
Hắn ta bị nữ quỷ cố thủ trong này nhập rồi.
Hắn ta chậm chạp xoay người, từ bên hông rút ra một con dao, lề mề đi tới trước mặt hai tên kia.
Tên trọc bỗng dơ dao lên, một phát chém thẳng vào cổ tên mặc áo ba lỗ.
Máu chảy thành sông !
Tên tóc vàng kinh sợ, lập tức nhảy dựng lên, nhìn tên mặc áo ba lỗ bị chém chết, cổ tên đó cơ hồ như bị chém đứt ra vậy, chỉ có một ít da còn lại, hai mắt trừng lên, sắc mặt tràn ngập vẻ không thể tin được, con người trừng lên như kiểu chuẩn bị rơi ra ngoài đến nơi.
“Anh Độc, anh… anh làm gì thế???” – Tên tóc vàng sợ hãi hét lên : “Chúng ta là anh em, anh, anh sao lại muốn giết bọn em?”
Tên trọc nhấc con dao vẫn đang dính đầy máu, mặt mày vặn vẹo.
“Ai là anh em với mày?” – Tên trọc đường đường là một tên trai tráng khoẻ mạnh, âm thanh phát ra lại mềm mại như giọng nữ, nghe rất là u ám, trong mắt tràn ngập hận thù khắc sâu tận xương.
Cảnh tượng quái dị này làm tên tóc vàng bị doạ sợ ngã ngồi trên đất, một chất lỏng màu vàng nhạt chảy ra từ hai chân hắn, trong không khí lập tức toả ra mùi khai khủng khiếp.
“Đi chết đi.” – Tên trọc lại chém tiếp một đao, một đao này, chém đến gọn gàng dứt khoát!
Tên tóc vàng kia đầu-thân mỗi thứ một nơi…
Liên tiếp chết hai tên, cô gái bị cưỡng hiếp kia lập tức bị doạ sợ mà bò lùi ra sau, sợ tên trọc chuyển qua chém cổ.
Tên trọc nhìn con dao trong tay, đặt dao lên cổ mình, sau đó dùng sức “xoẹt” một cái.
Lúc này hắn dùng lực rất lớn, lớn đến kinh dị, đây rõ ràng không phải sức lực người thường có thể có.
Đầu hắn từ trên cổ rơi xuống lăn vài vòng…
Cô gái kia bị sợ đến dai’ luôn (), toàn thân run rẩy không ngừng, có lẽ do chịu quá nhiều kinh sợ nên thần trí có chút không ổn.
Tôi nói với cô gái kia : “Cô à, nhanh, mau mang chùm chìa khoá từ trên người hắn lại đây.”
Cô gái kia cả người trần truồng, mặt mày đờ đẫn, hẳn bị doạ không nhẹ.
“Nhanh lên!!” – Tôi lớn tiếng trách móc : “Chúng ta phải nhanh chóng trốn khỏi đây, nếu không mấy tên khác đến thì chúng ta chết chắc đấy.”
Cô gái kia nghe đến từ “chết” thì mới hồi thần lại, lập tức bò qua, từ thi thể lấy ra chùm chìa khoá, lại bò qua đưa chìa khoá cho tôi.
Tôi mở cửa lồng sắt ra, quay lại nhìn Hoàng Kiều Kiều : “Kiều Kiều, mau đi cùng chị.”
Đầu Hoàng Kiều Kiều chôn giữa hai gối, bất động.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương